Họa sĩ Văn Trọng: “Dù vẽ gì cũng là tôi vẽ chính tôi”

Quỳnh Lâm| 29/03/2018 11:18

“Dù vẽ về đề tài gì, vẽ như thế nào thì đấy là một cách tôi suy nghĩ, và tôi đã vẽ lên toan những ý nghĩ, cảm xúc của mình, suy cho cùng cũng là tôi đã vẽ chính tôi”, họa sĩ Văn Trọng nói. Đối với anh, hội họa không phải là thứ duy nhất mang lại niềm hạnh phúc, nhưng chỉ biết rằng anh muốn vẽ, thế thôi.

Gặp họa sĩ Phạm Văn Trọng tại một quán cà phê quen thuộc ở Hà Nội, giống như nhiều lần gặp trước, tôi vẫn thấy anh có cái vẻ hiền lành chất phác của một giáo viên mỹ thuật tỉnh lẻ còn ít nhiều rụt rè. Nhưng tranh của Văn Trọng lại khác hẳn. Không quá mạnh mẽ bạo liệt trong bút pháp, không quá phiêu trong cách dùng màu hay xử lý bố cục, nhưng là những bức tranh mạnh dạn trong biểu hiện, dám phơi bày đến tận cùng những xúc cảm và ý tưởng, dám thử nghiệm đến cùng với nghệ thuật dẫu Văn Trọng hiểu rằng đó là một con đường gian khó và có quá nhiều thử thách.
Họa sĩ Văn Trọng: “Dù vẽ gì cũng là tôi vẽ chính tôi”

Họa sĩ Văn Trọng

Sinh năm 1978 tại Thanh Hà, Hải Dương, thích vẽ từ nhỏ, đến năm 1997 Văn Trọng thi đỗ vào trường Cao đẳng Sư phạm Hải Dương, Khoa Nhạc - Họa - Thể dục. Ra trường năm 2000, trở thành giáo viên dạy mỹ thuật tại trường PTCS Thanh Xuân (Thanh Hà), thời gian này Văn Trọng không vẽ nhiều, cho đến tận năm 2012. Anh nhận ra rằng những bức tranh có thể mang lại niềm vui lớn cho mình, và anh lao vào vẽ. Nhất là khi được sự ủng hộ của gia đình, bạn bè và có được sự quan tâm của một số nhà sưu tập, Văn Trọng ngày càng vẽ nhiều hơn. Mọi người bắt đầu biết đến anh như một họa sĩ hay vẽ về lợn. Hỏi ra mới biết, cũng chẳng có gì quá đặc biệt, chỉ vì đó là con vật gắn bó với anh từ nhỏ. Gia đình nuôi lợn, nên anh hiểu về nó, từ hình dáng đến các đặc tính, từ nhỏ cho đến lớn, từ cách nó đòi ăn cho đến cách nuôi con… Đến một ngày, hình ảnh con vật đó đi vào trong tranh anh như một kỉ niệm vừa gần gũi vừa đẹp đẽ. Không quá câu nệ vào đề tài, Văn Trọng vẽ những thứ tự nhiên đến với tâm trí mình, nó khiến anh vui.


Dù vẽ đề tài về lợn, về phụ nữ hay gia đình, tĩnh vật, tranh của Văn Trọng cũng mang phong cách riêng, khó lẫn với ai. Đó không phải là những hình ảnh chúng ta nhìn thấy theo cách thông thường. Lối vẽ biểu hiện đã bóp méo hiện thực như cách chúng ta thường thấy, khiến chúng chỉ còn là những nét, những mảng, những tín hiệu nghệ thuật, gợi về sự vật một cách đầy cảm xúc. Tranh của họa sĩ Văn Trọng thường có màu sắc sặc sỡ mà hài hòa, kể cả những bức nhiều gam màu nóng nhưng vẫn không chói mắt mà ngược lại, chúng được phối màu một cách khéo léo tài hoa, tạo ra sự thơ mộng và đẹp mắt.

Họa sĩ Văn Trọng: “Dù vẽ gì cũng là tôi vẽ chính tôi”
Tranh của họa sĩ Văn Trọng 


Hình của sự vật đã bị bóp méo, màu của sự vật cũng bị biến sắc, cái còn lại trong tranh của Văn Trọng là vẻ đẹp của những tín hiệu vừa ngẫu nhiên vừa đầy tính toán. Đó hẳn là những sắp xếp của trực giác cộng với một logic của hệ thống ý tưởng đã chín muồi, mang trong chúng sức mạnh của biểu đạt và không thể thiếu được một yếu tố quan trọng, đó là cảm xúc. Tranh của Văn Trọng luôn tràn cảm xúc. Có rất nhiều nét vẽ của cọ, của bay và mỗi nét vẽ tưởng như ngẫu nhiên đó đều in dấu xúc cảm. Người ta buộc phải tiếp cận với tranh của anh bằng cách thả lỏng cảm xúc, bởi chỉ khi ấy họ mới được dẫn dụ vào thế giới màu sắc của người họa sĩ.


Tôi hỏi khi nào là lúc cảm thấy hạnh phúc nhất với việc vẽ, họa sĩ Văn Trọng nói rằng đó là lúc đặt xong nét vẽ cuối cùng. Những bức tranh khi được đặt bằng tên tiếng Anh, như “Happy family”, “Pretty woman”, khi được đánh số thứ tự, nhưng với anh điều đó không quan trọng, và dù thế nào thì khi kết thúc nó bằng một nét vẽ cuối, anh luôn thấy trong lòng một nỗi hoan hỉ khó diễn tả. Bởi vẽ gì, vẽ như thế nào, hay tên của bức tranh nữa, tất cả đều không quan trọng. Điều quan trọng là anh đã vẽ tất cả những thứ thân thiết với lòng mình, và khi một bức tranh hoàn thiện chính là lúc những suy nghĩ, xúc cảm trong anh được giải phóng. “Dù vẽ gì thì cũng là đang vẽ chính tôi”, một lần nữa họa sĩ Văn Trọng nói, thành tiếng nhưng tôi có cảm giác như anh đang tự sự với bản thân mình.

(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ngựa trong đời sống Thăng Long - Hà Nội
    Hà Nội có 5 địa danh gắn với chữ Mã là phố Kim Mã, hồ Mã Cảnh, phố Hòa Mã, phố Hàng Mã và đền Bạch Mã. Tuy nhiên, chữ Mã với nghĩa là ngựa thì chỉ có Kim Mã, Mã Cảnh và Bạch Mã. Tuy nhiên Bạch Mã với nghĩa ngựa trắng chỉ là truyền thuyết, còn chữ Mã trong Hàng Mã và Hòa Mã là chữ Nôm chỉ đồ cúng tế, quần áo mặc khi làm lễ.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Căn phòng mùa xuân
    Từ xa xôi xuân sải cánh, rồi bước gần và thong dong trở lại. Xếp 4 mùa ấm lạnh đã qua để đón mùa xuân, đón Tết thật bâng khuâng, có khi là nuối tiếc, lại có khi là mong xuân ùa ập vào khuôn cửa...
  • Đền Bạch Mã: Từ huyền tích vó ngựa đến di sản Thăng Long
    Trong lịch sử Thăng Long - Hà Nội, đền Bạch Mã (trấn Đông) cùng với đền Voi Phục (trấn Tây), đền Kim Liên (trấn Nam) và đền Quán Thánh (trấn Bắc) được biết đến là “Thăng Long tứ trấn”, biểu tượng cho đời sống tâm linh chốn Kinh kỳ. Là ngôi đền trấn giữ phía Đông của kinh thành Thăng Long xưa, đền Bạch Mã được định vị ở phía Nam sông Tô Lịch trên bản đồ Hồng Đức thế kỷ XV, gần cửa sông Tô đổ ra sông Nhị (sông Hồng), thuộc phường Giang Khẩu. Đền Bạch Mã thờ thần Long Đỗ, là vị thần Thành hoàng của thành Thăng Long, nay tọa lạc ở địa chỉ số 76 phố Hàng Buồm, phường Hoàn Kiếm, Hà Nội.
  • [Infographic] Làng nghề Hà Nội: Điểm đến hấp dẫn dịp Tết Nguyên đán
    Mỗi dịp Tết đến, xuân về, bên cạnh các điểm du lịch quen thuộc trong nội đô, nhiều làng nghề truyền thống của Hà Nội trở thành lựa chọn được đông đảo người dân và du khách tìm đến. Không chỉ đáp ứng nhu cầu vui chơi, giải trí, các làng nghề còn mang đến không gian trải nghiệm văn hóa, góp phần quảng bá giá trị di sản của Thủ đô.
  • Hà Nội treo cờ Tổ quốc chào mừng Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026
    Chào mừng Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, UBND Thành phố đề nghị các cơ quan, đơn vị, bệnh viện, trường học và Nhân dân treo cờ Tổ quốc từ ngày 14/02/2026 đến hết ngày 21/02/2026.
Đừng bỏ lỡ
Họa sĩ Văn Trọng: “Dù vẽ gì cũng là tôi vẽ chính tôi”
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO