Họa sĩ Văn Trọng: “Dù vẽ gì cũng là tôi vẽ chính tôi”

Quỳnh Lâm| 29/03/2018 11:18

“Dù vẽ về đề tài gì, vẽ như thế nào thì đấy là một cách tôi suy nghĩ, và tôi đã vẽ lên toan những ý nghĩ, cảm xúc của mình, suy cho cùng cũng là tôi đã vẽ chính tôi”, họa sĩ Văn Trọng nói. Đối với anh, hội họa không phải là thứ duy nhất mang lại niềm hạnh phúc, nhưng chỉ biết rằng anh muốn vẽ, thế thôi.

Gặp họa sĩ Phạm Văn Trọng tại một quán cà phê quen thuộc ở Hà Nội, giống như nhiều lần gặp trước, tôi vẫn thấy anh có cái vẻ hiền lành chất phác của một giáo viên mỹ thuật tỉnh lẻ còn ít nhiều rụt rè. Nhưng tranh của Văn Trọng lại khác hẳn. Không quá mạnh mẽ bạo liệt trong bút pháp, không quá phiêu trong cách dùng màu hay xử lý bố cục, nhưng là những bức tranh mạnh dạn trong biểu hiện, dám phơi bày đến tận cùng những xúc cảm và ý tưởng, dám thử nghiệm đến cùng với nghệ thuật dẫu Văn Trọng hiểu rằng đó là một con đường gian khó và có quá nhiều thử thách.
Họa sĩ Văn Trọng: “Dù vẽ gì cũng là tôi vẽ chính tôi”

Họa sĩ Văn Trọng

Sinh năm 1978 tại Thanh Hà, Hải Dương, thích vẽ từ nhỏ, đến năm 1997 Văn Trọng thi đỗ vào trường Cao đẳng Sư phạm Hải Dương, Khoa Nhạc - Họa - Thể dục. Ra trường năm 2000, trở thành giáo viên dạy mỹ thuật tại trường PTCS Thanh Xuân (Thanh Hà), thời gian này Văn Trọng không vẽ nhiều, cho đến tận năm 2012. Anh nhận ra rằng những bức tranh có thể mang lại niềm vui lớn cho mình, và anh lao vào vẽ. Nhất là khi được sự ủng hộ của gia đình, bạn bè và có được sự quan tâm của một số nhà sưu tập, Văn Trọng ngày càng vẽ nhiều hơn. Mọi người bắt đầu biết đến anh như một họa sĩ hay vẽ về lợn. Hỏi ra mới biết, cũng chẳng có gì quá đặc biệt, chỉ vì đó là con vật gắn bó với anh từ nhỏ. Gia đình nuôi lợn, nên anh hiểu về nó, từ hình dáng đến các đặc tính, từ nhỏ cho đến lớn, từ cách nó đòi ăn cho đến cách nuôi con… Đến một ngày, hình ảnh con vật đó đi vào trong tranh anh như một kỉ niệm vừa gần gũi vừa đẹp đẽ. Không quá câu nệ vào đề tài, Văn Trọng vẽ những thứ tự nhiên đến với tâm trí mình, nó khiến anh vui.


Dù vẽ đề tài về lợn, về phụ nữ hay gia đình, tĩnh vật, tranh của Văn Trọng cũng mang phong cách riêng, khó lẫn với ai. Đó không phải là những hình ảnh chúng ta nhìn thấy theo cách thông thường. Lối vẽ biểu hiện đã bóp méo hiện thực như cách chúng ta thường thấy, khiến chúng chỉ còn là những nét, những mảng, những tín hiệu nghệ thuật, gợi về sự vật một cách đầy cảm xúc. Tranh của họa sĩ Văn Trọng thường có màu sắc sặc sỡ mà hài hòa, kể cả những bức nhiều gam màu nóng nhưng vẫn không chói mắt mà ngược lại, chúng được phối màu một cách khéo léo tài hoa, tạo ra sự thơ mộng và đẹp mắt.

Họa sĩ Văn Trọng: “Dù vẽ gì cũng là tôi vẽ chính tôi”
Tranh của họa sĩ Văn Trọng 


Hình của sự vật đã bị bóp méo, màu của sự vật cũng bị biến sắc, cái còn lại trong tranh của Văn Trọng là vẻ đẹp của những tín hiệu vừa ngẫu nhiên vừa đầy tính toán. Đó hẳn là những sắp xếp của trực giác cộng với một logic của hệ thống ý tưởng đã chín muồi, mang trong chúng sức mạnh của biểu đạt và không thể thiếu được một yếu tố quan trọng, đó là cảm xúc. Tranh của Văn Trọng luôn tràn cảm xúc. Có rất nhiều nét vẽ của cọ, của bay và mỗi nét vẽ tưởng như ngẫu nhiên đó đều in dấu xúc cảm. Người ta buộc phải tiếp cận với tranh của anh bằng cách thả lỏng cảm xúc, bởi chỉ khi ấy họ mới được dẫn dụ vào thế giới màu sắc của người họa sĩ.


Tôi hỏi khi nào là lúc cảm thấy hạnh phúc nhất với việc vẽ, họa sĩ Văn Trọng nói rằng đó là lúc đặt xong nét vẽ cuối cùng. Những bức tranh khi được đặt bằng tên tiếng Anh, như “Happy family”, “Pretty woman”, khi được đánh số thứ tự, nhưng với anh điều đó không quan trọng, và dù thế nào thì khi kết thúc nó bằng một nét vẽ cuối, anh luôn thấy trong lòng một nỗi hoan hỉ khó diễn tả. Bởi vẽ gì, vẽ như thế nào, hay tên của bức tranh nữa, tất cả đều không quan trọng. Điều quan trọng là anh đã vẽ tất cả những thứ thân thiết với lòng mình, và khi một bức tranh hoàn thiện chính là lúc những suy nghĩ, xúc cảm trong anh được giải phóng. “Dù vẽ gì thì cũng là đang vẽ chính tôi”, một lần nữa họa sĩ Văn Trọng nói, thành tiếng nhưng tôi có cảm giác như anh đang tự sự với bản thân mình.

(0) Bình luận
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Khám phá vẻ đẹp Văn Miếu-Quốc Tử Giám qua 120 tác phẩm nghệ thuật
    Chiều 8/8, tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu- Quốc Tử Giám, triển lãm tranh “Ngàn năm di sản” chính thức khai mạc. Đây là hoạt động văn hóa nghệ thuật do Câu lạc bộ Tôi Vẽ phối hợp cùng Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức, chào mừng 950 năm Quốc Tử Giám (1076-2026) và hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
  • Phường Tây Hồ: Khai trương mô hình thí điểm chăm sóc sức khỏe người cao tuổi
    Sáng 12/8, Đảng ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Tây Hồ tổ chức Lễ khai trương Mô hình thí điểm "Cơ sở chăm sóc người cao tuổi (NCT) ban ngày" phường Tây Hồ. Đây là một trong sáu mô hình thí điểm trên địa bàn Thành phố Hà Nội, thể hiện sự chủ động của phường Tây Hồ trong việc cụ thể hóa các chủ trương của Trung ương và Thành phố bằng những giải pháp thiết thực, sát với nhu cầu của người dân.
  • Hà Nội chính thức triển khai chuẩn hóa toàn bộ hồ sơ, bản đồ địa giới hành chính sau sắp xếp
    UBND thành phố Hà Nội chính thức triển khai việc lập mới, cập nhật và hoàn thiện hệ thống hồ sơ, bản đồ địa giới hành chính các cấp trên địa bàn 126 xã, phường chịu ảnh hưởng sau đợt sắp xếp vừa qua. Công tác này tập trung đo đạc, xác định chính xác đường địa giới, mốc giới thực địa và số hóa toàn bộ dữ liệu để liên thông với các hệ thống quy hoạch, đất đai, dân cư.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính.
  • Chè lam Thạch Xá - thức quà quê dân dã của xứ Đoài
    Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Làng nghề hơn 600 năm tuổi, lưu giữ sản phẩm mây tre đan truyền thống ở Cố đô Huế thu hút du khách
    Không chỉ đa dạng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ mà làng nghề mây tre đan Bao La (TP Huế) đã tìm ra hướng mới là hình thành địa chỉ tham quan trải nghiệm sản phẩm truyền thống.
  • Để âm nhạc trở thành một phần của nhịp sống đô thị
    Dựa trên chất liệu ả đào và âm thanh phóng khoáng của jazz, “Vũ điệu Thăng Long” mang trong mình một cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và hiện đại. Lần đầu vang lên tại Nhà Bát Giác trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, tác phẩm của NSƯT Quyền Văn Minh không chỉ gợi nhắc về một Hà Nội giàu trầm tích văn hóa, mà còn cho thấy những giá trị truyền thống ấy đang được tiếp thêm sức sống mới trong nhịp sống hôm nay.
  • Hà Nội phê duyệt Đề án Bộ chỉ tiêu thống kê về các ngành công nghiệp văn hóa
    Đề án thực hiện nhận diện chi tiết 11 ngành công nghiệp văn hóa trọng điểm của Hà Nội bao gồm Điện ảnh, Mỹ thuật - nhiếp ảnh - triển lãm, Nghệ thuật biểu diễn, Phần mềm và trò chơi giải trí, Quảng cáo, Thủ công mỹ nghệ, Du lịch văn hóa, Thiết kế sáng tạo, Truyền hình và phát thanh, Xuất bản, cùng lĩnh vực Ẩm thực mang nét đặc thù của Thủ đô.
  • Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực
    Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một trong những định hướng trọng tâm được Thành ủy Hà Nội xác định khi triển khai các chương trình hành động thực hiện các nghị quyết của Bộ Chính trị về giáo dục - đào tạo, y tế và văn hóa. Theo kết luận của đồng chí Nguyễn Văn Phong, Phó Bí thư Thành ủy, nhiều nhiệm vụ, giải pháp đồng bộ đã được đặt ra nhằm phát huy nguồn lực con người, khơi dậy sức mạnh văn hóa và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Thủ đô.
  • Khi âm nhạc chạm vào trái tim “đánh thức” những miền ký ức
    Có những giai điệu chỉ cần cất lên đã gợi về một miền ký ức. Đó có thể là một con phố sau cơn mưa, là hàng cây lặng gió hay một khoảng trời mang theo nỗi nhớ của nhiều thế hệ. Chiều 9/8, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ mở ra một không gian như thế, nơi mỗi tác phẩm trở thành một lát cắt tinh tế về vẻ đẹp của con người và đời sống.
  • Dự án 7 cây cầu bắc qua sông Hồng: Định hình tương lai Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Thành phố Hà Nội đã, đang triển khai cùng nhiều dự án hạ tầng giao thông, trong đó có 7 cây cầu mới bắc qua sông Hồng, gồm cầu: Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát, Ngọc Hồi, Hồng Hà, Mễ Sở và Vân Phúc. 7 cây cầu này vừa giải bài toán hạ tầng giao thông Thủ đô, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược và cuộc cách mạng không gian để định hình tương lai phát triển bền vững Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
Họa sĩ Văn Trọng: “Dù vẽ gì cũng là tôi vẽ chính tôi”
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO