Cái cột điện

Bùi Việt Phương| 01/10/2020 09:47

Cái cột điện
Minh họa của Lê Huy Quang

Bây giờ là tháng Sáu âm lịch. Bão ập đến giật đổ cả cây xoài cổ thụ đầu làng Nành. Cây xoài đứng đó mấy chục năm, bom đạn còn chả hề  hấn gì thế mà lần này còn không trụ được. Nhưng có hề gì, lúa dưới đồng thì dân đã gặt rồi. Ở làng này cũng như cả huyện đang khấm khá lên từng ngày, làm gì còn mái nhà tạm nào. Ít cũng phải đổ mái bằng tầng một. Thế mà, suốt mấy đêm nay Đạm cứ thao thức trằn trọc không ngủ được. Lạ, mấy anh phụ trách kinh tế, xây dựng, tài chính còn “ngáy o o” trong đêm mưa bão thế mà cỡ trưởng phòng văn hóa như Đạm lại bất an thế? Tất cả là tại, như người ta nói trong lá số tử vi của anh. Có tiểu nhân ám hại.

Vốn dĩ, Đạm làm cái chân cán bộ văn hóa đến hơn hai mươi năm nay rồi. Còn nhớ như đinh cái buổi chiều hôm ấy. Từ mái trường trung cấp nghệ thuật nóng hầm hập toàn những căn nhà cấp bốn lợp phi bờ rô, Đạm đạp xe một mạch về cái thị trấn có mỗi con đường trải nhựa cũ kĩ với hai hàng cây này. Lúc ấy, ông Điềm đánh cờ với ông Thanh - trưởng phòng văn hóa huyện. Nhường người bạn tâm giao một nước, là vì ông thấy nản cái sự thắng mãi rồi, vừa lúc ngước lên nhìn thấy thằng con lếch thếch từ tỉnh về:

- Đấy, hôm nay mà không bị phân tâm vì ngóng thằng cu Đạm nó về thì còn lâu ông mới hạ được tôi.

Bất luận thế nào, ông Thanh cứ sướng vỗ đùi cái đã. Ngẫm ra còn sướng hơn cả khi thấy anh “gà trống Pháp” bị mấy ông da đen châu Phi chọc cho một quả ở Word Cup 2002. Nhưng ông phải kìm giọng xuống.

- Đâu về, học hành xong chưa?

- Thì nó học xong tôi mới sốt ruột, học xong cũng chẳng nên thầy, nên thợ gì đâu ông?

- Cũng phải, chỗ thiếu chỗ thừa - ông Thanh tỏ về trầm ngâm - như cái phòng tôi có tay Lân tay đàn, tay bút thế mà đùng cái đi… Hôm nay cũng được bốn chín ngày mà còn chưa tìm được tay nào thay. Lắm lúc văn nghệ, văn gừng bí phết.

- Ối, thế sao ông không để thằng Đạm nhà tôi nó thử một lần xem?

Thấy ông Thanh còn lưỡng lự, sẵn cái mẹo nhích rào lấn đất, ông Điềm bồi thêm:

- Coi như là tôi cho nó đi hầu việc bác, về vẫn ăn cơm tôi thổi.

Từ hôm đó, ban đầu còn cái sáo trúc cắp nách thủ sẵn bài tủ “Bèo dạt mây trôi”, vài lần được giải ở hội diễn nó lấn sang cả tiểu phẩm tuyên truyền. Chân trong là thế, còn chân ngoài nó lập được mấy đội bát âm cho đám ma, móc nối xe hoa cho đám cưới. Túi lúc nào cũng lủng lẳng hai cái di động, phục vụ hai cung bậc khóc cười của thiên hạ. Lắm khi nó còn trả lời nhầm.

Ấy thế mà, leo mãi, Đạm vẫn mắc ở cái chức phó phòng. Có đứa từng ví làm phó nó như con ruồi mắc vào mạng nhện. Khối đứa thấp hèn nó thèm nhưng phải trong cuộc mới hiểu là… đói. Vút lên chả được, tụt xuống không xong, chỉ có ngồi đợi khô xác cho đến nghỉ hưu.

Ấy thế mà đùng cái, có một quái nhân đến làm cái máu muốn thăng quan của Đạm lại nổi lên. Một hôm đang cùng bố vào thăm một người bạn trong bệnh viện, bỗng nghe tiếng gọi:

- Thằng Điềm, đúng thằng Điềm rồi,…

Láo thật, đứa nào dám xưng hô thế nhỉ. Ở cái thị trấn này hơn tuổi bố mình chắc không quá năm đầu ngón tay. Nhìn trước, ngó sau, Đạm thấy một ông lão dáng người nhỏ thó đang nằm còng queo trong cái chăn xanh của bệnh viện. Lúc ra về, ông Điềm bảo con:

- Ông Đặng đấy, bạn đồng ngũ với bố. Còn một mắt mà vẫn có hai đời vợ, nhà xây mặt phố trên tỉnh, theo bồ nhí giờ sa cơ đến thế.

- Trời, ông ấy làm gì mà giỏi thế bố?

- Làm nghệ sĩ, chỉ có làm nghệ sĩ mới nhanh như thế.

Một lần khi đã thân quen, ông Đặng cũng nói với anh:

- Mày muốn lên chức trưởng phòng ắt phải có cái gì đó đặc biệt hơn những đứa khác.

- Mày làm văn hóa thì phải là nghệ sĩ, hiểu chửa?

Bẵng đi một thời gian, một hôm, gần đến kì sắp xếp nhân sự đại hội, tay trưởng phòng tổ chức cầm sang phòng Đạm bao thuốc lá thơm, tự rút một điếu châm lửa, đầu ngả trên ghế trầm ngâm:

- Hồi nhỏ, tôi và ông từng bỏ học đi bắt chim, bị thầy giáo bắt làm bản kiểm điểm.

- Thầy Hiếu, tôi nhớ!

Đạm trả lời trong khi tim đập thình thịch. Lão này mỗi khi đến phòng ai, tự dưng nói gì đều được người ta đưa lên kính hiển vi để phân tích rồi giảng giải theo bóng chữ, theo “ý tại ngôn ngoại” thành điềm, triệu. Bỗng hắn lại tiếp:

- Ông có nhớ vì lý do gì không?

- À, thì hôm ấy ông bảo phát hiện ra một tổ chim chào mào đã đủ lông có thể nuôi được. Trong ấy, có một con rất đặc biệt, lông trắng muốt.

- Ừ - hắn nhếch mép - ăn thua ở cái đặc biệt đấy ông ạ!

Nói xong hắn chào rồi về phòng.

Đêm. Đạm nằm nghĩ mãi. Tay này thì kín, có chạy tiền cũng không dễ. Mà “đặc biệt” trong lĩnh vực này thì là gì nhỉ? Phải lạ, phải xuất chúng hơn tiêu chuẩn bình thường thì chỉ có làm… nghệ sĩ. Phải, phải nhất định thành được nghệ sĩ. Nhưng mà kiếm đâu ra con đường để thành nghệ sĩ bây giờ? Bỗng dưng, Đạm nhớ đến lão Đặng.

- Phải, tao chỉ cần mỗi con máy Praktica LTL mà thành được nghệ sĩ. Làm nghệ sĩ nhiếp ảnh là dễ nhất, mày cứ cầm máy theo tao dăm bữa, nửa tháng.

Chắc sợ Đạm còn chưa tin, lão Đặng bồi thêm:

- Ngày xưa trên thị xã ít hiệu ảnh, tao chụp, rửa ảnh đến phát nôn ra vì mệt, tiền thì bỏ vào bị cói đêm vợ tao mới dở ra đếm. 

Từ hôm ấy, tâm trí của Đạm dồn hết cả vào mấy chiếc máy chụp ảnh. Sau cùng là thuyết phục vợ. Trâm vợ anh là người thận trọng nhưng đàn bà bao giờ cũng linh cảm được cơ hội đổi đời. Nghe chồng bảo, có gã cũng lẹt đẹt đường quan lộ, một hôm vào rừng bẫy chim giải sầu lại vớ được con chim có giọng hót lạ. Sếp ưng lắm và từ đó mọi chuyện lại phăng phăng về đích. Lại có mụ vợ sếp chỉ ưng ăn mắm tép với cơm tám. Phải là loại mắm làm kì công, mỗi lần chỉ một lọ, chưng lên ăn thơm phức… Nhờ thế, cái lập luận của Đạm bắt đầu làm xiêu lòng vợ. Nàng gật. Mười, à không, phải ba mươi triệu. Lão Đặng bảo:

- Thôi được con máy tuy mới ở mức bình dân nhưng “súng kíp” vẫn có thể hạ được máy bay, quan trọng là ở cái đầu của anh. 

Lại cái “đầu”, lại mất ngủ trở mình vặt tóc không nghĩ được ra. Cái đầu của anh thổi sáo bấy lâu nó mênh mang gió, hơi thuốc lào, thuốc lá, men nồng, lấy đâu ra sỏi. Thôi, lần này thì “bố chỉ đâu con đánh đấy” cho đỡ hại não. Đạm nói với lão Đặng thế. 

Một trưa, sau rất nhiều cuộc điền dã sáng tác mà suy cho cùng, như thằng con út - nó bảo là để ăn cho nhờn mép thì Đạm đã thấy nản. Hay lão Đặng là nghệ sĩ rởm. Nhưng nếu không có tài, cỡ không công ăn việc làm như gã sao sống được, lại còn rủng rỉnh ở đất thị xã? Đang trong sự hồ nghi vào đức tin ấy thì bỗng chẳng thấy lão Đặng đâu, rõ là chiếc túi xách, áo khoác của gã vẫn trên bàn. Bỗng có tiếng gọi thất thanh của gã: “Nhanh lên, bắt lấy nó”. Cỡ lẻo khoẻo như Đặng thì chẳng dám rồi, nhưng mấy thằng choai choai chắc nịch như củ sắn đồi cũng lao vội ra phía đồi cỏ sau nhà hàng “Trâu đồi”. Giữa bãi cỏ mênh mông, lão Đặng đứng như trời trồng, miệng lắp bắp mắt tròn xoe, chỉ có bàn tay kịp hua hua ra hiệu gấp gáp cho Đạm. Đã theo gã nhiều ngày, Đạm nhớ ra lời thầy: “đang có một khoảng khắc trời cho, nghệ sĩ hơn người ta ở chỗ ngộ ra cái “trời cho” ấy mà giành lấy danh vọng, tiền bạc…”. Bấm máy liên hồi tưởng đến liệt cả nút, phải đến khi lão Đặng vỗ vào vai Đạm mới tỉnh ra. Đúng là cuộc săn này cũng đến hồi kết.

Chỉnh sửa, in ảnh rồi cẩn thận đưa đến tận tay lão Đặng, Đạm hồi hộp chờ tin. Bẵng đi một tuần, bỗng một hôm anh nhận được điện của lão Đặng :

- Ảnh của mày… khó.

- Khó mới cần bác giúp.

- Vấn đề là… khung hình đẹp thế lại lọt vào cái cột điện, mày phải làm lại, vào shop xóa ngay rồi đem lên đây đánh tráo cái cũ. 

Đạm chả còn nghĩ gì, làm y như một cái máy. Sáng nay, những tấm ảnh đẹp nhất sẽ được trưng bày để bà con đến ngắm. Ban giám khảo cũng sẽ chấm trực tiếp tại đấy. Đạm có mặt từ rất sớm, bỗng nhiên anh thấy trước bức ảnh của mình, có một cô gái còn khá trẻ và xinh đẹp. Nhìn thấy Đạm, cô có vẻ lúng túng.

- Bức ảnh đẹp quá, anh là tác giả phải không?

Nắn lại cổ áo, Đạm thản nhiên:

- Em cũng thích món này à?

- Em thích bức này lắm nhưng tiếc là, nó còn thiếu một cái gì đó…

Đúng là không gì đen bằng sáng ra đã bị gái chê. Cuộc thi kết thúc Đạm chẳng được cái giải gì. Vừa thấy bóng lão Đặng, Đạm đã túm vội tay:

- Thì tao cũng hơn gì mày, ai ngờ được?

- Thế con tưởng ông trong ban giám khảo.

- Hì, tao nói thật, là nhà tao ở sát nhà… thằng nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp nên hóng được thế. Nhưng lần này nó cũng chỉ là thành viên.

Đạm thẫn thờ, đúng lúc ấy thì cô gái lại xuất hiện.

- Giá mà, anh đừng xóa đường điện dẫn vào xóm. Em nhớ năm trước các bác cựu chiến binh đã quyên góp để ủng hộ xã làm hệ thống cột điện, dây dẫn kiên cố, chắc chắn để dẫn vào mấy xóm nằm cách biệt để bà con được sử dụng điện. 

- Giờ có nói cũng chẳng được gì? Mà em cũng quan tâm điều đó sao

- Vâng, thế nên em tiếc. Có lẽ mọi nghệ thuật đều bắt đầu từ cuộc sống này, em thấy những thứ chỉnh sửa, tô vẽ rất phản cảm. Văn hóa nghệ thuật trước hết phải chân thực, phải vì chính người dân, bởi họ mới thực sự là chủ thể văn hóa. Thôi tạm biệt anh, mong sẽ có dịp gặp lại anh ở các cuộc thi khác.

Cô gái đi rồi, Đạm đứng ngẩn người nhìn theo cái dáng nhỏ nhắn xinh đẹp ấy, còn lão Đặng thì miệng giờ mới mấp máy:

- Nó, nó là trưởng ban giám khảo đấy…
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Những tương lai được đánh thức”: Thức tỉnh để đồng hành cùng con
    Trong nhiều năm trở lại đây, giáo dục và nuôi dạy con trở thành mối quan tâm lớn của xã hội. Sách về phương pháp học tập, kỹ năng nuôi dạy con, mô hình giáo dục hiện đại xuất hiện ngày càng nhiều. Tuy nhiên, giữa vô vàn lời khuyên dành cho trẻ, câu hỏi căn bản nhất đôi khi lại bị bỏ quên: Người lớn đã thực sự hiểu con hay chưa? Người lớn đã sẵn sàng thay đổi chính mình hay chưa?
  • “Việt Nam - Nhìn từ biển”: Bức tranh sinh động về biển đảo Việt Nam
    Biển từ lâu đã trở thành một phần không thể tách rời trong tiến trình hình thành và phát triển của dân tộc Việt Nam. Không chỉ đóng vai trò quan trọng trong phát triển kinh tế, bảo đảm quốc phòng - an ninh, biển còn là không gian văn hóa, lịch sử gắn bó mật thiết với tiến trình hình thành và phát triển của dân tộc. Qua những trang viết giàu hình ảnh và đầy xúc cảm, “Việt Nam - Nhìn từ biển” (NXB Chính trị quốc gia Sự thật) đưa người đọc bước vào một hành trình khám phá bức tranh sinh động, nhiều chiều và đầy sắc màu về biển đảo Việt Nam hôm nay.
  • Ra mắt sách “80 năm Quốc hội Việt Nam - Những dấu ấn lịch sử”
    Chiều 5/1/2026, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Văn phòng Quốc hội tổ chức Lễ ra mắt cuốn sách “80 năm Quốc hội Việt Nam - Những dấu ấn lịch sử”. Đây là công trình được biên soạn công phu, có ý nghĩa chính trị, lịch sử và thực tiễn sâu sắc, tái hiện một cách hệ thống và sinh động hành trình 80 năm xây dựng, phát triển của Quốc hội Việt Nam qua các giai đoạn cách mạng.
  • Hà Nội: Tuyên dương HLV, VĐV đạt thành tích cao tại SEA Games 33
    Chiều 7/1, Thành ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ tuyên dương, khen thưởng huấn luyện viên (HLV), vận động viên (VĐV) Thành phố Hà Nội đạt thành tích xuất sắc tại Đại hội Thể thao Đông Nam Á, lần thứ 33 (SEA Games 33).
  • Hà Nội ra quân tổng điều tra kinh tế năm 2026
    Ngày 7/1, cùng với các xã, phường trên địa bàn Thành phố Hà Nội, UBND phường Đại Mỗ đã tổ chức lễ ra quân tổng điều tra kinh tế năm 2026.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng 2026 quy tụ khoảng 900 đại biểu, nghệ sĩ
    Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF) lần thứ Tư dự kiến có khoảng 900 đại biểu, nghệ sĩ, nhà làm phim, chuyên gia tham dự, trong đó khoảng 200 khách mời quốc tế. Liên hoan phim tiếp tục trao các giải thưởng cho phim châu Á, phim Việt Nam xuất sắc, đạo diễn, diễn viên và kịch bản.
  • Nhộn nhịp chợ hoa đêm Quảng An
    Khi phố phường Hà Nội dần chìm vào giấc ngủ, bên bờ hồ Tây, một không gian khác lại tấp nập kẻ mua, người bán. Chợ hoa đêm Quảng An (phường Hồng Hà) bắt đầu nhộn nhịp từ khoảng 23 giờ đêm và kéo dài đến rạng sáng. Đây không chỉ là chợ đầu mối cung cấp hoa lớn nhất Thủ đô mà còn là một “thế giới không ngủ”, nơi sắc hương và nhịp sống hòa quyện trong đêm.
  • Khát vọng thành thực - đường đến thơ
    Có thể coi bài thơ “Tự bạch” là “căn cước thơ” của nhà báo kỳ cựu Đỗ Quảng khi sinh hạ liền ba tập thơ “Thương lắm Sài Gòn ơi”, “Vui buồn tháng Tư”, “Những lời nói thật”, in liền trong mấy năm gần đây (2022 - 2025). Ba tập thơ gối kề với gần 180 bài thơ là một “con số biết nói”.
  • Về Ngôi nhà chung vui Tết bản làng
    Từ ngày 5 đến 31/1/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 1 với chủ đề “Tết bản làng”, giới thiệu các hoạt động đón xuân, nghi lễ, lễ hội và phong tục tập quán truyền thống của các dân tộc Việt Nam.
  • Xã Thường Tín để mùa lễ hội diễn ra an toàn, văn minh, giàu bản sắc
    Nhằm bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa, xây dựng hình ảnh Thủ đô Hà Nội văn minh, thanh lịch, UBND xã Thường Tín đã ban hành kế hoạch triển khai thực hiện “Bộ tiêu chí về môi trường văn hóa trong lễ hội truyền thống” trên địa bàn xã năm 2026.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi giai điệu chào xuân lan tỏa giữa không gian văn hóa Thủ đô
    Chiều Chủ nhật đầu tiên của năm mới 2026, không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ trở nên ấm áp và giàu cảm xúc khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra trong sự quan tâm của đông đảo người dân và du khách.
  • Đón năm mới 2026 bằng những thanh âm mùa xuân cùng “Âm nhạc cuối tuần”
    Trong chương trình cuối cùng của năm 2025, với nhiều nhạc phẩm quốc tế hiện đại, phóng khoáng đan xen cùng những giai điệu mùa xuân, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ tiếp tục trở lại trong không khí hân hoan của cả nước đón chào năm mới 2026 vào ngày 04/01.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám ra mắt tour đêm “Âm sắc Việt”
    Đón năm mới 2026, tối 1/1, tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu – Quốc Tử Giám ra mắt tour đêm “Âm sắc Việt”. Đây là một trong những sản phẩm văn hóa - du lịch mới mang tính thử nghiệm nhằm mang đến trải nghiệm mới cho du khách vào dịp Tết Dương lịch 2026.
  • Nhiều hoạt động xúc tiến, quảng bá, kích cầu của ngành Du lịch Thủ đô đầu năm 2026
    Nhằm chuẩn bị tốt nhất các điều kiện phục vụ du khách trong dịp Tết Dương lịch 2026, Chào mừng Đại hội Đảng lần thứ XIV và Tết Nguyên đán Bính Ngọ, Sở Du lịch Hà Nội đã có văn bản gửi các phường, xã, các đơn vị, doanh nghiệp, tổ chức, cá nhân hoạt động du lịch trên địa bàn sẵn sàng phục vụ người dân và du khách, đồng thời tăng cường công tác đảm bảo an ninh trật tự,...
Cái cột điện
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO