Lý luận - phê bình

Thơ về chiến tranh cách mạng 1946 - 1954 từ hướng nhìn Thủ đô Hà Nội

Nhà thơ Phạm Đình Ân 08:54 19/10/2024

Lịch sử thi ca chiến tranh cách mạng Việt Nam đã xác nhận có một khu vực tác phẩm oai hùng, chói sáng, đó là một di sản văn hóa quý báu: thơ viết về Thủ đô Hà Nội, trái tim của Tổ quốc, ở giai đoạn kháng chiến chống Pháp 1946 - 1954. Thơ ca kháng chiến giai đoạn này bao gồm cả thơ viết về Hà Nội hoặc thơ liên quan đến Thủ đô. Số lượng tác phẩm phải đến hàng trăm. Nhiều tác phẩm đạt tới hiệu quả nghệ thuật nhất định, để lại giá trị lịch sử - văn hóa từ đó cho đến hôm nay và mai sau.

1. Dấu mốc mở đầu cuộc chiến tranh chống Pháp ấy cũng chính là dấu mốc chói ngời của lịch sử thơ ca Thủ đô Hà Nội sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Nhà thơ Nguyễn Đình Thi (1924 - 2003) quê Hà Nội, thuộc số những người mở đầu (năm 1946) vẻ vang, vinh hạnh của thơ ca Hà Nội mang dấu ấn lịch sử trọng đại và huy hoàng ấy. Lời thơ - lời hát “Người Hà Nội” cuồn cuộn sóng trào dâng, thấm sâu vào trái tim, khối óc hàng triệu người Việt Nam: “Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây/ Đây lắng hồn núi sông ngàn năm/ Đây Thăng Long/ Đây Đông Đô/ Đây Hà Nội, Hà Nội mến yêu/ Hà Nội cháy khói lửa ngập trời/ Hà Nội hồng ầm ầm rung/ Hà Nội vùng đứng lên”. Nhiều năm qua cho đến hiện nay, bài thơ - ca khúc nổi tiếng này được xem như bài hát chính thức, hay nhất của Thủ đô, trở nên nhạc hiệu của Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội.

ngay-ve.jpg
lai-ve-1.jpg

Được viết cũng khá sớm, chính là bài “Nhớ về Hà Nội vàng son” của Vũ Hoàng Chương (1916 - 1976). Bài thơ được viết từ một điểm nhìn kép: vừa nhìn về quá khứ, vừa nhìn vào hiện tại, lấy quá khứ làm điểm nhìn bao quát và hướng dẫn tư tưởng nghệ thuật. Giọng thơ đậm chất anh hùng ca và tinh thần lãng mạn cách mạng, thi ảnh ngời sáng, đã ngân vang mãi mãi trong lòng bạn đọc: “Ba mươi sáu phố ngày hôm ấy/ Là những nhành sông đỏ bóng cờ/ Chói lọi vàng sao hoa vĩ đại/ Năm cánh xòe trên năm cửa ô”.

Với bài “Tạm biệt em nhà hát Thủ đô ơi!” viết “đêm 19/12/1946, trước giờ nổ súng”, thơ Trần Huyền Trân (1913 - 1989) hết sức xúc động. Tác giả ra đi trong tâm trạng ước mơ da diết ngày trở về: “Ngày mai... ngày mai thôi! Bước chân ta trong đoàn người áo vải! Lịch sử trên vai chưa hề biết mỏi/ Người Hà Nội sống cho ra Hà Nội/ Người Hà Nội hôm nay đã mang dáng Bác Hồ/ Dáng cả Thăng Long, Đông Đô/ Dáng cả thiên thần Phù Đổng/ Biết cất mình bay bổng thần kỳ/ Biết làm nên chiến thắng/ Biết ra đi và biết trở về!”
Cũng đêm 19 thiêng liêng ấy, Ngô Linh Ngọc (1922 - 2004) sáng tác bài “Trăng đêm mười chín” tại chiến hào Bạch Mai - Hà Nội khi tác giả chợt chứng kiến một hiện tượng thiên nhiên huyền diệu: “Vọng tiếng cười vang bên ụ thép/ Trên tầng mây sáng giữa trời cao/ Một vành trăng mới vòng cung lượn/ Lấp lánh hai đầu hai ngôi sao// Cũng sao năm cánh như ta nhỉ/ Trăng đã cùng ta đánh trận đầu!”

2. “Ta mang ba mươi sáu phố phường đi kháng chiến/ Chín năm rừng lòng vẫn Thủ đô” (Hoài Anh). Thơ kháng chiến được viết trên quê hương Việt Bắc luôn luôn hướng về Thủ đô. Chia xa Thủ đô Hà Nội để lên “Thủ đô” kháng chiến Việt Bắc cũng vì Thủ đô, vì ước muốn có ngày sớm nhất trở về với thành phố quê hương vô vàn yêu quý - trái tim của cả nước. Các tác giả cho rằng mình được ở nơi yên lành, còn Hà Nội bị tạm chiếm chính là mặt trận, ai ai cũng thương, cũng lo bởi nơi đó có nhiều dân thường, có người thân và cả những cán bộ hoạt động bí mật. Có nhiều trường hợp thơ vừa nói đến ngày ra đi vừa hứa hẹn ngày trở lại. Thơ Tố Hữu, thơ Nguyễn Đình Thi là những thí dụ tiêu biểu.

ho-guom-nam-1954-anh-tu-lieu.jpg
Hồ Gươm năm 1954

Bài “Hà Nội đêm nay” viết năm 1949 của Nguyễn Đình Thi có hai phần, phần II tràn đầy niềm yêu thương và hy vọng: “Hà Nội ơi! Một ngày mai súng sẽ nổ rung trời/ Xe giặc lăn trong bụi/ Hà Nội lại là Hà Nội/ Bao nhiêu lùm cây mảnh tường vẫy reo/ Bao nhiêu cô gái mặc áo đẹp nhất/ Hà Nội ngực đập thình thình/ Những người con trai năm trước/ Súng choàng vai hoa trên tay /Bước vào phố cũ khóc cười /Trán còn in bóng núi”.

Và đây, một góc nhìn Thăng Long - Hà Nội của Lưu Quang Thuận khi nhà văn trên đường công tác đi về biên giới ghé lại một nhà sàn ở Bình Gia (Lạng Sơn): “Thơ chép dăm bài trong sổ/ Mưa nhiều sổ ướt thơ loang/ Nhớ Thăng Long bên bếp lửa nhà sàn/ Quanh bếp lửa một đàn em ríu rít”.

vi-cac-con-ha-noi-da-ve-ta.jpg

Tại Việt Bắc xa xôi, ngày 14/3/1951, Bàng Bá Lân (1912 - 1988) viết những lời thơ “Mơ về Hà Nội” đầy ân tình, thành thật, thân thương: “Nghiên đá đền Sơn cỏ sẫm rêu?/ Kinh thiên bút nọ đã lên meo?/ Muốn về nâng bút dầm nghiên đá/ Pha nước Hồ Gươm viết thật nhiều// “Giấy lụa”: Trời anh trải phẳng ra/ Bao nhiêu tứ đẹp đợi chờ ta/ Phen này thơ múa trên Hà Nội/ Vang rộn kinh kỳ khúc lạc ca”.
Với giọng thơ tâm tình, tha thiết, Huyền Kiêu (1915 – 1995) nhắn gửi Hà Nội: “Ta đi ngày tháng đinh ninh/ Cũng như Hà Nội theo mình đâu đây/ Cờ bay, phấp phới cờ bay/ Nhiều khi mộng cả ban ngày nhớ nhung/ Nước non đâu cũng anh hùng/ Càng tin Hà Nội muôn lòng sắc son”.

3. “Trước đau thương, Hà Nội không buồn/ Hà Nội rắn như thanh sắt nguội” (Hoài Anh). Có một dòng thơ về mặt trận trong lòng Thủ đô. Có thể nói rằng thi phẩm “Nhớ ngày Thủ đô kháng chiến” của Hoài Anh (1938 -2011) là một trường hợp tiêu biểu. Bằng thơ, tác giả tường thuật vừa khái quát vừa chi tiết về cảnh tượng chiến đấu của người dân Hà Nội. Có một chi tiết thú vị được nhiều người nhắc đến, đó là sau khi nghe kể về một người sau chín năm kháng chiến trở về, người bạn mời hút thuốc thổ lộ rằng đây là quà đã giữ suốt những năm xa cách, tác giả bèn lấy chuyện đó mà hư cấu. Thế là có mấy câu gần cuối bài tạo ra niềm thích thú đối với nhiều bạn đọc: Một người bạn tôi gặp trong đêm ấy/ Ra phố mua một bao thuốc lá/ Chín năm sau anh mới trở về.

“Đêm Hà Nội” (viết năm 1950) của Chính Hữu (1926 - 2007) cũng là một sáng tác nổi tiếng. Thơ Chính Hữu súc tích, lời ít ý nhiều, gợi cảm suy tư lắng đọng. Hình ảnh những người đã rời đi, nay trở lại, ẩn hiện trong đêm tối, họ có thể là chiến sĩ hoặc cán bộ, sẽ cùng nhân dân Hà Nội đánh giặc.

Đêm Hà Nội buốt tê
Mái buồn nghe sấu rụng
Nhìn ra cửa ô, bóng những con đê
Ầm ì tiếng súng.
Ai về đó?
Trăng chếch, bóng đêm
Dài trên đường nhựa
Loáng đèn.

Những người con trai con gái
Hôm qua ra đi, hôm nay trở lại.
Hà Nội vẫn còn đây
Đứng lên từ gạch ngói
Hà Nội đang rầm rì
Đi trong từng ngõ tối.

4. Chỉ trong mấy tháng trong năm 1954, sự kiện đại thắng Điện Biên Phủ dẫn đến sự kiện kẻ thù phải rút khỏi Hà Nội. Niềm sướng vui Thủ đô được giải phóng vỡ òa. Tài năng thi ca lại được thử thách, bộc lộ, một cách tất yếu ở một số tài năng lớn, đó là Tố Hữu, Nguyễn Đình Thi, Văn Cao, Chính Hữu... Bài thơ “Lại về” viết tháng 10/1954 của Tố Hữu (1920 - 2002) như nói thay tấm lòng, niềm ước ao của hàng triệu con người.

Hà Nội ơi, Hà Nội
Bao giờ
Giữa Thủ đô
Cụ Hồ về
Bộ đội
Tiến vào năm cửa ô?
Về đến đây rồi Hà Nội ơi!
Người đi kháng chiến tám năm trời
Hôm nay về lại đây Hà Nội
Giàn giụa vui lên ánh mắt cười!

Được quen phố cũ đây rồi
Thủ đô tươi dậy mắt người như hoa
Vườn hồng ngớt gió mưa qua
Cờ hoa đỏ nắng, mái nhà vàng sao...

Hồ Gươm xanh thắm quanh bờ
Thiên thu hồn nước mong chờ bấy nay
Bây giờ đây lại là đây
Quốc kỳ đỉnh thấp, sao bay mặt hồ...

“Ngày về” của Nguyễn Đình Thi là một bài thơ rất lạ về cách nói đặc biệt, khác thường. Xúc cảm thơ vừa quá đỗi mừng vui sau chiến thắng lại vừa bịn rịn buồn tủi, chạnh lòng thương yêu, xót xa về con người, rộng hơn là cả Hà Nội, đất nước và dân tộc.

Hà Nội chiều nay mưa tầm tã
Ta lại về đây giữa phố xưa
Nước Hồ Gươm sao xanh dịu quá
Tháp Rùa rơi lệ cười trong mưa.

Ta nhìn hai mắt ta nhìn mãi
Cùng ta như lửa đốt dầu sôi
Nằm lại những chân rừng đầu núi
Hôm nay bao đồng chí đâu rồi.

Ta đứng khóc giữa trời mưa hắt
Leng keng chuông xe điện đổ hồi
Lòng ta bỗng như dòng suối mát
Ta đã về đây Hà Nội ơi.
Em Hà Nội má em ửng đỏ
Áo hoa em cất tự bao giờ
Góc phố bờ tường bao máu đổ
Còn tươi nguyên như những lá cờ.

Từ khắp bốn phương trời lửa đạn
Đàn con về sau những năm xa
Cởi súng gạt mồ hôi trên trán
Ta lại xây Hà Nội của ta.

Một buổi chiều mưa tầm tã, Hồ Gươm xanh dịu, Tháp Rùa khóc và cười trong mưa; vậy thì Hà Nội khóc hay chính là tác giả ứa lệ hòa vào cơn mưa? Thương xót biết bao nhiêu, khi trở về thì bao người vắng mặt, nằm lại ở chân rừng, đầu núi hiu quạnh. Nhân vật trữ tình đứng khóc giữa trời mưa hắt bỗng nghe tiếng chuông tàu điện, sực tỉnh lại với hiện thực tươi lành, rực rỡ (Lòng ta bỗng như dòng suối mát/ Ta đã về đây Hà Nội ơi). Thương quá người con gái, áo hoa em cất giữ lâu rồi, hôm nay mới đem ra mặc... Tác giả ngầm nói rằng để có cuộc trở về này, chúng ta đã mất bao nhiêu người, bao nhiêu xương máu và nước mắt (Ôi tha thiết lòng ta biết bao nhiêu/ Mỗi tấc đất Hà Nội đượm thắm máu hồng tươi – lời bài hát Người Hà Nội).

Với bài “Trở lại Thủ đô”, Xuân Miễn (1922 - 1990) có xúc cảm thật lòng: “Ôi! Những cái hôn nhòe nước mắt! Nhạc quấn bước chân, không gian vang khúc hát/ Của người Hà Nội vút cao/ Tháp Rùa đây, phố xá nọ năm nào/ Bỗng khác lạ trong tôi từng nét/ Đây mỗi viên gạch, mỗi góc tường còn dấu vết/ Mỗi gốc cây còn kể cùng tôi:/ Bạn hôm nay đi giữa nắng cười/ Có nhớ lại buổi đầu kháng chiến? (...) Tất cả ngày xưa hôm nay sống lại! Trên nóc Tháp Rùa một lá cờ bay”.

Bài “Về Hà Nội” của Trần Lê Văn (1923 - 2005) được nhìn hiện thực ở một góc độ riêng: “Hôm nay đứng giữa lòng Hà Nội/ Mở bừng con mắt ngỡ chiêm bao/ Đã biến đâu rồi những ụ đất? Bóng người tự vệ vuông cờ sao (...) Thư viện còn nguyên khóm trúc đào/ Dưới chân, đường sỏi lại xôn xao/ Mười năm trở lại tìm trang sách/ Bỏ dở từng trang một thuở nào”.

Có lẽ duy nhất, Phạm Hổ (1926 - 2007), sau này là một nhà thơ nổi tiếng viết cho thiếu nhi, từ năm 1954, với bài thơ “Vì các con, Hà Nội đã về ta”, ông đã quan tâm đến trẻ em. Nhà thơ viết: “Mới hôm qua trên tóc con gió thổi/ Còn bóng cây, bóng núi, chiến khu xanh, Mà hôm nay canh giấc mơ hai tuổi/ Đã Hồ Gươm, tàu điện chạy lanh canh (...) Trên trang sử thủ đô giải phóng/ Đẹp bao nhiêu những dáng ngủ măng thơ/ Những búp hoa sau một đêm báo động/ Trên nền trời chuyển sáng ngủ say sưa// Ngủ đi con! Ngủ đi các cháu!/ Vì các con! Hà Nội đã về ta! Từng góc phố còn chưa khô vết máu!/ Vì các con! Hà Nội sẽ thành hoa!”

Cũng như thơ chống Pháp nói chung, thơ viết về Hà Nội khi ấy là thơ trữ tình truyền thống, bắt rễ từ Thơ Mới nhưng mạnh về xúc cảm chân thật, gần dân gian, nhiều chi tiết đời sống. Cảm hứng thi ca về Thủ đô, hướng về thủ đô khi các tác giả đã rời đi, bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ, gian khổ và cảm hứng thi ca về ngày trở về thành phố thân yêu đã kết bện với nhau. Với một đội ngũ tác giả dồi dào sức trẻ, cũng là tinh hoa của giới văn chương nước nhà tham gia sáng tác, có thể nói, thơ ca về Hà Nội giai đoạn 1946 - 1954, đặc biệt là ngày đầu tiên mở đầu sự kiện toàn quốc kháng chiến và cuối cùng là ngày tiếp quản Thủ đô, là một phần quan trọng, giàu ý nghĩa về tư tưởng cùng nghệ thuật trong thơ ca chiến tranh cách mạng của Việt Nam nói chung./.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
  • Thao thức với phần đời chiến trận
    Có thể nói cuộc kháng chiến trường kỳ hào hùng và bi tráng của dân tộc, ở bất kỳ trạng huống nào dường như đã chi phối và tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ, những người cầm bút suy nghĩ và sáng tạo. Ta hiểu vì sao ngay trong cuộc sống thời bình, trong đời sống dân sự, những hình ảnh của ngày hôm qua vẫn khiến con người luôn “thao thức với phần đời chiến trận”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Từ quản lý đến “quản trị và kiến tạo” văn hóa Thủ đô Hà Nội
    Chương trình Hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, đã phát đi một thông điệp: Hà Nội chuyển đổi tư duy từ “quản lý hành chính” sang “quản trị và kiến tạo” về văn hóa. Đây là một sự thay đổi mang tính cách mạng về nhận thức, mở đường khơi thông nguồn lực, biến văn hóa thực sự trở thành nguồn sức mạnh nội sinh và động lực phát triển đột phá của Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Khung cơ chế đột phá, định hình diện mạo Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Hà Nội đang đứng trước những áp lực của quá trình đô thị hóa, từ bài toán quá tải hạ tầng, ùn tắc giao thông, cho đến thách thức trong việc cải tạo các khu chung cư cũ và bảo tồn di sản. Trong bối cảnh đó, Điều 12 trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) không chỉ là một quy định pháp lý, mà là một khung cơ chế mang tính đột phá, đặc biệt cần thiết để định hình diện mạo Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
  • Tạo thế và lực “xuất khẩu” văn hóa Việt Nam
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đặt ra mục tiêu nước ta vươn lên nhóm 30 quốc gia hàng đầu thế giới về Chỉ số Sức mạnh mềm, với các ngành công nghiệp văn hóa đóng góp 9% GDP vào năm 2045. Để hiện thực hóa khát vọng này, chúng ta phải dịch chuyển tư duy coi văn hóa là lĩnh vực bảo tồn, giao lưu phong trào sang tư duy kiến tạo một nền công nghiệp xuất khẩu mũi nhọn, tạo động lực phát triển kinh tế và định vị vị thế quốc gia trên trường quốc tế.
  • Hà Nội đẩy mạnh công tác chăm sóc trẻ em
    Tháng hành động vì trẻ em năm 2026 được tổ chức từ ngày 01 đến ngày 30 tháng 6, thực hiện theo chỉ đạo của Cục Bà mẹ và Trẻ em - Bộ Y tế, với mục tiêu xây dựng môi trường lành mạnh, an toàn và bổ sung những trải nghiệm vui vẻ, ý nghĩa cho các em nhỏ.
  • Đại học Quốc gia Hà Nội chuẩn bị đón 15.000 sinh viên học tập tại Hòa Lạc
    Đại học Quốc gia Hà Nội (VNU) cho biết, 15.000 sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội sẽ lên học tập tại Hòa Lạc, gồm nhóm từ trường Khoa học Tự nhiên, trong khi học sinh THPT HES dự kiến về lại nội đô.
Đừng bỏ lỡ
  • Góp sức phát huy giá trị văn hóa dân gian truyền thống Việt Nam
    Thiết thực bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa dân gian truyền thống cũng như thực hiện Chương trình Hành động số 08-Ctr/TU của Thành ủy Hà Nội, Hội Người cao tuổi phường Tùng Thiện (TP. Hà Nội) vừa tổ chức Liên hoan tiếng hát dân ca Người cao tuổi phường Tùng Thiện 2026. Qua đây cũng góp phần tạo sân chơi bổ ích để hội viên người cao tuổi giao lưu, nâng cao đời sống tinh thần, góp phần xây dựng đời sống văn hóa ở cơ sở.
  • Triển lãm “Cuộc chơi với lá”: Dấu ấn 60 năm sáng tạo của nghệ sĩ Tạ Hải
    Từ ngày 15/4 đến 19/4/2026, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, Đống Đa, Hà Nội) sẽ diễn ra triển lãm “Cuộc chơi với lá” của nghệ sĩ, nhà báo Tạ Hải. Triển lãm giới thiệu hơn 80 tác phẩm mới nhất được sáng tạo từ chất liệu lá và hoa khô.
  • Phát triển Thủ đô từ việc kiến tạo các không gian văn hoá
    Chiều 12/4, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, những giai điệu của ca khúc “Em ơi Hà Nội phố” của nhạc sĩ Phú Quang được phổ từ thơ Phan Vũ đã vang lên giữa không gian hồ Gươm lịch sử. Từ một ca khúc, một buổi biểu diễn, có thể thấy rõ hơn cách Hà Nội đang từng bước hiện thực hóa chiến lược phát triển văn hóa bằng những trải nghiệm cụ thể, gần gũi, nơi văn hóa hiện diện trong đời sống hằng ngày của người dân.
  • “Người thổi bong bóng làng Kashi”: Ngụ ngôn hiện đại về sự sống, cái chết và tự do
    Tri Thức Trẻ Books liên kết với NXB Thế Giới vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Người thổi bong bóng làng Kashi” của tác giả Nguyễn Quang Vũ. Tác phẩm được viết theo hình thức ngụ ngôn hiện đại xoay quanh hành trình nhận thức về sự sống, cái chết và tự do.
  • Lan tỏa tri thức khoa học xã hội qua trưng bày chuyên đề
    Từ ngày 11/4 đến 15/5/2026, tại tòa Trống đồng, Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam (đường Nguyễn Văn Huyên, phường Nghĩa Đô, Hà Nội) diễn ra trưng bày “Không gian bảo tồn văn hóa và lan tỏa tri thức khoa học xã hội”. Với hệ thống tư liệu, hình ảnh và hiện vật phong phú, trưng bày mang đến cái nhìn toàn diện về những đóng góp của khoa học xã hội đối với đời sống đương đại, qua đó góp phần khơi dậy tinh thần nghiên cứu, sáng tạo và ý thức bảo tồn các giá trị văn hóa trong cộng đồng”
  • Ẩm thực và nghệ thuật hòa quyện trong chương trình “Dạ yến Hoàng cung”
    Du khách có thể thưởng thức các món ăn cung đình và những tiết mục nghệ thuật đặc sắc trong chương trình “Dạ yến Hoàng cung” tại Nhà hát Duyệt Thị Đường (Đại nội Huế) vào đêm 29/4, 1/5.
  • Tiếp tục lan tỏa giá trị văn hóa tại không gian âm nhạc mở chiều 12/4
    Trở lại sân khấu mở “Nhà Bát Giác” vào lúc 15h30 ngày 12/4, “Âm nhạc cuối tuần” hứa hẹn đem đến nhiều tiết mục đặc sắc, giai điệu sôi động, những trải nghiệm nghệ thuật gần gũi, hấp dẫn đối với nhiều người dân và du khách khi đến với Hà Nội. Đây không chỉ là sân khấu biểu diễn đơn thuần, mà còn là bước đi chiến lược của thành phố nhằm đưa nghệ thuật chất lượng cao vào đời sống, góp phần định vị thương hiệu thành phố sáng tạo.
  • Liên hoan tiếng hát Dân ca Người cao tuổi Hà Nội các khu vực năm 2026
    Liên hoan tiếng hát Dân ca Người cao tuổi Hà Nội các khu vực năm 2026 nhằm tôn vinh, giữ gìn và phát huy các giá trị di sản văn hóa dân gian, đặc biệt là dân ca, nhạc cụ truyền thống của vùng, miền, địa phương trên địa bàn thành phố Hà Nội; Tạo điều kiện để NCT tham gia hoạt động văn hóa, văn nghệ, góp phần nâng cao đời sống tinh thần, hỗ trợ NCT sống vui, sống khỏe...
  • Bài 1: Hành trình gieo mầm hy vọng cho “lồng ngực trái”
    Giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, nơi dòng người ngược xuôi qua những con phố cổ kính, có một nơi mà thời gian dường như được đo bằng từng nhịp đập, nơi ranh giới giữa hơi thở và hư vô đôi khi chỉ cách nhau một ánh nhìn lướt qua trên màn hình điện tâm đồ. Đó là Bệnh viện Tim Hà Nội. Suốt một phần tư thế kỷ trôi qua, nơi đây không chỉ là một địa chỉ y tế, mà đã trở thành một “địa chỉ đỏ” của sự hồi sinh, nơi người thầy thuốc lặng lẽ viết nên bản trường ca về lòng nhân ái, về hành trình bền bỉ gieo mầm hy vọ
  • Hà Nội có hai làng nghề trở thành thành viên Mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    “Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ, xã Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng, xã Sơn Đồng là thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới gắn với trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề” dự kiến tổ chức từ ngày 08/5/2026 - 10/5/2026 tại Hoàng Thành Thăng Long Hà Nội.
Thơ về chiến tranh cách mạng 1946 - 1954 từ hướng nhìn Thủ đô Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO