Nghệ sĩ ưu tú Mai Nguyên: Vui khi được khán giả gọi là ''ông bố quốc dân''

HNM| 12/09/2021 11:55

“Tôi luôn tâm niệm: Không quan trọng vai chính hay phụ, phản diện hay người tốt, chỉ cần khi xem phim, đến cảnh có mình khán giả vẫn ngồi lại xem là đủ rồi!”, Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT) Mai Nguyên chia sẻ với Hànộimới Cuối tuần.

Nghệ sĩ ưu tú Mai Nguyên: Vui khi được khán giả gọi là ''ông bố quốc dân''
NSƯT Mai Nguyên trong phim “Hương vị tình thân”.

- Bộ phim “Hương vị tình thân” đã đi được hơn nửa chặng đường và vẫn tạo nên “cơn sốt” trên sóng truyền hình. Là diễn viên tham gia bộ phim anh cảm thấy thế nào?

- Thú thật, vì rất yêu thích nhân vật của mình và kịch bản phim nên tôi cảm thấy rất vui khi “Hương vị tình thân” nhận được hiệu ứng mạnh từ cộng đồng mạng và báo chí. Từ khi phim lên sóng, tôi nhận được những tin nhắn khen vai diễn hay, gọi với danh xưng “ông bố quốc dân”. Đó là niềm vui với những người nghệ sĩ như tôi.

Khi được đạo diễn Nguyễn Danh Dũng mời vào vai ông Khang, tôi cảm thấy thú vị, phù hợp. Tuy nhiên, điều tôi mong muốn là có được kịch bản hoàn chỉnh ngay từ đầu thì sẽ tốt hơn cho việc sáng tạo và định hình vai diễn của nghệ sĩ. Vì phim vừa phát sóng vừa sản xuất nên sẽ có những thiệt thòi nhất định khi diễn viên không thể nhìn hết tổng thể diễn biến tâm lý của nhân vật cũng như nội dung phim. Tất nhiên, đạo diễn cũng có trao đổi nhưng nếu được nghiên cứu, cảm thụ kịch bản và vai diễn thì sẽ tốt hơn nhiều.

- Bên cạnh những lời khen, ông Khang cũng nhận những ý kiến cho rằng ông chỉ trọn chữ hiếu nhưng chưa vẹn tình, và ông cần công tâm hơn. Anh nghĩ sao?

- Đó là ý kiến chính xác và mong muốn rất đời, rất hợp lý của khán giả để giữ hạnh phúc gia đình được trọn vẹn. Nhưng về phía diễn viên, tôi lại không muốn làm khác bởi đó là cách xây dựng hình tượng nhân vật của tác giả. Chính vì tính cách ấy của ông Khang, bà Xuân mới tạo nên xung đột, và tôi cho rằng điều đó gần với cuộc sống hơn. Không ai hoàn hảo cả, phim như vậy mới cuốn hút người xem.

- Anh có nghĩ nhân vật ông Khang sẽ là vai diễn để đời của mình?

- Tôi lại hy vọng là không. Bởi vì nếu đó là đỉnh cao nhất thì người nghệ sĩ không hứng thú cho những vai diễn khác nữa. Là diễn viên, ai cũng mong muốn được hóa thân vào những dạng vai khác nhau, cố gắng vai diễn sau phải hay hơn vai diễn trước. Tôi luôn tâm niệm rằng: Không quan trọng vai chính hay phụ, phản diện hay người tốt, chỉ cần khi xem phim, đến cảnh có mình mà khán giả vẫn ngồi lại xem chứ không đứng lên làm việc khác... Thế là đủ rồi!

- Trong 30 năm sự nghiệp, vai diễn nào trên sân khấu và màn ảnh mà anh tâm đắc nhất?

- Với sân khấu, tôi có nhiều vai đáng nhớ, điển hình là chủ tịch Khang trong vở kịch đề tài hậu chiến “Đi tìm điều không mất”. Lúc ấy, tôi mới ngoài 20 tuổi nhưng hóa thân ông chủ tịch huyện trung niên, được mọi người khen nhập vai tốt. Bốn năm trước, tôi đóng vai chính vở “Lão hà tiện” của Molière. Nhân vật xuất hiện xuyên suốt, thoại nhiều đi kèm các động tác hình thể. Tập và biểu diễn xong vai đó tôi gầy đi 10kg. Với phim truyền hình, tôi thích vai phản diện nhà báo Hoàng Tân trong “Khi đàn chim trở về”, vai Hưng trong “Bí mật Ê-va” và hiện tại là vai ông Khang trong “Hương vị tình thân”.

- Thời gian gần đây, phim truyền hình Việt thu hút sự tham gia đông đảo của diễn viên sân khấu. Phải chăng sự nổi tiếng, cát xê cao có sức hấp dẫn lớn?

- Phim truyền hình hiện nay phải thu tiếng trực tiếp, điều đó đòi hỏi diễn viên phải có giọng nói và đài từ tốt để thể hiện rõ tính cách của nhân vật, mà diễn viên sân khấu lại đáp ứng khá tốt cho điều ấy. Về cát xê thì mỗi phim và mỗi nhân vật có một mức theo quy định, tất nhiên so với diễn viên sân khấu thì thu nhập tốt hơn. Nhưng đó không phải là tất cả. Tôi nghĩ, diễn viên khi đứng trên sân  khấu hay nhận đóng phim truyền hình thì điều quan trọng vẫn là tình yêu, niềm đam mê với nghề, mong muốn cống hiến tới khán giả những vai diễn có cảm xúc.

- Anh được gọi là “ông bố quốc dân” trên phim, vậy ngoài đời thì sao?

- Tôi không dám nhận mình là ông bố quốc dân đâu. Trong phim, ông Khang tát vợ trước mặt mẹ, con nhưng ngoài đời, trong gia đình, tôi luôn cố gắng giữ sự điềm tĩnh, trầm ổn. Tôi nghĩ đàn ông nên kiềm chế và khéo léo. Với các con, tôi không áp đặt, luôn tôn trọng sở thích, lựa chọn của con vì tôi muốn con học cách tự chịu trách nhiệm với mỗi quyết định của mình.

- Thành công trong sự nghiệp, lại có một gia đình hạnh phúc, với anh bí quyết đó là gì?

- Tôi nghĩ, mỗi thành viên nên tự ý thức cùng nhau chia sẻ công việc gia đình. Do tính chất công việc, tôi thường xuyên đi đêm về hôm, có những đợt đi đóng phim dài ngày, vắng nhà vài tháng. Thế nhưng vợ tôi vẫn vui vẻ, giúp tôi lo toan chuyện nhà cửa, chăm sóc con cái. Và ngược lại, nếu cô ấy bận, tôi cũng cố gắng việc nhà để vợ có thể toàn tâm toàn ý cho công việc.

- Trân trọng cảm ơn anh!

(0) Bình luận
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
  • Thao thức với phần đời chiến trận
    Có thể nói cuộc kháng chiến trường kỳ hào hùng và bi tráng của dân tộc, ở bất kỳ trạng huống nào dường như đã chi phối và tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ, những người cầm bút suy nghĩ và sáng tạo. Ta hiểu vì sao ngay trong cuộc sống thời bình, trong đời sống dân sự, những hình ảnh của ngày hôm qua vẫn khiến con người luôn “thao thức với phần đời chiến trận”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Nghệ sĩ ưu tú Mai Nguyên: Vui khi được khán giả gọi là ''ông bố quốc dân''
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO