Diễn viên Trọng Hùng: Tôi từng bế tắc khi đọc kịch bản phim “Về nhà đi con”

Ngọc Mai/Giadinh| 12/06/2019 08:29

Trước khi hóa thân thành công vai người chồng vũ phu trong bộ phim gây sốt “Về nhà đi con”, diễn viên Trọng Hùng chia sẻ anh đã từng rất “bế tắc” khi mới đọc kịch bản.

Diễn viên Trọng Hùng. Ảnh: TL

Diễn viên Trọng Hùng. Ảnh: TL

Giảm cân thần tốc để nhận vai

Lý do gì đưa bạn đến với vai diễn này?

- Đó là một sự may mắn đối với tôi trong một ngày đẹp trời, đạo diễn Danh Dũng gọi điện nói: “Hùng ơi, rảnh không em? Qua casting một vai trong bộ phim sắp tới của anh”. Lúc đó tôi đang ở Nghệ An nên lập tức đặt xe ra Hà Nội để casting. Casting xong tôi lại trở về Nghệ An luôn.

Bạn có từng thắc mắc tại sao anh lại được “nhắm” cho vai diễn vũ phu, đáng ghét như thế không?

- Tôi và anh Dũng đã có cơ hội cộng tác trong khá nhiều bộ phim: “Khi đàn chim trở về 3”, “Ánh sáng trước mặt”… lại thân thiết ngoài đời nên anh Dũng nhìn thấy màu diễn của tôi và nghĩ tôi có thể thử dạng vai diễn này.

Tôi cũng nói rằng tôi không chắc có làm tốt được vai diễn này không, anh cũng giúp tôi rất nhiều để hoàn thành tốt vai diễn.

Nói như thế nghĩa là ban đầu anh không tự tin với vai diễn này?

- Sau khi nhận được kịch bản, tôi nhận thấy đây thuộc tuyến vai xấu, không giống với tôi ngoài đời. Một vai diễn đầy thách thức, nặng về mâu thuẫn, giằng xé nội tâm, nhiều chiều sâu tâm lý. Vì thế trước khi quay tôi rất trăn trở, thậm chí mất ngủ mấy đêm liền. Sau đó, tôi phải gọi điện cho anh Danh Dũng, cô Lê Thanh - là cô giáo chủ nhiệm cũng như người mẹ thứ 2 của tôi để nói về những bế tắc.

Thật may mắn khi hai người đã khai thông sự bế tắc cho tôi. Trước hết là phải thay đổi ngoại hình cân nặng đến râu tóc, quần áo và sau đấy là đi sâu diễn tả tâm lí nhân vật Khải - một người chồng hay ghen, đểu, tởm, bẩn bựa (cười). Thế nhưng sau mỗi cảnh quay, tôi đều xin đạo diễn cho xem lại, nếu chưa tốt thì xin phép quay lại.

Anh nói từng “bế tắc” về ngoại hình khi nhận vai Khải?

- Khi nhận được lời mời casting tôi nặng 92kg, béo lắm! Cả tôi, đạo diễn và anh Thành sản xuất đều quan ngại vì còn cần anh Đỗ Thanh Hải duyệt. Vì thế tôi phải nhờ đến hóa trang: Tạo khối mặt bớt to nhưng bụng thì vẫn cứ thế (cười).

Nhưng thú thật, Hà Nội là nơi tôi hoạt động nghệ thuật thôi, còn gia đình vẫn ở Nghệ An. Tôi từng đề nghị với vợ chuyển ra Hà Nội ở, nhưng vợ tôi không muốn vì cô ấy không thích cuộc sống ồn ào. Chiều lòng vợ nên tôi vẫn đi về hai nơi Hà Nội - Nghệ An. Chính vì thế, anh Thanh Hải nhìn thấy sự cố gắng, nhiệt tình của tôi nên đã đồng ý giao vai Khải.

Tuy nhiên sau đấy, anh yêu cầu tôi trong 7 ngày phải giảm được 6kg. Tôi “vâng” để đó xong bắt đầu hoang mang, vì giảm kỷ lục như thế là điều không thể, nếu giảm được thì chỉ có hút mỡ thôi!

Cuối cùng sau nhiều cố gắng giảm được 3,5kg trước khi quay. Mọi người xem mấy tập đầu sẽ thấy, cái bụng tôi vẫn cứ phình ra. Nhưng dần dần trong quá trình quay và chế độ ăn điều độ nên tôi giảm từ 92kg còn 80kg. Tôi vẫn muốn giảm thêm được 5kg nữa thì đẹp.

Mục kích sở thị sới bạc để phục vụ vai diễn

Hình ảnh Khải do Trọng Hùng thủ vai trong phim rất đáng sợ.

Hình ảnh Khải do Trọng Hùng thủ vai trong phim rất đáng sợ.

Bạn nói nhân vật Khải khác hoàn toàn với Trọng Hùng ngoài đời, vậy chất liệu để bạn nhập vai?

- Để diễn vai thằng đàn ông nghiện cờ bạc nên tôi phải đi tìm hiểu tư liệu trên Internet, đi theo các anh vào sới bạc mục kích sở thị xem hoạt động, cách chia bài, xóc đĩa, cách chơi như thế nào? Đặc biệt chú ý quan sát rất tỉ mỉ cách những con bạc cay cú, khát tiền ra sao để đưa vào vai diễn.

Khi nhập vai bạn cảm thấy đã lột tả được bao nhiêu % so với thực tế?

- Theo tôi thì chỉ lột tả được 70-80% thôi. Trong một sới bạc, mỗi người một biểu hiện, khi thua họ cũng sẽ bộc lộ khác nhau: Người im lặng, trầm ngâm; kẻ gào thét cay cú… Tôi không thể đưa hết vào vai diễn mà phải chọn lọc những biểu hiện tiêu biểu nhất để khắc họa nhân vật sao cho khán giả xem và thấy đời nhất.

Vậy còn những cảnh Khải “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với phụ nữ thì thế nào?

- Ở ngoài đời, tôi chưa bao giờ động tay, động chân với phụ nữ chứ đừng nói là vũ phu. Trong phim, có cảnh tát Huệ, tôi tát thật, còn in 5 lốt ngón tay lên má. Nhưng tôi cũng phải xin lỗi Thu Quỳnh trước, vì phải tát thật để lột tả được đúng nhân vật, thể hiện vai diễn một cách chân thật nhất. Điều đó cũng thể hiện sự tôn trọng khán giả.

Tôi và Thu Quỳnh đều hiểu được điều đó nên cả hai cố gắng diễn tốt nhất và mọi sự được đền đáp bởi sự ủng hộ của khán giả. Nhưng nếu bây giờ có bảo tát lại tôi cũng không dám, tôi rất sợ khi động tay động chân với 1 người phụ nữ, nhất lại là người đẹp như Thu Quỳnh.

Phim đang nhận được sự yêu mến của khán giả nhưng khi bắt đầu với kịch bản làm lại, một vai diễn phụ, tuyến vai xấu, bạn có nghĩ đến “viễn cảnh” sẽ được quan tâm như hiện nay không?

- Trong mấy năm gần đây, phim của VFC được đầu tư rất kỹ về kịch bản, diễn viên và truyền thông cực mạnh nên phim đến gần khán giả hơn.

Khi làm phim thì ai cũng mong muốn đạt phim hot và rating cao, nhưng không phải bộ phim nào cũng làm được. Bây giờ, khán giả rất tinh và có yêu cầu cao, đặc biệt là sự chân thật, đời nhất… để người xem cảm thấy rằng họ không phải đang xem phim mà đang chứng kiến một gia đình hay một sự kiện diễn ra xung quanh họ. Tôi cảm nhận được phim “Về nhà đi con” mang lại cho khán giả cảm giác như thế. Người xưa có câu, hay không bằng hên mà bộ phim lại được cả hay cả hên (cười).

Sau những lo lắng cuối cùng bạn đã khá thành công với vai người chồng vũ phu, sắp tới bạn muốn thử sức với dạng vai thế nào?

- Hình ảnh như Khải là ngoại hình bộc lộ tính cách nhưng xã hội còn khá nhiều người đàn ông ăn mặc rất trí thức, mặc vest, suit lịch sự nhưng về nhà lại đánh vợ “không trượt phát nào”. Đấy mới là điều đáng ghê tởm, sợ hãi. Tôi cũng muốn làm dạng vai như thế.

Tôi cũng hy vọng, nhưng không biết các đạo diễn, nhà sản xuất có cho hay không. Lại phải đợi vậy.

Các tên tuổi trở thành “Sao” nhờ một bộ phim thường nhận được khá nhiều lời mời quảng cáo hay sự kiện. Với bạn thì thế nào?

- Với những diễn viên nữ nổi lên sẽ có nhiều lời mời hơn từ các trung tâm sắc đẹp, mỹ phẩm... Còn đối với diễn viên nam lại khác, họ cũng tham gia sự kiện hay showroom nhưng tôi thuộc vai diễn phản diện nên để có lời mời sự kiện hay đại diện hình ảnh thì hơi khó. Tôi không phải là một người kén chọn sự kiện, nhưng tôi lại rất ngại việc định giá bản thân. Vì thế có lời mời tôi cũng chưa biết phải làm thế nào, cứ để nhãn hàng đưa mức hợp lý chứ tôi không báo giá. Nhưng chắc cũng phải làm quen dần.

Cảm ơn chia sẻ của Trọng Hùng!

(0) Bình luận
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
  • Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92
    Sáng mùng 4 Tết Bính Ngọ (2026), tôi đến thăm Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Hà Minh Đức. Thầy tặng tôi một số cuốn sách do chính mình biên soạn, trong đó có tác phẩm “Kể chuyện ngày xưa”. Cuốn sách vừa xuất bản, dày chưa đến trăm trang, nội dung phong phú, hấp dẫn. Đây cũng là cuốn sách thứ 109 của Giáo sư Hà Minh Đức khi ông bước sang tuổi 92. Món quà đầu năm từ người thầy đáng kính khiến tôi xúc động, bởi đó là kết tinh của một đời lao động bền bỉ, say mê với văn chương và học thuật.
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hà Nội khơi dậy sức mạnh văn hóa, kiến tạo động lực phát triển Thủ đô trong thời kỳ mới
    Việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đang được Hà Nội thực hiện với tinh thần khẩn trương, bài bản và quyết liệt. Từ công tác quán triệt, tuyên truyền đến xây dựng chương trình hành động, xác lập các mục tiêu chiến lược và đầu tư nguồn lực, Thủ đô từng bước khẳng định quyết tâm đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh, sức mạnh mềm và động lực phát triển bền vững.
  • Triển lãm “Vườn nhân”: Góc nhìn đa chiều về cuộc đời và di sản nghệ thuật của thi sĩ Lưu Trọng Lư
    Từ ngày 22 đến 31/5/2026, tại Bảo tàng Nghệ thuật Quang San (189B/3 Nguyễn Văn Hưởng, phường An Khánh, TP. Hồ Chí Minh) diễn ra triển lãm “Vườn nhân” nhân kỷ niệm 115 năm Ngày sinh cố thi sĩ Lưu Trọng Lư (19/6/1911 - 19/6/2026). Triển lãm do Bảo tàng Nghệ thuật Quang San phối hợp cùng gia đình nhà thơ tổ chức.
  • Khẳng định triết lý phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên vươn mình
    Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm không đơn thuần là một bản vẽ phân bổ không gian, chỉ tiêu, mục tiêu tăng trưởng trong giai đoạn mới của Thành phố. Hơn thế, Quy hoạch này thể hiện sâu sắc triết lý phát triển Thủ đô, trong đó con người, “Văn hiến - Bản sắc - Sáng tạo” được đặt ở vị trí trung tâm, là nguồn lực nội sinh mạnh mẽ, là căn cốt hình thành bản lĩnh, trí tuệ và sức vươn của Hà Nội... trong kỷ nguyên mới.
  • Anh mãi tìm em giữa lòng Hà Nội
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Càng đi qua năm tháng, chúng không mờ đi mà chỉ lắng sâu hơn, như một thứ trầm tích của tâm hồn con người, càng chạm vào càng đau, càng nhớ lại càng thấy lòng mình bâng khuâng, xao xuyến. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố, là hồ, là mùa mà Hà Nội còn có cả em. Và em là cả một thời tuổi trẻ tôi đã sống, đã yêu thương, đã đợi chờ, và đã mất em!
  • Công an phường Phú Lương: Xây bệ phóng an toàn cho các thí sinh vượt vũ môn
    Mỗi mùa hè về, khi sắc hoa phượng vĩ nhuộm đỏ các góc phố, cũng là lúc hàng ngàn học sinh bước vào những bước ngoặt lớn của cuộc đời. Giữa cái nắng oi ả của những ngày cuối tháng Năm, bên cạnh sự lo lắng của các bậc phụ huynh và sự căng thẳng của các thí sinh, luôn có những bóng áo xanh lặng thầm giữ bình yên cho những giấc mơ bay xa. Chiều ngày 26/5, Công an phường Phú Lương đã chính thức triển khai kế hoạch bảo vệ kỳ thi tuyển sinh lớp 10 và kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026. Đây không chỉ là một nhiệm vụ mà còn là một hành trình đong đầy trách nhiệm và tình người, nơi những chiến sĩ công an trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho nhân dân.
Đừng bỏ lỡ
Diễn viên Trọng Hùng: Tôi từng bế tắc khi đọc kịch bản phim “Về nhà đi con”
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO