“Cô gái vàng” Dương Thúy Vi

Hồ Thủy Tiên/KTĐT| 28/10/2017 16:48

Ai đã từng theo dõi cô gái trẻ Công dân Thủ đô ưu tú năm 2017 Dương Thúy Vi trên sàn thi đấu, không thể không ấn tượng trước những đường đao vừa uyển chuyển vừa mạnh mẽ cùng những cú bật nhảy dứt khoát.

Với những chiến công của cô gái ấy, Quốc thiều Việt Nam đã nhiều lần vang lên trên đấu trường quốc tế, mang vinh quang về cho Thể thao nước nhà.

Duyên mở hàng “vàng”

Gặp Thúy Vi bên sàn tập với những giọt mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt, thật khó có thể hình dung, cô gái trẻ vừa trở về sau một Giải thi đấu quốc tế tại Nga. Cuộc sống của nữ vận động viên là vậy: Tập luyện – thi đấu, lại tập luyện và thi đấu… không ngơi nghỉ.

Dáng người bé nhỏ, đôi chân chỉ đi giày cỡ 34 cùng nụ cười rạng rỡ, đây là một Thúy Vi thường ngày rất khác, cởi mở và đáng yêu. Lau mồ hôi trên trán, Vi chia sẻ: Hồi 7 tuổi Vi chỉ theo anh họ đi tập võ cho khỏe, chưa có khái niệm wushu là gì. Nhưng từ đó trở đi, dù bị chấn thương, rồi đã từng nhiều lần bảo với bố mẹ là không đi tập nữa, nhưng chỉ ngay hôm sau, Vi vẫn có mặt ở phòng tập.
17 năm gắn bó với wushu, trong đó có 14 năm thi đấu chuyên nghiệp, những thành tích mà Thúy Vi mang lại cho thể thao nước nhà luôn làm nức lòng người hâm mộ. Người ta thường gọi Dương Thúy Vi là “cô gái vàng” bởi cô rất có duyên “mở hàng” Huy chương Vàng (HCV) cho đội tuyển Việt Nam. Điều này bắt đầu từ một chiến công vang dội năm 2013: Dương Thúy Vi giành HCV Giải Wushu vô địch thế giới ở nội dung trương thuật. Chính tấm HCV danh giá này đã mở ra hàng loạt thành công sau đó của cô, từ đấu trường châu lục (ASIAD) đến SEA Games.

Phía sau thành công

Vinh quang là thế, nhưng ít ai biết, đằng sau những lần đứng trên bục cao nhất ấy là không biết bao lần Vi phải đối mặt với chấn thương. Năm 2008, trong một lần biểu diễn ở Indonesia, khi tiếp đất, Thúy Vi đã bị trật cổ chân. Dù đau và biết mình không thể giành huy chương trong bài thi lần này, nhưng Vi vẫn kiên cường hoàn thành phần thi. Sau đó, cô phải nhờ đồng đội bế ra khỏi sàn đấu. Hình ảnh này đã làm nhiều người không cầm được nước mắt. Nhưng ấn tượng hơn cả, tại ASIAD 2014 ở Incheon (Hàn Quốc), dù bị chấn thương dai dẳng nhưng Vi vẫn chịu đau để thi đấu, và chính cô đã giành tấm HCV duy nhất cho đoàn thể thao Việt Nam. Ngay trong kỳ SEA Games 29 tại Malaysia vừa qua, Vi cũng thi đấu trong tình trạng vừa sốt cao vừa chấn thương. Vậy mà cô gái ấy vẫn xuất sắc giành HCV với 9,67 điểm, hơn VĐV nước chủ nhà 0,4 điểm.

Thúy Vi cho biết mỗi lần như vậy thì phải “lên giây cót” trong đầu rằng: “Mình phải giành được vị trí số 1, mình muốn được nghe Quốc ca”. Chính suy nghĩ đó đã tạo hưng phấn giúp cô tập trung cao độ vào bài thi của mình. “Chuyện nén đau thi đấu có lẽ là nỗi niềm chung của nhiều VĐV thể thao, tôi cũng chỉ là một trong số đó” – Vi giãi bày. Chỉ đến khi nhắc đến gia đình, giọng Thúy Vi mới có chút trầm xuống bởi cô biết, người luôn sốt ruột với những trận đau đầu gối mãn tính của mình là mẹ. Lần nào Thúy Vi đi thi đấu về, dù đạt thành tích cao nhưng gia đình vẫn không khỏi “xót” cô con gái bé nhỏ, bởi những lúc như vậy, chỉ riêng việc leo cầu thang cũng đã là việc quá khó khăn đối với Vi.

Với một cô gái đã gắn tuổi thanh xuân trên sàn tập, chưa từng một lần biết đến nghỉ hè, chỉ có mồ hôi và nước mắt thì cũng không tránh khỏi những lúc cảm thấy tủi thân. Dù vậy, Vi vẫn luôn nỗ lực không ngừng, khát khao cháy bỏng chinh phục những đỉnh vinh quang mới. Điều làm cho mọi người càng thêm cảm phục Thúy Vi không chỉ là ở thành tích thi đấu vang dội mà chính là tinh thần và ý chí vượt qua khó khăn, nỗ lực hết sức mình để đem vinh quang về cho Tổ quốc. Thể thao Việt Nam rất cần những con người như vậy.
(0) Bình luận
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
  • Thao thức với phần đời chiến trận
    Có thể nói cuộc kháng chiến trường kỳ hào hùng và bi tráng của dân tộc, ở bất kỳ trạng huống nào dường như đã chi phối và tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ, những người cầm bút suy nghĩ và sáng tạo. Ta hiểu vì sao ngay trong cuộc sống thời bình, trong đời sống dân sự, những hình ảnh của ngày hôm qua vẫn khiến con người luôn “thao thức với phần đời chiến trận”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn hóa dân gian cần được xem như một nguồn lực phát triển đất nước
    Từ thực tế di sản văn hóa truyền thống của dân tộc, GS.TS Lê Hồng Lý – Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam cho rằng, chúng ta cần xem xét văn hóa dân gian như một nguồn lực cho sự phát triển kinh tế, xã hội của đất nước trong kỉ nguyên vươn mình của dân tộc, đúng với định hướng phát triển văn hóa Việt Nam mà Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã đặt ra.
  • Sáng rõ lý luận và thực tiễn phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới
    Sáng 15/4, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội (Bộ VH-TT&DL) tổ chức Hội thảo Khoa học quốc gia “Phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới: Lý luận và thực tiễn tiếp cận từ Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị” nhằm làm sáng rõ hơn các nội dung lớn, vấn đề cốt lõi mà Nghị quyết số 80-NQ/TW đặt ra.
  • Di sản - “tấm hộ chiếu” đưa nhạc Việt ra thế giới
    Từ rock, pop, rap đến dân ca đương đại… những dự án âm nhạc mới đang mở ra không gian sáng tạo nơi truyền thống và hiện đại không còn khoảng cách. Sự thử nghiệm nghệ thuật này cũng là hành trình nghệ sĩ tìm kiếm bản sắc, khẳng định tiếng nói riêng biệt của tâm hồn Việt trên bản đồ toàn cầu.
  • Vượt nghìn km sang Việt Nam mổ não, người phụ nữ Campuchia thoát cơn đau dai dẳng
    Được chẩn đoán u não tại quê nhà, bà Sean Sotheavy (56 tuổi, Campuchia) đã vượt quãng đường gần 1.000 km tới Bệnh viện ĐKQT Vinmec Central Park (TP.HCM) để tìm kiếm cơ hội điều trị. Tại đây, các bác sĩ đã phẫu thuật bóc tách thành công toàn bộ khối u, đồng thời bảo tồn tối đa chức năng thần kinh.
  • Giải thưởng Cống hiến 2026: Tôn vinh sáng tạo “Vì một Việt Nam rạng rỡ”
    Tối 15/4, tại Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội), Lễ trao Giải thưởng Cống hiến lần thứ 20 diễn ra với chủ đề "Vì một Việt Nam rạng rỡ", tôn vinh những đóng góp nổi bật của âm nhạc và thể thao nước nhà.
Đừng bỏ lỡ
“Cô gái vàng” Dương Thúy Vi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO