Chủ tịch hội Phạm Xuân Nguyên: Chúng tôi không vừa đá bóng vừa thổi còi

sgtt| 24/10/2012 11:44

(NHN) Sau khi giải thưởng hội Nhà  văn Hà  Nội được công bố, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với nhà  phê bình Phạm Xuân Nguyên “ chủ tịch hội “ vử một số dư luận đối với tác giả và  tác phẩm nhận giải năm nay.

Thưa ông, năm nay giải Thà nh tựu được trao cho nhà  thơ Phùng Cung, với sự nhất trí cao của hội đồng (9/9). à”ng có thể nói thêm vử Phùng Cung và  giải thưởng lần nà y dưới góc độ một nhà  phê bình?

Ngoà i giải chính thức, tuử³ hoà n cảnh từng năm mà  hội Nhà  văn Hà  Nội có thể trao giải Thà nh tựu. Аây là  giải tôn vinh lao động sáng tạo một đời người của những nhà  văn có nhiửu tác phẩm xuất sắc, có nhiửu đóng góp cho văn học ở thủ đô và  trên cả nước, có tiếng vang lớn trong dư luận. Căn cứ trao giải Thà nh tựu vẫn là  tác phẩm, nhưng là  tác phẩm mang tính tuyển tập, toà n tập, tổng kết một sự nghiệp văn chương. Аiửu nà y đã được nói rõ trong quy chế giải thưởng.

Năm 2005, lần đầu tiên giải Thà nh tựu được trao cho tuyển tập thơ trữ tình thế giới của nhà  thơ Bằng Việt để ghi nhận đóng góp dịch thuật của ông. Sau đó nó đã được trao cho tập Trần Dần thơ (2008) và  cho tuyển thơ Gió và  tình yêu thổi trên đất nước tôi của Lưu Quang Vũ (2010).

Năm nay, giải Thà nh tựu vử thơ trao cho tập Xem đêm của nhà  thơ Phùng Cung được nhất trí cao. Nhà  thơ Phùng Cung (1928 “ 1997) đã sống cuộc đời nhiửu trầm luân, khổ ải, nhưng chính vì thế mà  thơ ông lại đưa đến sự ngạc nhiên lớn cho người đọc. Thơ Phùng Cung cho ta thấy cái tà i của ông trong việc sử­ dụng tiếng Việt thôn quê được nâng lên thà nh ngôn ngữ thơ, trong cái nhìn cảnh sắc đời sống nông thôn và  nông dân, trong sự nén lặng và  bùng nổ âm thầm của tâm tư cá nhân trong từng câu chữ. Xem đêm được xuất bản lần đầu năm 1995, năm 2012 được tái bản bổ sung, là  một bằng chứng thuyết phục cho thơ đích thực và  sức sống của thơ. Аó là  tập thơ của cả một đời người và  một nhà  thơ có khi chỉ cần một tập thơ như vậy đã đủ cho cả một đời người.

Một giải thưởng mới không gây tranh cãi lúc ban đầu, có thể sẽ gây tranh cãi vử sau với những nhân vật không còn xứng tầm. Ở tư cách chủ tịch hội Nhà  văn Hà  Nội, ông có e ngại vấn đử nà y?

Tính cả năm nay thì hội Nhà  văn Hà  Nội đã bốn lần trao giải Thà nh tựu, cả bốn lần đửu được sự đồng thuận cao trong hội đồng xét giải và  ban chấp hà nh, cũng như được sự đánh giá tốt của dư luận xã hội. Giải Thà nh tựu vẫn là  căn cứ và o tác phẩm, vẫn lấy giá trị chất lượng của tác phẩm là m chính, cộng với sự suy xét vử số phận cuộc đời và  sự nghiệp của một tác giả. Không phải cứ có tuyển tập, toà n tập là  được xét giải Thà nh tựu, vậy nên giải nà y không phải là  thường niên, mà  tuử³ theo hoà n cảnh. Chúng tôi không e ngại vấn đử như chị nói vì chúng tôi là m việc vô tư, trong sáng, đoà n kết và  đồng thuận. Chị có biết một quy định của hội đồng xét giải thưởng hội Nhà  văn Hà  Nội (gồm toà n bộ ban chấp hà nh hội và  bốn chủ tịch các hội đồng bộ môn văn, thơ, phê bình, dịch thuật) là  gì không? Là : ngồi hội đồng thì không tham gia dự giải, mình xét trao cho người khác chứ không xét trao cho mình. Nghĩa là  không là m cái việc vừa đá bóng vừa thổi còi.

Không chỉ giải thưởng dà nh cho nhà  thơ Phùng Cung gây bất ngử, còn một giải thưởng có thể gây tranh cãi là  giải cho bản dịch cuốn Lolita của Dương Tường, một cuốn sách mà  theo dư luận có những vấn đử vử dịch thuật?

Thơ Phùng Cung cho ta thấy cái tà i của ông trong việc sử­ dụng tiếng Việt thôn quê được nâng lên thà nh ngôn ngữ thơ.

Lolita “ một tác phẩm thuộc hà ng nổi tiếng nhất, gây tranh cãi nhất của văn học thế giới thế kỷ 20, cũng là  một tác phẩm khó dịch nhất. Dịch giả Dương Tường đã có một sự nghiệp dịch thuật to lớn, đã có nhiửu thà nh công trong lĩnh vực nà y, nhưng ông đã phải dà nh hai năm liửn cho cuốn tiểu thuyết lớn của V. Nabokov. Hội đồng nhận định bản dịch Lolita tuy còn một số chỗ gây tranh cãi vử cách dịch, cách hiểu văn bản, nhưng đây là  một bản dịch trực tiếp từ tiếng Anh công phu, tâm huyết, có thể coi là  tác phẩm dịch để đời của dịch giả, đưa lại cho độc giả một kiệt tác của văn chương thế giới ở mức cao nhất có thể.

Tôi phải nói thêm điửu nà y: không có bản dịch nà o là  trọn vẹn tuyệt đối theo nghĩa đồng nhất với bản gốc. Có thể nói, có bao nhiêu bản dịch thì có bấy nhiêu tác phẩm của cùng một nguyên bản. Cho nên chính ông Dương Tường đã có lần đử nghị mỗi bản dịch phải được đử tên tác giả “ dịch giả song đôi, vì bản dịch đó cũng là  duy nhất gắn với dịch giả đó, còn khi sang dịch giả khác thì đã là  một tác phẩm khác tuy vẫn cùng một tác giả. Le Petit Prince của Antoine de Saint-Exupéry chỉ có một trong tiếng Pháp, nhưng sang tiếng Việt đã có khoảng chục bản: Cậu hoà ng con (Exupéry “ Trần Thiện Аạo, 1966), Hoà ng tử­ bé (Exupéry “ Bùi Giáng, 1973) “ cùng mang tên nà y còn có các bản dịch của Vĩnh Lạc (1994), Trịnh Nhất Аịnh (2000), Nguyễn Tấn Аại (2005), Châu Diên (2007), Em bé con nhà  trời (Nguyễn Thà nh Long dịch, 2000). Nhiửu người dịch đi dịch lại cuốn nà y vì họ thích tự mình dịch, vì họ không thoả mãn với những bản dịch của người khác. Аộc giả có được nhiửu bản dịch như thế cà ng hay, ai hợp với lối dịch nà o thì đọc bản dịch đó. Và  cà ng đọc nhiửu bản dịch của cùng một tác phẩm lại bổ sung được cho nhau, thêm được cho mình nhiửu sắc mà u ngôn ngữ tình cảm của từng người dịch in dấu trong dịch phẩm.

Bản dịch nà o cũng có những sai sót không tránh khửi, vấn đử là  sai đến mức độ nà o, sai ở cách dịch hay cách hiểu. Xét tổng thể, bản dịch Lolita của Dương Tường, là  đáng tin cậy. Hội Nhà  văn Hà  Nội trao giải cho dịch phẩm nà y căn cứ và o bản in mới nhất của Lolita, có sử­a chữa của dịch giả.

à”ng có tiên liệu nà o cho giải thưởng của hội Nhà  văn Việt Nam, bởi theo lịch sử­, thường trùng với giải của hội Nhà  văn Hà  Nội một và i tác phẩm?

Một tác phẩm hay đúng mùa giải thưởng thì lẽ dĩ nhiên sẽ có cơ hội ẵm được nhiửu giải. Như trong điện ảnh thì thấy, một bộ phim được giải Oscar trước đó đã được giải Quả cầu và ng, giải Cannes, giải Venice, giải của hiệp hội nà y khác. Có sao đâu, cà ng nhiửu giải mà  lại những giải uy tín, cà ng chứng tử giá trị của tác phẩm, cà ng kích thích người xem người đọc tìm đến. Giải thưởng hội Nhà  văn Hà  Nội theo thông lệ trao và o tháng 10 hà ng năm, trước giải của hội Nhà  văn Việt Nam, nên có lợi thế đi trước, do đó có khi một tác phẩm được giải của thủ đô rồi được giải cả nước nữa thì cà ng vui chứ sao. Tuy nhiên, năm 2012 nà y theo tôi ít có cơ hội trùng lặp như vậy.

(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Nhớ cỗ Tết thời bao cấp
    Bắt đầu là sự nghiệp xếp hàng. Ngày thường xếp hàng đã khổ, giáp Tết còn kinh hoàng hơn. Nhà nào đông con như gia đình tôi thì còn đỡ, phân công người nào việc nấy...
  • Ngựa trong tâm thức dân gian của người Việt
    Trong kho tàng di sản vật thể và phi vật thể của người Việt, ngựa là một trong những con vật mang nhiều giá trị thực dụng nhất là trong trận mạc nhưng cũng là một con vật thiêng gắn bó sâu sắc với tâm thức người Việt.
  • Tuyên truyền sâu rộng kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 18-HD/BTGDVTU, ngày 5/2/2026 về tuyên truyền kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng (01/3/1906 – 01/3/2026). Hướng dẫn nhằm tôn vinh những cống hiến to lớn của đồng chí Phạm Văn Đồng đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc, đồng thời góp phần củng cố niềm tin của Nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.
  • Hạn chót “chốt” VinFast VF MPV 7 với hơn 60 triệu đồng ưu đãi trước Tết Nguyên đán
    Hướng tới nhóm khách hàng gia đình đông người, thường xuyên di chuyển đường dài, VinFast VF MPV 7 càng trở nên hấp dẫn trong dịp cận Tết với tổng ưu đãi lên tới 64 triệu đồng, chỉ áp dụng đến 15/2.
  • Phường Cầu Giấy lan tỏa nghĩa tình trong hành trình phát triển đô thị
    Chiều 11/2, trong không khí ấm áp những ngày Xuân Bính Ngọ 2026, Đảng ủy, UBND phường Cầu Giấy tổ chức chương trình gặp mặt, trao quà tới 57 gia đình chính sách, người có công và các hộ có hoàn cảnh khó khăn thuộc diện giải phóng mặt bằng (GPMB) để thực hiện các dự án trọng điểm trên địa bàn.
Đừng bỏ lỡ
Chủ tịch hội Phạm Xuân Nguyên: Chúng tôi không vừa đá bóng vừa thổi còi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO