Những làn khói tỏa hương

Huỳnh Thúy Kiều| 18/01/2020 23:05

Quay trở lại thời bếp gas chưa xuất hiện hoặc chưa đại trà kiểu nhà nhà đều có như bây giờ, tôi lại thấy da diết nhớ những làn khói bếp ở quê đến lạ, những làn khói mà mỗi hừng đông rơm rạ nhẹ len như màn sương giăng buổi đầu ngày trong tiết trời se lạnh của mùa gió chướng…

Những làn khói tỏa hương

Quay trở lại thời bếp gas chưa xuất hiện hoặc chưa đại trà kiểu nhà nhà đều có như bây giờ, tôi lại thấy da diết nhớ những làn khói bếp ở quê đến lạ, những làn khói mà mỗi hừng đông rơm rạ nhẹ len như màn sương giăng buổi đầu ngày trong tiết trời se lạnh của mùa gió chướng…

Là người được sinh ra nơi đồng quê, ấu thơ đắm chìm trong mùi thơm của những làn khói bếp, tôi yêu đến cháy lòng mình những chiều thanh bình, yên ả; yêu cái chái bếp đầu hè của mẹ - nơi mà cha tôi từ ngoài đồng trở về, thỉnh thoảng giăng lưới hoặc câu được mớ cá vụn, là mẹ tôi sẽ làm mẻ cá kho quẹt thơm dậy cả góc nhà, chỉ cần chấm với rau tập tàng luộc thôi, anh em tôi cũng đủ “căng bụng” rồi. Cái làn khói bếp đó, không chỉ tỏa hương ở những bữa cơm sáng cơm chiều; mà còn tỏa hương suốt bao năm tháng dọc hành trình thơ ấu của bốn anh em tôi. Đến bây giờ, tôi vẫn luôn có một niềm tin vĩnh cửu rằng, chính khói bếp này đã tỏa những làn hương làm nên hồn cốt của mỗi gia đình Việt! Mỗi khi bếp lửa được bừng cháy, những làn khói bắt đầu nhẹ len qua mái lá, là một sự ấm áp, gần gũi và thân thương như được kết dính hơn từ các thành viên ở mỗi gia đình; có thể chưa thật sự đủ đầy về vật chất, nhưng niềm hạnh phúc, sự an yên cứ như nhân lên, như lũy thừa nhiều cấp số! Mới hay cái chái bếp nói chung và những làn khói này đã tỏa ra những mùi hương thật đặc biệt - đó là hương quê, hương gia đình; lớn hơn là hương Việt tỏa ra từ những tâm hồn Việt.

Những làn khói ở chái bếp này, quanh năm luôn bén lửa; nhưng như thế không có nghĩa là luôn được cháy lên từ củi khô, gỗ tốt. Có những khi, nhất là vào những ngày mưa dầm, đối với những bếp quê, thật sự là một điều không đơn giản, từ lá dừa khô để nhen lửa, cho đến củi; đều ẩm ướt. Tôi vẫn nhớ như in, để có được củi khô “chụm” trong suốt nhiều ngày mưa dầm, sau mỗi bữa cơm, khi bếp còn hơi ấm nóng, mẹ tôi đều bắc xiên qua xiên lại những thanh củi lớn bên dưới, sau đó tiếp tục chất đầy, khoảng một ôm củi lên “cà ràng ông táo” để cho hơi nóng đó xông lên, mỗi lần một ít… Hình ảnh quá đỗi quen thuộc và thân thương, chính là mỗi khi củi ẩm ướt, người đứng bếp phải cúi xuống sát “ông táo” mà thổi lấy thổi để, cố thổi sao cho thật dài hơi để mong cho củi mau bén lửa, để sống mũi khỏi cay nồng… Và, chính cái mùi cay nồng này đã khiến cho người đi xa phải nhớ, phải hoài vọng, phải rưng rưng nước mắt, phải thèm trở về nơi góc bếp xưa tỏa đầy mùi khói…

Theo thời gian, những “mùi” ở miền thơ ấu ngỡ sẽ dần trôi vào quá khứ; nhưng với những ai luôn lắng nghe âm vọng từ bưng biền, sẽ không bao giờ quên những “mùi” ấy, như những làn khói này, chúng không chỉ tỏa hương trong những bữa cơm chính của gia đình, mà còn tỏa hương từ củ khoai, trái bắp (ngô) nướng trong buổi trời trở bấc phơn phớt gió lùa; là mùi của cá lóc nướng rơm từ vụ lúa mùa cha vừa thu hoạch; là mùi của đường cặn, của va ni trong chảo mứt dừa mẹ và chị thắng ở những ngày cận Tết, là mùi thơm ngon ngót của nồi thịt kho tàu của ngày 29 tháng Chạp… Tất cả tựu lại thành một tập hợp mùi của yêu thương. Trong lối nhỏ của hồn người, những làn khói tỏa hương là sợi dây kết nối kéo ta về gần với hồn quê hơn, như sắp chạm được thời thơ ấu… Khói bếp, chiều quê, chăn trâu, cắt cỏ… của thuở đói nghèo xưa, những ấu thơ nào từng trải qua, sẽ mãi hoài một miền thương nhớ cũ… 

Có thể, vì một lý do nào đó, bạn ít hoặc chưa quan tâm đến những làn khói. Ngay trong bếp củi của gia đình tôi ngày đó ở quê, mẹ tôi cứ dặn đi dặn lại rằng, cái bếp như có tâm hồn con ạ; con hãy để ý đi, những ánh lửa cháy, những làn khói tỏa đi; cũng phụ thuộc vào tâm trạng người nhóm bếp. Khi lửa tí tách reo cười, là như thể tâm trạng người “nhóm bếp” chắc hẳn là đang vui; ngược lại, dù trời không mưa, củi không ẩm ướt mà “nhóm bếp”, lửa vẫn không dễ “bén”; lúc này có lẽ tâm trạng người “giữ lửa” có điều chi vướng víu!?

Mỗi khi về thăm quê, dù chị dâu lớn của tôi có dùng bếp gas, nhưng tôi luôn tự tay mình nhóm bếp củi, vì tôi muốn tìm về miền ký ức cũ, từ bếp lửa này, tôi muốn nhìn thấy những làn khói bay lên và tỏa hương, đượm nồng mùi thơ ấu. Cảm ơn những làn khói tỏa hương này đã dẫn dắt tôi về những nẻo xưa trong tâm hồn mình, mà ở đó, ngoài âm vọng của đồng quê, tôi như vẫn còn thấy đâu đó bóng dáng ẩn hiện của bà tôi, của cha tôi như bay bay sau làn khói trắng…

Dù chưa đến tuổi được đi, được trải nghiệm nhiều như nhà thơ Nguyễn Duy, nhưng qua thơ ông, tôi nghĩ chắc nhiều người cùng đồng cảm với tôi, chúng ta như bắt gặp chính mình. Và tôi cũng muốn mượn hai câu thơ của ông để kết thúc bài viết nhỏ này: 

“Tôi qua lắm núi nhiều sông
Khói ngày xưa ám trong lòng còn cay” 
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Định vị “vũ khí tư tưởng” trong kỷ nguyên mới
    Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới” có thể xem là “kim chỉ nam” thể hiện tầm nhìn chiến lược toàn diện của Đảng để mở đường cho ngành xuất bản Việt Nam bứt phá, trở thành một ngành công nghiệp văn hóa - công nghệ mũi nhọn trong kỷ nguyên số, vươn tầm khu vực và thế giới.
  • [Podcast] Vịt om sấu – Món ngon ngày hè của người Hà Nội
    Giữa nhịp sống hiện đại, đôi khi chỉ một hương vị quen thuộc cũng đủ kéo người ta chậm lại. Và, với nhiều người Hà Nội, vịt om sấu là một món ăn như thế. Không cầu kỳ trong cách gọi tên, không phô trương trong cách trình bày, nhưng lại có sức gợi rất riêng, thứ hương vị mà chỉ cần thoáng qua cũng đủ nhận ra mùa hè đã về.
  • Hà Nội công bố kết quả Chỉ số cải cách hành chính năm 2025
    Sáng 31/3, UBND thành phố Hà Nội tổ chức Hội nghị công bố kết quả Chỉ số cải cách hành chính năm 2025 và Chỉ số hài lòng của người dân đối với sự phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước.
Đừng bỏ lỡ
Những làn khói tỏa hương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO