“Memento Mori: Đất”: Nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ…

Arttime| 17/09/2022 08:35

Mới đây, “Memento Mori: Đất” - tác phẩm điện ảnh đầu tay của đạo diễn Marcus Mạnh Cường Vũ được xướng tên là đại diện duy nhất của Việt Nam tham gia Liên hoan Phim quốc tế Busan lần thứ 27 ở hạng mục New Currents (Dòng chảy mới). Phim có chủ đề nặng ký về sự sống và cái chết được truyền tải bằng những hình ảnh nhân văn, được giới thiệu là “món quà dành tặng cho các bệnh nhân ung thư và người nhà”.

Vân – nhân vật chính trong “Memento Mori: Đất” là hình tượng lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật trong cuốn sách “Điểm đến của cuộc đời” (2018) của tác giả Đặng Hoàng Giang. Sách thuật lại quá trình đồng hành của tác giả với các bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, trong đó câu chuyện của Vân gợi nhiều suy nghĩ về việc lựa chọn cái chết nhân đạo và nghĩa cử hiến giác mạc, hiến xác cho y học.

Nhân sự kiện này, Arttimes.vn đã có dịp hỏi chuyện tác giả, tiến sĩ Đặng Hoàng Giang – người “Đồng hành với người cận tử và những bài học cho cuộc sống” qua cuốn sách đậm chất nhân văn và truyền cảm hứng “Điểm đến của cuộc đời”.

“Memento Mori: Đất”: Nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ… - 1

Vân - nhân vật chính trong phim "Memento Mori: Đất"

“Tôi đã gặp gỡ, lắng nghe câu chuyện của những người sắp rời khỏi thế gian như vậy, đi cùng họ trong những ngày cuối cùng đáng nhớ. Tôi chứng kiến người ta vật vã giành sự sống, ngó vào nơi thẳm sâu nhất của con người, nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ…”

“Memento Mori: Đất”: Nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ… - 2

Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang - tác giả cuốn sách “Điểm đến của cuộc đời” (Ảnh: NVCC)

- Điều gì khiến anh viết về những bệnh nhân ung thư, về “án tử” đang kề cận họ?

Đặng Hoàng Giang: Hiển nhiên, con người ta không muốn nói đến cái chết, thậm chí họ lảng tránh và không dám đối diện. Cá nhân tôi muốn tìm hiểu chủ đề này bởi nó còn là một thế giới xa lạ với cuộc sống thường ngày của tôi. Bản thân tôi có bố mẹ đã lớn tuổi, một số bạn bè của tôi cũng đã qua đời, cho nên cái chết là một chủ đề lớn mà tôi nghĩ rằng mình phải tìm hiểu về nó, đối diện với nó và chuẩn bị cho bản thân mình.

Sinh mạng của con người vốn dĩ là một biến số. Chẳng ai đo lường hay biết trước được mình và người khác sẽ sống được bao lâu. Đến khi thân thể mang bệnh tật, người ta nhận án tử và tính thời gian sống bằng ngày, bằng giờ, bằng phút.

Ở thời điểm viết “Điểm đến của cuộc đời”, tôi đã gặp gỡ, lắng nghe câu chuyện của những người sắp rời khỏi thế gian như vậy, đi cùng họ trong những ngày cuối cùng đáng nhớ. Tôi chứng kiến người ta vật vã giành sự sống, ngó vào nơi thẳm sâu nhất của con người, nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ.

- Làm thế nào anh tạo được sự kết nối sâu sắc với nhân vật, khiến họ mở lòng và chia sẻ những câu chuyện riêng khó nói?

Đặng Hoàng Giang: Có lẽ bởi tôi không phán xét niềm tin, suy nghĩ, cách ứng xử của họ. Chúng ta rất giống nhau, đều có những mong muốn sâu thẳm là được người khác tôn trọng, được yêu thương, được người khác cho là mình có ích, được thấy mình sống không vô nghĩa, được hạnh phúc. Những điều đó quan trọng hơn rất nhiều những khác biệt về trình độ, học vấn, địa vị…

Và có lẽ còn bởi họ cảm nhận được sự tôn trọng, sự quan tâm của tôi tới cuộc đời họ, tới những chi tiết nhỏ nhất, mặc dù họ chỉ là những người vô danh. Hơn nữa, tôi cũng không có kỳ vọng gì về họ, không kỳ vọng họ phải khỏe lên, phải khỏi bệnh, không muốn họ ăn nhiều, uống thuốc, xạ trị – tôi không phải là người nhà của họ. Khi họ nói là họ “muốn chết”, điều họ khó nói với người nhà hay bác sĩ, thì tôi lắng nghe. Với tôi, họ có thể thể hiện sự tuyệt vọng, còn với người nhà, họ sẽ phải tỏ ra cứng rắn.

Và cuối cùng, tôi nghĩ rằng họ cũng cảm nhận được sự tổn thương của tôi khi tiếp cận với họ, và tôi đối mặt với sự tổn thương này, tôi không chạy trốn nó.

“Memento Mori: Đất”: Nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ… - 3

"Chúng ta rất giống nhau, đều có những mong muốn sâu thẳm là được người khác tôn trọng, được yêu thương, được người khác cho là mình có ích, được thấy mình sống không vô nghĩa, được hạnh phúc" (Ảnh: “Memento Mori: Đất”)

-Thông điệp lớn nhất anh muốn gửi gắm khi viết "Điểm đến của cuộc đời" là gì?

Đặng Hoàng Giang: Tôi nghĩ cuốn sách và những câu chuyện bên trong nó sẽ khiến cộng đồng chú ý hơn tới chủ đề cái chết và nhắc nhở mọi người rằng chúng ta không bất tử, chúng ta cần phải sống có ý nghĩa. Ngoài ra còn một loạt những chủ đề khác liên quan đến ung thư và cái chết rất cần được thảo luận và biết đến, ví dụ như chuyện nhiều bệnh nhân ung thư không tiếp cận được thuốc giảm đau - một vấn đề lớn của ngành y học Việt Nam, của xã hội Việt Nam khiến chúng ta phải trăn trở về quyền được giảm đau của con người.

Hay một vấn đề nhức nhối khác là còn rất nhiều định kiến sai lầm về việc hiến tạng. Trong “Điểm đến của cuộc đời”, câu chuyện của Vân gợi nhiều suy nghĩ về việc lựa chọn cái chết nhân đạo và nghĩa cử hiến giác mạc, hiến xác cho y học. Ở nước ta, vấn đề này luôn nhạy cảm bởi những quan niệm truyền thống của người Việt. Tôi hy vọng cuốn sách cùng những câu chuyện bên trong nó sẽ khiến cho thái độ của người dân đối với việc hiến tạng được cởi mở và tiến bộ hơn.

-Vậy còn “điểm đến của cuộc đời” mình, anh đã nghiệm ra điều gì?

Đặng Hoàng Giang: Khi tôi chứng kiến con người ta đối diện với cái chết như thế nào thì có lẽ bài học lớn nhất mà tôi ngẫm ra được là trân trọng thời gian sống mà mình đang có. Tôi đã học cách sắp xếp lại những ưu tiên của cuộc đời, bỏ qua một bên những thứ lao xao, những thứ bề nổi, những thứ theo đuổi mà con người ta vẫn đang đắm mình, như mạng xã hội hay điều gì đó tương tự…

Thay vào đó, tôi tập trung cho những điều quan trọng hơn - những mối quan hệ trong gia đình, những mối quan hệ giữa người với người hay đơn giản chỉ là câu hỏi làm sao để sống một cuộc đời có ý nghĩa? Câu hỏi mà trong cuộc sống hằng ngày chúng ta thường quên đi bởi luôn nghĩ thời gian của mình là vô tận, mình sẽ không chết. Cho đến khi cái chết nhắc nhở chúng ta thời gian là hữu hạn…

“Memento Mori: Đất”: Nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ… - 4

"Cái chết nhắc nhở chúng ta thời gian là hữu hạn…" (Ảnh: “Memento Mori: Đất”)

- Về bộ phim “Memento Mori: Đất”, anh có cảm xúc ra sao khi một tác phẩm điện ảnh lấy cảm hứng từ cuốn sách của mình đã tạo được dấu ấn tại Liên hoan phim quốc tế Busan năm nay?

Đặng Hoàng Giang: Tôi chưa được xem “Memento Mori: Đất” nên không thể đánh giá bộ phim về mặt nghệ thuật, ngoài khía cạnh nghệ thuật thì tôi khâm phục sự kiên trì của đạo diễn Marcus Mạnh Cường Vũ cùng các cộng sự khi thực hiện dự án phim. Dù trong hoàn cảnh khó khăn về tài chính, dịch bệnh nhưng Marcus Mạnh Cường Vũ với tình yêu điện ảnh và mối quan tâm sâu sắc tới chủ đề này đã kiên trì đi đến cùng dự án.

Tôi cũng biết rằng, những người làm điện ảnh ở Việt Nam đều đang hoạt động trong một môi trường hết sức khó khăn, cho nên việc các tác phẩm điện ảnh Việt Nam được góp mặt trong các liên hoan phim quốc tế và được tham gia tranh giải là điều đáng tự hào. Tôi rất kỳ vọng và mong chờ được xem bộ phim này, cũng như trân trọng tất cả những đóng góp và nỗ lực của Marcus Mạnh Cường Vũ, các diễn viên và đoàn làm phim.

-Xin cảm ơn tác giả, tiến sĩ Đặng Hoàng Giang đã dành thời gian trò chuyện cùng Arttimes.vn!

Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang là chuyên gia phát triển, nhà hoạt động xã hội và tác giả chính luận. Những cuốn sách và bài viết của Đặng Hoàng Giang có ảnh hưởng rộng rãi trong xã hội. Các sách đã xuất bản: Bức xúc không làm ta vô can (Nhã Nam, 2015); Thiện, Ác và Smartphone (Nhã Nam, 2017); Điểm đến của cuộc đời (Nhã Nam, 2018); Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ (Nhã Nam, 2020).

“Điểm đến của cuộc đời” là cuốn sách tự sự phi hư cấu hay hiếm có của tác giả Đặng Hoàng Giang, được phát hành năm 2018. Sách thuật lại quá trình đồng hành của tác giả với các bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, với các câu chuyện về Hà và Nam - con trai 9 tuổi bị ung thư xương chày của chị, Liên (cô gái vừa tròn 22 tuổi khi bị chuẩn đoán ung thư, mới có người yêu), và Vân (28 tuổi, có một gia đình nhỏ, rất nghèo, với người chồng thương yêu tên là Hoàng và hai con gái nhỏ).

“Memento Mori: Đất”: Nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ… - 5

"Điểm đến của cuộc đời" của Đặng Hoàng Giang

Lấy cảm hứng từ câu chuyện của Vân trong cuốn sách “Điểm đến của cuộc đời”, “Memento Mori: Đất” là tác phẩm điện ảnh đầu tay của Đạo diễn Marcus Mạnh Trường Vũ. Anh chia sẻ về lý do làm bộ phim này không chỉ dựa trên cuốn sách của tác giả Đặng Hoàng Giang mà nó cũng xuất phát từ những biến cố trong cuộc đời của anh. Phim sẽ khởi chiếu đến khán giả vào ngày 7/10/2022. 

(0) Bình luận
  • “Thời hoa lửa” và hành trình gìn giữ ký ức của nữ nghệ sĩ Thanh niên xung phong Thủ đô
    Ngày 9/5, tại Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đã diễn ra lễ ra mắt tập tự truyện “Thời hoa lửa” và tập thơ “Ký ức và lòng nhân ái” của nghệ sĩ, nhà thơ Nguyễn Thị Bích Liên.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
  • Ra mắt tập truyện "Những gì tôi thấy ở Việt Nam" của nhà văn Ajdar Ibrahimov
    Sáng 5/5, tại Viện Phim Việt Nam (523 Kim Mã, Giảng Võ), diễn ra buổi giới thiệu tập truyện ngắn “Những gì tôi thấy ở Việt Nam” của Ajdar Ibrahimov - đạo diễn, biên kịch, nhà văn nổi bật của Azerbaijan và là một trong những người đặt nền móng cho điện ảnh cách mạng Việt Nam.
  • Tái hiện chân dung phi công Vũ Xuân Thiều và chuyến bay bất tử
    Nhân kỉ niệm 51 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026), Nhà xuất bản Kim Đồng ra mắt bạn đọc ấn phẩm mới “Vũ Xuân Thiều và chuyến bay bất tử”. Cuốn sách nằm trong bộ “Người lính phi công kể chuyện” của Đại tá Nguyễn Công Huy, gồm ba cuốn, tái hiện những câu chuyện lịch sử về Không quân Nhân dân Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.
  • Nghề nặn tò he làng Xuân La qua trang viết của nhà giáo Cao Xuân Quế
    Sau nhiều năm ấp ủ, nghiên cứu và tìm tòi, nhà giáo Cao Xuân Quế (hội viên Hội Văn nghệ dân gian Hà Nội) đã cho ra mắt cuốn sách “Độc đáo nghề nặn tò he làng Xuân La” (NXB Lao động, 2026). Với dung lượng 152 trang, cuốn sách phác họa tương đối đầy đủ diện mạo nghề nặn tò he của làng Xuân La, từ nguồn gốc hình thành, quá trình phát triển, qua đó góp phần lưu giữ những giá trị đặc sắc của một nghề truyền thống trên mảnh đất Kinh kỳ.
  • Những bài thơ bất yên
    Đi qua ba tập thơ trong thời gian ngắn, nhà thơ Đinh Minh Thiện như không bằng lòng với những gì đã có, để phải cất lên một tập thơ mới. Ở đó, tác giả gửi gắm nhiều suy niệm về cuộc sống, mơ vọng về nơi an trú, ngẫm ngợi những tỉnh thức, hoài niệm với quê nhà, với mẹ và những niềm thân thiết thôn dã, mùa màng…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
“Memento Mori: Đất”: Nơi đó họ loay hoay chuẩn bị cho sự dời đi của mình, thấy được điều đẹp đẽ và cả sự sụp đổ…
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO