Thấm thoát những ngày hè rực lửa cũng đi qua. Tôi đã nghe cái mơn man của khí trời đầu thu làm cho lòng người có những cảm giác thật khó tả. Đặc biệt là sự xôn xao, rạo rực, háo hức của các cô cậu học trò chuẩn bị cho năm học mới làm tôi bỗng nhớ lại ký ức của những ngày còn cắp sách đến lớp, những buổi tựu trường đầy thân thương của một thời tuổi hoa niên tươi đẹp.
Có lẽ tuổi thơ của ai cũng ít nhất một lần được sống trong cái cảm giác của ngày tựu trường. Và tôi nghĩ đó là những ngày vui nhất, đáng nhớ nhất của tuổi học trò. Có thể nào quên được những mùi hương hấp dẫn và đầy quyến rũ của quần áo mới, sách vở mới, cặp mới, dép mới... mà ba mẹ đã mua cho chúng ta để chuẩn bị hành trang cho một năm học mới bắt đầu. Chính từ những điều mới mẻ đó đã thôi thúc chúng ta muốn đến trường hơn. Nhưng trên hết ta mong đến trường là để được gặp những người bạn cũ, làm quen với bạn mới, thầy cô giáo mới và để khoe với họ những điều lý thú mà ta đã thấy được, học hỏi được trong những ngày tháng nghỉ hè.
Ngày đầu tiên đi học, có rất nhiều niềm vui, nhưng cũng không ít những giọt nước mắt, nhất là những trò nhỏ lần đầu tiên xa vòng tay yêu thương của ba mẹ để tới trường. Nói đến đây tôi lại nhớ lại những kỷ niệm ngày ấy, ngày mà tôi bắt đầu bước chân đến trường. Buổi sáng hôm ấy, mẹ tôi gọi tôi dậy rất sớm và đưa tôi đến lớp. Ở đây có rất nhiều bạn nhỏ giống như tôi. Trước cửa lớp, cô giáo nhìn tôi với ánh mắt trìu mến và nở nụ cười hiền từ. Mẹ bảo tôi vào lớp học với các bạn để mẹ về đi làm. Tôi đã khóc vì không muốn xa mẹ, không muốn đi học. Nhưng sau một hồi dỗ dành của mẹ và cô giáo, tôi cũng đồng ý bước vào lớp. Và cảm giác sợ hãi vì xa lạ dần được xóa nhòa khi tôi được chơi cùng các bạn. Tôi bắt đầu yêu thích đến lớp hơn.
Thế đấy, ngày đầu tiên đi học thì bao giờ cũng để lại trong ta nhiều cảm xúc khó quên. Bởi thế nên nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện mới viết nên những ca từ thật dễ thương và đầy cảm xúc trong bài “Ngày đầu tiên đi học” mà đến giờ nhiều khi tôi vẫn lẩm nhẩm hát lại: “Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường. Em vừa đi vừa khóc. Mẹ dỗ dành yêu thương. Ngày đầu tiên đi học, em mắt ướt nhạt nhòa. Cô vỗ về an ủi. Chao ôi! Sao thiết tha… Em bây giờ khôn lớn, bỗng nhớ về ngày xưa. Ngày đầu tiên đi học, mẹ, cô cùng vỗ về”.
Sân trường bây giờ đã không còn vắng lặng nữa. Tất cả như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài miên man của những ngày tháng hạ. Tiếng trống trường đã bắt đầu rộn rã. Tiếng bước chân, cười nói rôm rả của các cô cậu học trò xôn xao khắp mọi nơi làm cho mọi người ai cũng vui mừng, phấn khởi về một năm học mới với niềm hy vọng sẽ đạt được nhiều thành tích cao trong hoạt động dạy và học.
Tôi hôm nay đã đi qua cái tuổi mộng mơ thời học trò, nhưng những kỷ niệm về ngày ấy luôn cháy mãi trong tim tôi. Giờ đây trên cương vị là một thầy giáo, được gần gũi, được dạy dỗ các em, được sống lại với những ký ức thuở học trò, tôi rất vui và hạnh phúc. Một mùa tựu trường mới nữa lại đến, tâm hồn tôi lại lâng lâng nhiều cảm xúc. Tôi bồi hồi nhớ đến những câu văn trong tác phẩm “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh : “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường.Buổi sớm mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp.”
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
Từ xa xôi xuân sải cánh, rồi bước gần và thong dong trở lại. Xếp 4 mùa ấm lạnh đã qua để đón mùa xuân, đón Tết thật bâng khuâng, có khi là nuối tiếc, lại có khi là mong xuân ùa ập vào khuôn cửa...
Trong lịch sử Thăng Long - Hà Nội, đền Bạch Mã (trấn Đông) cùng với đền Voi Phục (trấn Tây), đền Kim Liên (trấn Nam) và đền Quán Thánh (trấn Bắc) được biết đến là “Thăng Long tứ trấn”, biểu tượng cho đời sống tâm linh chốn Kinh kỳ. Là ngôi đền trấn giữ phía Đông của kinh thành Thăng Long xưa, đền Bạch Mã được định vị ở phía Nam sông Tô Lịch trên bản đồ Hồng Đức thế kỷ XV, gần cửa sông Tô đổ ra sông Nhị (sông Hồng), thuộc phường Giang Khẩu. Đền Bạch Mã thờ thần Long Đỗ, là vị thần Thành hoàng của thành Thăng Long, nay tọa lạc ở địa chỉ số 76 phố Hàng Buồm, phường Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Bắt đầu là sự nghiệp xếp hàng. Ngày thường xếp hàng đã khổ, giáp Tết còn kinh hoàng hơn. Nhà nào đông con như gia đình tôi thì còn đỡ, phân công người nào việc nấy...
Trung tâm Quản lý và điều hành giao thông Hà Nội cho biết từ ngày 14/2 đến hết ngày 22/2 (từ ngày 27 tháng Chạp đến hết mùng 6 Tết), Hà Nội miễn tiền vé sử dụng phương tiện đối với 128 tuyến buýt có trợ giá và 2 tuyến metro Cát Linh - Hà Đông và metro Nhổn - Cầu Giấy cho nhân dân và du khách.
Ngày 12/02, Đảng ủy - HĐND – UBND – UBMTTQ Việt Nam phường Tây Hồ đã tổ chức Hội nghị gặp mặt cán bộ chủ chốt và báo cáo kết quả công tác phục vụ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.
Các linh vật Ngựa được trang trí tại Hội Xuân Huế 2026 theo lối ngôn ngữ tạo hình mang tính biểu trưng và hình tượng văn hóa cùng họa tiết trang trí trong kiến trúc và trang phục cung đình triều Nguyễn thể hiện rõ khí chất của Huế.
Hàn Lạp Nhã Ca là chương trình giới thiệu nghệ thuật ca trù do các nghệ nhân, ca nương, kép đàn Câu lạc bộ Ca trù Long Thành thực hiện, do Nghệ nhân Ưu tú Hoàng Khoa làm Chủ nhiệm, phối hợp cùng các ca nương khách mời đến từ Câu lạc bộ Ca trù Lỗ Khê.
Chiều 11/2, tại Không gian Hồ Văn, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hội chữ Xuân Bính Ngọ 2026 cùng chuỗi hoạt động văn hóa – nghệ thuật chào mừng Xuân mới chính thức khai mạc.
Cuộc thi Ảnh, Video “Tết hạnh phúc” với mong muốn lan tỏa những khoảnh khắc Tết Nguyên đán giàu ý nghĩa phản ánh đời sống văn hóa, tinh thần của người Việt Nam đón Tết trong và ngoài nước ra thế giới, đồng thời để mỗi người Việt Nam nhìn thấy và cảm nhận chính hạnh phúc của mình trong đời sống thường ngày.
Tri Thức Trẻ Books phối hợp cùng NXB Văn học vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Từ đường làng ra đại lộ". Đây là tập tản văn đầu tay của tác giả Tèo - một người viết nặng lòng với quê hương và tin vào những giá trị sống giản dị.
Cuộc thi khuyến khích các tác phẩm nhiếp ảnh phản ánh vẻ đẹp cảnh quan, kiến trúc, cổ vật, nghi lễ, lễ hội, đời sống văn hóa – tâm linh, hoạt động bảo tồn, phát triển du lịch, sản xuất gắn với di sản tại ba địa phương: Quảng Ninh, Bắc Ninh và Hải Phòng.
Trung tâm Bảo tồn di tích Cố đô Huế tổ chức Lễ Thiết triều Nguyên đán của triều Nguyễn theo nghi thức truyền thống tại sân Đại triều Điện Thái Hòa (Đại nội Huế).
Trung tâm Bảo tồn di tích Cố đô Huế dựng nêu theo nghi thức cung đình xưa để tiễn năm cũ và cầu chúc năm mới bình an, mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.