Thấm thoát những ngày hè rực lửa cũng đi qua. Tôi đã nghe cái mơn man của khí trời đầu thu làm cho lòng người có những cảm giác thật khó tả. Đặc biệt là sự xôn xao, rạo rực, háo hức của các cô cậu học trò chuẩn bị cho năm học mới làm tôi bỗng nhớ lại ký ức của những ngày còn cắp sách đến lớp, những buổi tựu trường đầy thân thương của một thời tuổi hoa niên tươi đẹp.
Có lẽ tuổi thơ của ai cũng ít nhất một lần được sống trong cái cảm giác của ngày tựu trường. Và tôi nghĩ đó là những ngày vui nhất, đáng nhớ nhất của tuổi học trò. Có thể nào quên được những mùi hương hấp dẫn và đầy quyến rũ của quần áo mới, sách vở mới, cặp mới, dép mới... mà ba mẹ đã mua cho chúng ta để chuẩn bị hành trang cho một năm học mới bắt đầu. Chính từ những điều mới mẻ đó đã thôi thúc chúng ta muốn đến trường hơn. Nhưng trên hết ta mong đến trường là để được gặp những người bạn cũ, làm quen với bạn mới, thầy cô giáo mới và để khoe với họ những điều lý thú mà ta đã thấy được, học hỏi được trong những ngày tháng nghỉ hè.
Ngày đầu tiên đi học, có rất nhiều niềm vui, nhưng cũng không ít những giọt nước mắt, nhất là những trò nhỏ lần đầu tiên xa vòng tay yêu thương của ba mẹ để tới trường. Nói đến đây tôi lại nhớ lại những kỷ niệm ngày ấy, ngày mà tôi bắt đầu bước chân đến trường. Buổi sáng hôm ấy, mẹ tôi gọi tôi dậy rất sớm và đưa tôi đến lớp. Ở đây có rất nhiều bạn nhỏ giống như tôi. Trước cửa lớp, cô giáo nhìn tôi với ánh mắt trìu mến và nở nụ cười hiền từ. Mẹ bảo tôi vào lớp học với các bạn để mẹ về đi làm. Tôi đã khóc vì không muốn xa mẹ, không muốn đi học. Nhưng sau một hồi dỗ dành của mẹ và cô giáo, tôi cũng đồng ý bước vào lớp. Và cảm giác sợ hãi vì xa lạ dần được xóa nhòa khi tôi được chơi cùng các bạn. Tôi bắt đầu yêu thích đến lớp hơn.
Thế đấy, ngày đầu tiên đi học thì bao giờ cũng để lại trong ta nhiều cảm xúc khó quên. Bởi thế nên nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện mới viết nên những ca từ thật dễ thương và đầy cảm xúc trong bài “Ngày đầu tiên đi học” mà đến giờ nhiều khi tôi vẫn lẩm nhẩm hát lại: “Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường. Em vừa đi vừa khóc. Mẹ dỗ dành yêu thương. Ngày đầu tiên đi học, em mắt ướt nhạt nhòa. Cô vỗ về an ủi. Chao ôi! Sao thiết tha… Em bây giờ khôn lớn, bỗng nhớ về ngày xưa. Ngày đầu tiên đi học, mẹ, cô cùng vỗ về”.
Sân trường bây giờ đã không còn vắng lặng nữa. Tất cả như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài miên man của những ngày tháng hạ. Tiếng trống trường đã bắt đầu rộn rã. Tiếng bước chân, cười nói rôm rả của các cô cậu học trò xôn xao khắp mọi nơi làm cho mọi người ai cũng vui mừng, phấn khởi về một năm học mới với niềm hy vọng sẽ đạt được nhiều thành tích cao trong hoạt động dạy và học.
Tôi hôm nay đã đi qua cái tuổi mộng mơ thời học trò, nhưng những kỷ niệm về ngày ấy luôn cháy mãi trong tim tôi. Giờ đây trên cương vị là một thầy giáo, được gần gũi, được dạy dỗ các em, được sống lại với những ký ức thuở học trò, tôi rất vui và hạnh phúc. Một mùa tựu trường mới nữa lại đến, tâm hồn tôi lại lâng lâng nhiều cảm xúc. Tôi bồi hồi nhớ đến những câu văn trong tác phẩm “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh : “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường.Buổi sớm mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp.”
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
UBND phường Sơn Tây (TP Hà Nội) vừa tổ chức Hội nghị thông qua dự thảo Kế hoạch tổ chức lấy mẫu, bàn giao mẫu hài cốt liệt sĩ chưa xác định được thông tin để giám định ADN trên địa bàn phường.
Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
“Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
Không chỉ đa dạng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ mà làng nghề mây tre đan Bao La (TP Huế) đã tìm ra hướng mới là hình thành địa chỉ tham quan trải nghiệm sản phẩm truyền thống.
Dựa trên chất liệu ả đào và âm thanh phóng khoáng của jazz, “Vũ điệu Thăng Long” mang trong mình một cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và hiện đại. Lần đầu vang lên tại Nhà Bát Giác trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, tác phẩm của NSƯT Quyền Văn Minh không chỉ gợi nhắc về một Hà Nội giàu trầm tích văn hóa, mà còn cho thấy những giá trị truyền thống ấy đang được tiếp thêm sức sống mới trong nhịp sống hôm nay.
Đề án thực hiện nhận diện chi tiết 11 ngành công nghiệp văn hóa trọng điểm của Hà Nội bao gồm Điện ảnh, Mỹ thuật - nhiếp ảnh - triển lãm, Nghệ thuật biểu diễn, Phần mềm và trò chơi giải trí, Quảng cáo, Thủ công mỹ nghệ, Du lịch văn hóa, Thiết kế sáng tạo, Truyền hình và phát thanh, Xuất bản, cùng lĩnh vực Ẩm thực mang nét đặc thù của Thủ đô.