Người đời thường bảo con người sinh ra mỗi người một số, một phận. Nếu có số, có phận do trời sinh như thế thì cỏ cây hoa lá ắt cũng vậy. Như thế thì lộc vừng có lẽ thuộc dòng số “hưởng”.
Người đời thường bảo con người sinh ra mỗi người một số, một phận. Nếu có số, có phận do trời sinh như thế thì cỏ cây hoa lá ắt cũng vậy. Như thế thì lộc vừng có lẽ thuộc dòng số “hưởng”. Suy ngẫm, chiêm nghiệm thì nói vậy thôi, thực ra trong tôi chẳng bao giờ so đo đến ý nghĩa của mỗi loài cây để mà yêu hay ghét. Sự thích thú cái giống thảo mộc ấy trong tôi vốn không được định sẵn mà thường bất chợt bùng lên do những xúc cảm thẩm mỹ của chính cây cỏ khơi dậy trong những khoảnh khắc nhất thời nào đó. Có thể, đó là rừng thông vi vu bên những sườn đồi, vách núi hay dăm ba ngọn lau phất phơ trên bãi sông, bờ suối. Đôi khi lại là cái màu phơn phớt tím rung rinh trong gió của đám hoa trinh nữ phủ đầy gai góc bên lề đường trong buổi chiều hôm... Vậy đó, đôi khi những hình ảnh ấy cứ ẩn hiện làm thức dậy bao nỗi niềm của cảm xúc có khi buồn có khi vui với đủ các cung bậc lúc thì trầm lặng lúc lại rộn ràng, xao xuyến khiến tâm hồn như thể được thanh lọc một cách nhẹ nhàng mà thấm thía. Thế đấy, cái cảm xúc vô định ấy lần này lại chợt về trong tôi nơi tán cây có sắc lá vàng, lá đỏ của những gốc lộc vừng trong nắng giao mùa cuối xuân nơi trước nhà, bên hồ hay rải rác đâu đó trên dọc dài những con phố.
Mưa xuân hãy còn rây rắc, chỉ thoảng chao cánh én mà không gian như thể trải ra miên man một màu vàng óng ả đẹp tựa bức tranh mùa thu của Levitan với những gốc lộc vừng lá vàng, lá đỏ rờm rợp, rạo rực trên những tán cành đang chờ tuôn tràn xuống thảm cỏ. Sải chân dưới hàng lộc vừng, ngây ngất cùng nắng xuân trong tiết giao mùa mà ta cứ ngỡ mình như đang lạc bước giữa rừng phong trong mùa thay lá của tiết trời mùa thu dịu nhẹ, mơ màng nơi xứ sở Kim Chi hay con đường Bạch Dương đầy lãng mạn, quyến rũ thiết tha của nước Nga bên trời Âu xa xôi. Tháng Ba, khúc giao mùa như tơ mành óng ả đẹp tựa thanh xuân của đời người khiến từng bước chân ta phải xốn xang, ngập ngừng, ngẩn ngơ, bâng khuâng, xao xuyến...
Tháng Ba, khi ánh “Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi” xuyên qua các tán cành nâu sám, sần sùi của hàng lộc vừng hòa với màu lá cuối mùa vàng ruộm tạo thành những dải lụa óng ả mềm mại kết nối đất trời làm bừng lên một không gian mơ màng, huyền ảo đậm chất liêu trai, tựa như thế giới cổ tích nơi xứ sở thần tiên... Lặng nghe những thanh âm thoảng đưa trong gió, theo mỗi nhịp bước ngân lên xào xạc của đám lá lìa cành đang trải thảm vàng rực như để nâng niu bước từng gót sen hồng của các cô nàng đang mê mải check in ta bỗng thấy đất trời và con người hiện lên trong trẻo và nguyên sơ đến lạ với biết bao cảm xúc yêu thương đang dâng trào, lắng đọng.
Cuối xuân, lộc vừng như một bản giao hưởng sắc màu hiện trên cây lá vô cùng đáng yêu tạo nên biết bao cung bậc cảm xúc diệu kỳ sống động khiến không ít bước chân ngang qua phải sửng sốt, ngỡ ngàng; làm nhớ nhớ, thương thương; gây vấn vương, xao xuyến cho cả người đi lẫn kẻ ở lại. Tháng Ba, đất trời giao hòa trong khoảnh khắc lộc vừng thay lá khiến mùa xuân cũng trở nên lung linh hơn, hoàn hảo hơn. Dường như bao nhiêu linh khí tinh túy nhất của thiên nhiên trong tiết xuân thì đang lắng lại để làm thành một bản tình ca giao mùa trong sắc là vàng, lá đỏ buông rơi đẹp đến nao lòng. Những chiếc lá cuối mùa cùng bừng lên thay sắc làm thành “một phút huy hoàng” trước khi lìa cành để báo hiệu đã qua những ngày mưa phùn giá rét và chuẩn bị trồi lên những mầm non lộc biếc, búp lá non tơ đón chào những tia nắng hạ. Bản giao hưởng tháng Ba với những giai điệu thật đáng yêu ấy của lộc vừng đã thức dậy những ánh mắt, nụ cười và bờ môi ấm của không ít chàng trai, cô gái; khiến cho bao trái tim vừa mới chớm yêu phải mê mải, nức nở, thổn thức.
Người ta truyền bảo, lộc vừng là cây phong thủy mang lại những điều may mắn, tốt lành. Có lẽ vậy, chỉ cái tên thôi, lộc vừng cũng đã thu hút sự yêu thích của không ít người chơi cây. Chữ lộc của cây ứng với tài lộc còn chữ vừng dễ làm người ta liên tưởng đến những hạt vừng, tuy bé nhỏ nhưng lại nhiều đến vô kể. Chưa hết, mấy nghệ nhân bon sai còn liệt lộc vừng vào hàng tứ quí “Sanh - Sung - Tùng - Lộc” (sanh có nghĩa là trường sinh, phát tài; sung gợi lên sự sung túc, tròn đầy, viên mãn; tùng tượng trưng tiết tháo thanh cao của bậc chính nhân và cũng có nghĩa sống lâu, trường thọ; lộc đem lại vận may, tài lộc). Bởi thế, chẳng biết từ bao giờ, từ người bình dân đến giới quyền quí chức sắc, từ không gian linh thiêng nơi tôn nghiêm đình đền gò miếu hay chốn dinh quan phủ chúa cho đến sân vườn quê kệch, ai nấy đều mê chuộng lộc vừng. Rộng thì người ta trồng cây ra đất để lộc vừng vươn cành tỏa bóng. Hẹp thì để trong ang trong chậu kì khu uốn tỉa cành lá với muôn hình thế dáng. Chỉ sơ qua vậy thôi cũng đủ thấy phúc phận thuộc vào hàng số má phước lộc của lộc vừng so với không ít loài thảo mộc đang phải chịu thiệt thòi của kiếp phận “bên lề” trước sự ghẻ lạnh hay lãng quên tưởng chừng đến vô danh của người đời.
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Sáng 18/7, đoàn công tác Chương trình "Khúc quân hành” lần thứ X - năm 2026 do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026); hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026) đã đến viếng, dâng hoa, dâng hương tri ân các anh hùng, liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Đông Khê (Cao Bằng). Mở đầu chuỗi hoạt động, tại xã Đông Khê đoàn đã trao 150 suất quà tặng các thương binh, bệnh binh, gia đình chính sách.
Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
Luật Thủ đô năm 2026 đã cụ thể hóa chính sách thu hút và đãi ngộ nguồn nhân lực chất lượng cao một cách toàn diện, đồng bộ. Luật không chỉ đề cập đến chính sách thu nhập, mà còn mở rộng sang các chính sách về tiền lương, tiền thưởng, nhà ở, điều kiện làm việc, cơ chế đặc thù đối với chuyên gia, nhà khoa học, nhà quản lý và các đối tượng có trình độ cao.
Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
Sáng 19/7, tại trụ sở phường Tây Hồ (Hà Nội), Hội Người cao tuổi (NCT) phường Tây Hồ phối hợp với Công ty Cổ phần Ao Vua tổ chức tọa đàm chia sẻ kiến thức chăm sóc sức khỏe dành cho người cao tuổi. Chương trình thu hút sự tham gia của hơn 200 hội viên người cao tuổi cùng nhiều đại biểu Trung ương Hội Người cao tuổi Việt Nam, góp phần lan tỏa thông điệp sống khỏe, sống vui, sống hạnh phúc và chủ động chăm sóc sức khỏe trong cộng đồng.
Từ 17 đến 19/7/2026, Vòng chung kết Chương trình Vietnam AI Innovation Challenge 2026 (VAIC 2026) diễn ra tại Hà Nội. Là giải đấu Hackathon định hướng phát triển ứng dụng AI cốt lõi (AI-native) quy mô lớn, kéo dài trong 48 giờ liên tục.
Nguồn vốn hỗ trợ cấp xã được xác định minh bạch theo thang điểm về dân số, diện tích, mức trợ cấp và số lượng di tích lịch sử. Song song đó, các địa phương nhận hỗ trợ phải bố trí vốn đối ứng tối thiểu từ 10% đến 20% tùy điều kiện ngân sách thực tế nhằm nâng cao tính tự chủ của cơ sở trong việc phát triển toàn diện văn hóa Thủ đô.
Tối 19/7, tại sân khấu Nhà Bát Giác (phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội), chương trình "Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng" của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã thu hút đông đảo người dân và du khách. Đặc biệt, trích đoạn cải lương Kẻ sỹ Thăng Long trở thành điểm nhấn, góp phần đưa nghệ thuật truyền thống đến gần hơn với công chúng trong không gian văn hóa mở của Thủ đô.
Giá trị của một đô thị hiện đại không chỉ được nhận diện qua diện mạo đổi thay hay nhịp phát triển kinh tế, mà còn được đo bằng chất lượng đời sống tinh thần của người dân. Khi nghệ thuật hiện diện trong những không gian mở, trở thành một phần của sinh hoạt thường nhật, văn hóa dần thấm sâu vào cộng đồng bằng những cách tự nhiên nhất.
Trong khuôn khổ tham dự Kỳ họp lần thứ 48 của Ủy ban Di sản Thế giới UNESCO, đoàn công tác của TP Huế triển khai chuỗi hoạt động quảng bá văn hóa, du lịch, ẩm thực và làng nghề tại Hàn Quốc.