Giàu vì làm thợ

Ngọc Tú (Lao động Thủ Đô)| 29/12/2017 10:35

Trong khi rất nhiều cử nhân ra trường phải chật vật vẫn không xin được việc làm, thì không ít học sinh trường nghề, nhất là một số nghề như nghề hàn, điện tử, điện lạnh... lại “đắt giá” ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Tốt nghiệp PTTH, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, Nguyễn Văn Việt (Hoài Đức, Hà Nội) không thi Đại học như bạn bè cùng trang lứa mà quyết định theo học nghề hàn kỹ thuật cao tại một trung tâm dạy nghề ở địa phương.

"Sống khỏe" dù thời buổi khó khăn

Sau 6 tháng học nghề, Việt nhanh chóng tìm được việc làm tại một công ty cơ khí xây dựng, chuyên đi lắp đặt nhà xưởng trong các khu công nghiệp, mức lương khởi điểm 6 triệu đồng/tháng. Với lòng yêu nghề và năng khiếu sẵn có, cộng với sự chịu khó quan sát, học hỏi, Việt nhanh chóng trở thành người thợ hàn lành nghề. Lương của anh tăng dần và hiện đạt mức 11 triệu đồng/tháng.

Trái ngược với Việt, gia đình Hoàng Long (Đông Anh, Hà Nội) rất khá giả, luôn kỳ vọng và tạo mọi điều kiện tốt nhất cho Long được học hành, phấn đấu. Ấy vậy, mà học hết cấp III, Long không thi đại học mà quyết định nộp đơn học trung cấp nấu ăn, với lý do "có năng khiếu và đam mê nấu nướng". Mặc cho bố mẹ từ khuyên nhủ, động viên đến la mắng, Long vẫn quyết tâm giữ ý định.

Giau-vi-lam-tho

Những người thợ giỏi nghề luôn có cơ hội phát triển, thu nhập cao. Ảnh minh họa: P.D

Học xong, Long xin vào làm một nhà hàng của Nhật. Với năng khiếu và niềm đam mê từ nhỏ, Long vừa làm, vừa tự mày mò học hỏi, nên tay nghề của anh được nâng lên rất nhanh. Long được ông đầu bếp người Nhật quý mến, tin tưởng, cho làm phụ tá và dạy thêm nghề. Được vài năm, lương của anh đã 15 triệu đồng/tháng. Từ ghét bỏ, phàn nàn, trách mắng, giờ đây bố mẹ Long rất tự hào vì cậu con tài năng, ý chí.

Trên thực tế, còn nhiều câu chuyện khác cho thấy những người thợ có nghề luôn sống "khỏe" dù nền kinh tế có khó khăn tới đâu. Chẳng hạn như mấy cô thợ may gần nhà tôi, chỉ có cái cửa hàng nhỏ trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vậy mà khách hàng nườm nượp, chưa kể còn may bỏ mối cho shop thời trang. Những dịp cao điểm như cận Tết, các cô làm ngày đêm không hết việc, thậm chí còn không dám nhận hàng vì quá tải. Một người họ hàng của tôi làm nghề sửa chữa điện lạnh (máy lạnh, tủ lạnh) mùa hè vừa rồi cũng "chạy sô" bở hơi tai, vì khách hàng tin tưởng, gọi tới nhà liên tiếp. Một người bạn của tôi là thợ sửa vi tính cũng vậy, khách hàng luôn ưu ái, vì hầu hết nhà nào cũng có máy tính, có trục trặc nhỏ, họ thích gọi thợ về nhà, đỡ phải mất công mang ra cửa hàng. Chỉ làm vệ sinh máy thôi đã gần 100.000 đồng/lần. Nếu máy hỏng nhiều nhiều thì thợ sẽ tự mang đi, rồi trả lại sau, giá cả "ngon lành".

Đừng chạy theo ngành "hot"

Thực tế hiện nay, phần lớn các gia đình và bản thân các bạn trẻ đều thích đi học đại học, nhất là học các ngành "hot", ngành "sang" chứ không mấy người mặn mà với việc học nghề. Điều này có mặt tích cực, vì để đỗ đại học, để được làm "thầy" thì phải học thật giỏi, và mục tiêu ấy thúc giục con em họ không ngừng phấn đấu.

Song điều đáng nói ở đây, là hầu hết các bậc cha mẹ khi định hướng cho con em mình học đại học, lại chỉ nghĩ đến việc sau này con ra trường sẽ có được một công việc lương cao, nhàn hạ, hơn là làm thợ trực tiếp vừa vất vả, vừa kém "oai". Vì suy nghĩ ấy, không ít người đã bất chấp việc lực học của con mình có hạn, vẫn tạo ra áp lực học hành đè nặng lên vai con em mình, đến mức, có em không đỗ đại học đã buồn chán tìm đến cái chết.

Nhiều gia đình khác, điều kiện kinh tế không cho phép, vẫn cố thắt lưng buộc bụng, thậm chí bán tài sản, đi vay mượn tiền để con được thi cử, học đại học. Bao nhiêu niềm hy vọng đặt cả vào con, nhưng nỗi thất vọng của sẽ lớn hơn khi con ra trường mà không tìm được việc làm hoặc phải làm việc khác với ngành đã học.

Hiện nay, trong bối cảnh kinh tế khó khăn, việc làm ít, rất nhiều sinh viên kế toán, luật, quản trị kinh doanh, ngân hàng ra trường thất nghiệp. Trong khi đó những thợ tay nghề cao, chuyên môn giỏi ở nhiều lĩnh vực như kỹ thuật điện, điện tử, điện gia dụng, cơ khí, ô-tô, nhiệt, xây dựng, thực phẩm,may mặc, bác sĩ máy tính v.v… đều có nhiều cơ hội việc làm với mức thu nhập cao. Thiết nghĩ các bậc cha mẹ nên chăng đừng quá ảo tưởng vào những chức danh mà cần nhìn thẳng vào năng khiếu của con mình và vào thực tế xã hội để tìm ngành học và nơi học vừa sức, phù hợp.

Khi người ta yêu nghề, làm đúng sở trường thì khả năng thành công và hạnh phúc lớn hơn. Và làm thầy hay làm thợ không quan trọng, mà phải chọn nghề đúng với sở trường và lương tâm, thì chắc chắn sẽ thành công.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
Đừng bỏ lỡ
Giàu vì làm thợ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO