“Tháng tư ơi sao yêu nhiều đến thế/ Một khoảng trời, một chút bâng khuâng/ Nắng lung linh bỏ mùa xuân ở lại/ Em gọi hè trong chiếc lá me bay.”
Chẳng thể đếm nổi bao nhiêu lần ta đã ngân nga những vần thơ đầy cảm xúc dạt dào như vậy mỗi độ tháng tư về. Ta hân hoan, vui mừng như trẻ lên ba đón lấy món quà của bà, của mẹ sau mỗi phiên chợ. Tháng tư về, đâu đâu cũng thấy nắng ngập tràn. Từ phố nhỏ yêu thương hàng ngày ta đi làm tới con hẻm len qua khu trọ vốn dĩ chật hẹp chỉ một lối người qua, nắng len lỏi, bừng lên tươi rói. Bao năm qua cảnh vật đổi dời, con người đổi thay còn nắng tháng tư của ta vẫn nhẹ nhàng, tinh khôi, trong suốt. Nắng khờ dại và bồng bột lấp ló bóng hình của ta, của những người bạn những năm xưa lắc lơ đợi nhau dưới hàng xoan đang tím biếc rộn ràng. Ta xuyên qua nắng, cầm vợt, tay khư khư hộp diêm trống, tìm kiếm những chú ve tội nghiệp. Nắng soi nụ cười, soi kỷ niệm, như một người bạn thân, dõi theo ta, nâng niu bao giấc mơ bình yên!
Tháng tư về, trời quang mây và xanh biêng biếc. Gió lồng lộng thổi mát rượi, tràn về miền nhớ trên những cánh diều chấp chới xa xa. Đầu mùa, ven ngoại ô đã thấy tấp nập già, trẻ dắt nhau đi thả diều. Hàng chục cánh diều xanh xanh đỏ đỏ no gió trên không trung ta lại nhớ tới cánh diều giấy học trò thuở bé. Đó là những cánh diều cổ tích, căng tràn nhựa sống, bay lượn chắp cánh những giấc mơ ngoan. Cánh diều ngày xưa đơn sơ thôi nhưng niềm vui thì đến vô cùng. Ta cứ mải miết bám theo cánh diều, chân trần chạy dọc triền đê, cỏ nội dưới chân vỗ về mềm mượt… cùng tiếng cười rộn ràng. Cánh diều ngày ấy nhắc ta về một tuổi thơ dù thiếu thốn cỡ nào nhưng bên bè bạn thân thương là cả miền nhớ bình yên vô tận, cho dù bao nhiêu năm sau ta vẫn mong muốn được trở lại một lần trong đời.
Tháng tư về, mùa xà cừ đổ lá, khúc giao mùa ngân lên dang dở. Ta bước chân trên phố, lạo xạo gót giầy, nghe từng lời thủ thỉ của lá, ăm ắp một miền nhớ xa xa. Mùa xà cừ vô tình đưa ta về một nỗi nhớ một bóng hình, tà áo trắng năm xưa, bên mái trường yêu dấu. Ta say đắm với mối tình học trò nhỏ dại, để bây giờ nhắc lại cứ bâng khuâng. Tại sao tháng tư xưa ta khờ dại, không can đảm để nói lên lời yêu thương, mà chôn giấu ở trong lòng? Đôi khi ngước mắt nhìn lên trên cao, thấy lá rụng rơi hòa trong sắc xanh của trời, của mây mà thầm ước giá như xà cừ đừng đổ lá. Để ta thôi nhung nhớ, để ta thanh thản, an yên với những kỷ niệm ngủ quên!
Tháng tư về, dàn đồng ca mùa hạ bắt đầu ngân lên tiếng hát, đám học trò rộn ràng chuyền tay nhau lưu bút, tất bật những bài học cho mùa ôn cuối. Tháng tư xưa, ta mộng mơ bên chùm bằng lăng ngập ngừng tím biếc, mơ về một khoảng trời cao rộng, lòng bỗng nao lên một nỗi buồn khó tả, ngẩn ngơ hơn khi bắt đầu vội vàng, trăn trở của những nỗi niềm chưa kịp gọi thành tên. Quá khứ đã giúp ta trưởng thành, những hoài niệm mùa xưa đã khiến ta lớn lên từng ngày. Ta vẫn cứ tin rằng, sau mỗi mùa tháng tư, khi những bông hoa mùa xuân héo úa, lìa cành, sẽ kết tinh thành trái chín ngọt lành, căng mọng.
Tháng tư về, còn nhiều lắm những góc nhớ thân thương. Những góc nhớ ngọt ngào như nắng, như gió, như mây, tất thảy của tháng tư quyện rất nhiều yêu thương!
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
Ở phố, đâu thiếu những nhà cao chọc trời nhưng vẫn thấy nhớ một căn gác nhỏ. Lạ nỗi, mỗi khi lên đó nhìn ra phố, tôi bỗng thấy cuộc đời này thật khác. Căn gác như một nơi trốn chạy thực tại, một cách yêu thương mình bằng những kỉ niệm.
Vào 20h ngày 21/3, tại Rạp Công Nhân (42 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội), Nhà hát Kịch Hà Nội sẽ chính thức công diễn vở kịch nói “Ai là cha tôi”. Tác phẩm mới được dàn dựng từ kịch bản của nhà văn Triệu Huấn, do NSƯT Thiện Tùng đạo diễn.
Kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng bộ Thành phố Hà Nội (17/3/1930 – 17/3/2026), chiều 17/3, Thành ủy Hà Nội long trọng tổ chức Lễ trao Giải Báo chí về xây dựng Đảng và hệ thống chính trị Thành phố Hà Nội lần thứ VIII - năm 2025. Đồng chí Nguyễn Duy Ngọc - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội dự lễ trao giải.
Sau Lễ hội Xuân Green Paradise Tet Fest thu hút hàng vạn du khách, Cần Giờ tiếp tục nóng lên với giải chạy VnExpress Marathon Green Paradise dịp 30/4 - 1/5. Chuỗi sự kiện quy mô lớn đưa Vinhomes Green Paradise trở thành “phễu” hút du khách trong nước và quốc tế, kích hoạt tiềm năng đón tới 40 triệu lượt khách trong tương lai.
Thông qua các hoạt động kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), khẳng định vị thế của Hà Nội - Thủ đô nghìn năm văn hiến, tri thức, trung tâm giáo dục, đào tạo, khoa học và văn hóa hàng đầu của cả nước, thành phố học tập trong mạng lưới các thành phố học tập của UNESCO.
Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
Ngày 15/3/2026, đã có 76.188.970 cử tri trên cả nước (đạt tỉ lệ 99,68%) đi bầu cử ĐBQH khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031. Sau ngày bầu cử, Hội đồng Bầu cử Quốc gia và Ủy ban Bầu cử các địa phương sẽ triển khai nhiều công việc theo luật định để hoàn tất quy trình bầu cử, qua đó góp phần xây dựng, củng cố và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Bộ VHTTDL có Quyết định số 423/QĐ-BVHTTDL ngày 5/3/2026 Ban hành Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số. Bộ Quy tắc áp dụng cho 5 nhóm đối tượng gồm: Cá nhân; Tổ chức, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ mạng xã hội, nền tảng số trong và ngoài nước; Nhà cung cấp dịch vụ Internet; Cơ quan báo chí, cơ quan báo chí hoạt động phát thanh, truyền hình, công ty truyền thông, người kinh doanh dịch vụ quảng cáo, công ty tổ chức nghệ thuật biểu diễn; Cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp khác.
Tối 15/3, tại quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục (Hà Nội), chương trình nghệ thuật đặc biệt “Ngày hội non sông” được tổ chức chào mừng thành công cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031.
Sau 3 ngày diễn ra sôi động tại Công viên Thống Nhất, tối 15/3, Lễ hội Du lịch Hà Nội 2026 do Sở Du lịch Hà Nội tổ chức đã khép lại với gần 80.000 lượt người dân và du khách tham quan, trải nghiệm các không gian du lịch, công nghệ số, văn hóa, làng nghề và ẩm thực.
Chiều 15/3, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện đã mang đến cho công chúng một không gian âm nhạc đặc biệt: nơi những giai điệu quen thuộc của âm nhạc Việt Nam được “khoác” lên chiếc “áo mới” đầy ngẫu hứng của Jazz.
Trong ngày hội lớn của toàn dân, màu áo xanh thanh niên không chỉ là hình ảnh của sự nhiệt huyết mà còn thể hiện tinh thần trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với các sự kiện chính trị quan trọng của đất nước.
Những hòm phiếu phụ của xã Trung Giã lặng lẽ rời khu vực bỏ phiếu, theo chân tổ bầu cử đến những trường hợp đặc biệt như người cao tuổi, người khuyết tật hoặc cử tri có hoàn cảnh khó khăn về sức khỏe, việc trực tiếp đến điểm bỏ phiếu không hề dễ dàng.
Hòa chung không khí của “Ngày hội non sông”, sáng 15/3, đúng 6 giờ 30 phút, 71 khu vực bỏ phiếu trên địa bàn xã Sóc Sơn đã đồng loạt tổ chức khai mạc cuộc bầu cử Đại biểu Quốc hội và Đại biểu HĐND các cấp, nhiệm kỳ 2026-2031 trong không khí trang trọng, phấn khởi và đầy trách nhiệm.