Bản lĩnh người viết trẻ: Bền bỉ từ nội lực

Bàn Thùy Dương| 05/10/2022 05:11

Để đứng vững trước những biến thiên của thời cuộc, để tạo cho mình một chỗ đứng nhất định trong văn giới, để khẳng định bút lực của mình so với các thế hệ đi trước, có chăng, “bản lĩnh” là yếu tố song hành cần thiết bên cạnh những người viết trẻ?

Bản lĩnh người viết trẻ: Bền bỉ  từ nội lực

Vượt qua ngờ vực
Thời nào cũng vậy, “sự viết” của các cây bút trẻ (dưới tuổi 35 - quy ước của Hội Nhà văn Việt Nam) thường gặp không ít những định kiến, nghi ngờ hoặc thậm chí là sự phủ nhận của nhiều người. Nhưng, thực tế cho thấy, không phải cứ trẻ là mọi thứ từ tư duy, trải nghiệm, vốn sống, khả năng viết đều mặc định là ít ỏi hơn những người đi trước. Có lẽ đã đến lúc công chúng cần “cơi nới” góc nhìn của mình để đánh giá, nhận định sáng tác của các tác giả trẻ một cách khách quan hơn, bao dung hơn, hồ hởi hơn thay vì tâm thế trịnh thượng hay xem nhẹ những sáng tạo nghệ thuật của đội ngũ những người viết trẻ. 
Như một cánh tay biểu quyết đứng về phía các tác giả trẻ, tại hội thảo khoa học “Văn học trẻ hôm nay: Mạch riêng và nguồn chung” do trường Đại học Văn hóa Hà Nội tổ chức, nhà phê bình Hoàng Đăng Khoa khẳng định: “Nhiều người đã tỏ ra bi quan khi thi thoảng lại đưa ra cảm thán, rằng văn chương đang lâm nguy, rằng người trẻ ngày càng thực dụng, chẳng còn mấy ai đoái màng văn chương… Xem ra sự bi quan này là hệ lụy của thói quan liêu, nghĩa là họ không đọc, không quan sát nhưng vẫn cứ… phán như đúng rồi.”
Điều này cũng cho thấy một thực tế, nhiều người đưa ra những đánh giá, bàn luận một cách cảm tính về các tác phẩm văn học trẻ, trong khi từ phía mình, họ có thể chưa thực sự đọc, tìm hiểu, nghiền ngẫm về những gì đang diễn ra trong sáng tác của người viết trẻ hiện nay. Độ phủ sóng của các cây bút trẻ trải rộng trên nhiều phân mảng thể loại, đề tài khác nhau. Họ làm thơ, viết văn xuôi, viết nghiên cứu phê bình, dịch thuật… Ở mỗi lĩnh vực đều xuất hiện những gương mặt nổi bật với bút lực và sức sáng tạo dồi dào. 
Vậy làm thế nào để người viết trẻ có thể đứng vững trước những hoài nghi, dè dặt từ công chúng? Tiến sĩ Hà Thanh Vân (Viện Khoa học Xã hội vùng Nam Bộ) cho rằng, điều cốt yếu với những người viết trẻ là không bao giờ được so sánh mình với những người khác. Đôi khi, so sánh là hành động mang tính đo lường khập khiễng. Nếu những người viết trẻ hôm nay luôn so sánh mình với những người viết kỳ cựu đi trước thì rất có thể bên trong họ sẽ hình thành những nỗi lo lắng, sợ hãi, mặc cảm cùng tâm thế cho rằng mình nhỏ bé có thể nhấn chìm sự tự tin, nhiệt huyết nơi họ. 
Cùng với đó, các chuyên gia, nhà nghiên cứu đều cho rằng, viết là sự độc hành. Trên con đường tự mình bước đi, tự mình rong ruổi sẽ không thể tránh khỏi những thử khách, khó khăn; những ngờ vực, nghi kỵ; những ánh mắt dòm ngó, có thể còn là cả những cái bĩu môi đầy khinh miệt. Đó là lý do vì sao người viết trẻ buộc phải trang bị cho mình một “bản lĩnh” đủ chắc, đủ mạnh để không bị đánh gục trước những yếu tố ngoại cảnh. Điều quan trọng nhất mà họ cần có lẽ là ngọn lửa đam mê, sự khát khao, kiên định với “hành trình cô độc” mà mình đã lựa chọn. 
Chỉ là “danh xưng”, thì sao?

Không khó để bắt gặp câu hỏi của các bậc phụ huynh về việc, nếu con cái họ theo học viết văn thì sau này ra trường sẽ làm nghề gì? Đó là câu hỏi mà đôi khi chính những người đang bước những bước chân đầu tiên trên con đường văn chương cũng còn lúng túng. Rõ ràng cái tên gọi “nhà văn” thực chất cũng chỉ là một danh xưng, còn có kiếm được tiền từ những con chữ mình viết ra hay không, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Ngay như thi sĩ Tản Đà, một người vừa là nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng của Việt Nam đầu thế kỷ XX cũng phải thốt lên trong bài thơ “Hầu giời”:
Văn chương hạ giới rẻ như bèo
Kiếm được đồng lãi thực rất khó
Kiếm được thời ít, tiêu thời nhiều
Làm mãi quanh năm chẳng đủ tiêu
Theo tiến sĩ Hà Thanh Vân, nhà văn chỉ là một danh xưng, họ vẫn phải làm nhiều nghề khác nhau để kiếm sống. Nhà văn Vinh Huỳnh - Chủ nhiệm Câu lạc bộ Văn học trẻ Hà Nội thì nhấn mạnh: “Cơm áo không đùa với khách thơ. Nhà văn (là người tài) mà lại nhếch nhác thì khó chấp nhận”. Rốt cuộc, khởi nghiệp bằng văn chương không thể dễ dàng thu về lợi nhuận khổng lồ như chứng khoản hay bất động sản. Giá trị của nhiều tác phẩm không thể ngày một ngày hai mà thẩm định, đánh giá mà đôi lúc phải chờ thời gian đủ chín, tác phẩm mới thực sự sống cuộc đời của riêng nó. Phải chăng, những chính sách hỗ trợ kịp thời, thiết thực từ các cơ quan Nhà nước có liên quan, từ các tổ chức hội nghề nghiệp là một sự đảm bảo cần thiết để duy trì ngọn lửa sáng tạo đối với những người viết trẻ.
Nhưng trước khi nhận được sự hỗ trợ trực tiếp từ các cấp ngành, hội đoàn liên quan, đội ngũ người viết trẻ vẫn nên trang bị cho mình một bản lĩnh, đúng hơn là khả năng vượt khó để có thể sống và tự tạo lực viết cho bản thân mình.  

Giới hạn riêng - chung 

Văn học trẻ hôm nay là những mạch riêng, đã và đang tạo những dòng chảy đơn lẻ để góp vào dòng chảy chung của văn chương nước nhà. Đó chắc hẳn là một hành trình không dễ dàng, ngược lại, đầy ắp gian nan và cả những giới hạn cần phải vượt qua. Giới hạn với những di sản trước đó của cha anh, giới hạn với công chúng, giới hạn với chính bản thân mình… 
Theo góc nhìn của nhà phê bình Nguyễn Thanh Tâm: “Những tác giả, tác phẩm đã làm nên giá trị của di sản văn chương thời chiến và đầu thời kỳ Đổi mới, có lẽ sẽ còn được nhắc lại nhiều nữa trong đời sống văn chương, học thuật nước nhà. Nhưng, chúng ta khó có thể điểm ra những tên tuổi nhà văn trẻ đủ sức thuyết phục người đọc về giá trị, tầm vóc cũng như khả năng hiện diện một cách ấn tượng, bền bỉ trong lòng công chúng đương đại”. Nhận định này không mang tính phủ nhận tài năng của đội ngũ những người sáng tác trẻ hôm nay. Tuy vậy, nếu đặt ra những đối sánh cụ thể giữa các tác phẩm văn học trẻ hiện thời với những sáng tác mang tầm vóc của các thế hệ đi trước thì vẫn còn những sự vênh lệch nhất định. Phần lớn sáng tác của người viết trẻ thời đại này hướng tới những vấn đề mang tính chất thế sự hoặc những câu chuyện đi sâu vào con người cá nhân. Bởi đơn giản, đó là câu chuyện của đời sống hôm nay. “Những vấn đề mang tính phổ quát như tự do, quốc gia, chủng tộc, văn hoá, nhân tính, nhân loại, môi trường, sự sống, cái chết… vẫn xuất hiện trong văn chương nghệ thuật nhưng dưới những trải nghiệm và tường thuật cá nhân”, nhà phê bình Nguyễn Thanh Tâm nêu rõ.
Sinh ra và lớn lên, tiếp cận với sự phát triển nhanh chóng của internet, của công nghệ 4.0, thời đại của những người viết trẻ hôm nay đã có những khác biệt rất lớn so với các lớp nhà văn, nhà thơ đi trước. Họ quan tâm nhiều hơn đến những gì đang chuyển động xung quanh cuộc sống hiện tại và biểu hiện chúng theo những cách rất riêng qua từng tác phẩm. Mặc dù ở họ có những “cái riêng”, “cái lạ”, “cái mới” nhưng họ vẫn dành một sự quan tâm đặc biệt tới một số đề tài hướng về cái chung, đó là quá khứ và lịch sử dân tộc. Họ lựa chọn lịch sử là yếu tố để khai thác, đào sâu. Họ đi vào những khía cạnh về thân phận con người, về chiến tranh, về những câu chuyện tưởng chừng đã qua nhưng có thể ngay lập tức sống dậy nhờ bút lực của văn chương. 
Điểm qua một số tác giả trẻ sáng tác về đề tài lịch sử có thể thấy ở họ một hướng đi gợi mở đầy hứa hẹn. Đó là Phan Cuồng với “Lí triều dị truyện”, “Đại Nam dị truyện”, Đinh Phương với “Nắng thổ tang”, Nguyễn Thị Kim Hòa với “Hương thôn dã”, “Con chim phụng cuối cùng”, Nguyễn Hữu Nam với “Gốm và vua Thành Thái”, Đặng Hằng với “Nhân gian nằm nghiêng”, Phạm Thúy Quỳnh với “Trăng trong cõi…” Khi nhìn vào sáng tác của những người viết trẻ, ta sẽ thấy một đề xuất khác về lối tiếp cận lịch sử từ nhiều góc cạnh khác nhau.
Vậy hẳn chăng, đây là những dấu hiệu tích cực cho thấy bản lĩnh của các cây bút trẻ hôm nay. Họ không đơn thuần là những dòng mạch riêng rẽ, đơn lẻ mà ở họ đang có những bước dịch chuyển để tiệm cận với nguồn mạch chung của văn chương nước nhà. Tiến sĩ Nguyễn Thanh Tâm cũng nhận định, đi vào một đề tài dài rộng như lịch sử, dù trẻ hay già, sống ở bất kể thời đại nào thì nhà văn luôn bình đẳng trước lịch sử.

Khát khao vuột thoát

Đã qua giai đoạn văn chương chỉ tập trung khai thác vào các đề tài hiện thực như giai đoạn 1930 - 1945, văn học trẻ hôm nay ghi nhận sự xuất hiện của nhiều cây bút phi hiện thực, cho thấy sự đa dạng, rộng mở trong bút pháp, trí tưởng tượng, sức sáng tạo và vốn hiểu biết của những người viết trẻ. Lối văn thiên về kể tả hiện thực đơn nghĩa, đơn giản có chăng đã không còn đủ hấp dẫn với người viết trẻ. Họ khao khát được vuột thoát ra khỏi vùng chữ, vùng thể hiện thông thường để thể nghiệm nhiều điều khác lạ hơn, để thỏa sức vẫy vùng trong khoảng trời tự do mang tên ngôn từ và tưởng tượng, sâu xa trong họ có thể là mong muốn vuột thoát chính mình. 
Thế nhưng, nhiều ý kiến cho rằng, người viết trẻ hình như đang sống xa rời thực tế; nhiều người thậm chí không hiểu được thế giới diễn ra trong tác phẩm của các cây bút trẻ, họ có thể không hiểu thật hoặc cố tình không hiểu. Là một nhà văn kiêm một nhà phê bình trẻ, nhà văn Hiền Trang băn khoăn: “Tôi không biết tại sao vào thời điểm hiện tại ở Việt Nam, người ta lại thường quy cho các tác giả phi hiện thực như chúng tôi là không có đủ trải nghiệm sống”. Và như để trả lời cho sự băn khoăn của chính mình, nhà văn Hiền Trang khẳng định, cốt lõi của văn chương không phải là vấn đề hiện thực hay siêu thực hay viễn tưởng mà là ngôn từ. Điều này phần nào thể hiện bản lĩnh, sự rắn rỏi của một người trong cuộc. Rõ ràng, văn chương là một cuộc chơi về ngôn từ đầy cam go. Người nào biết cách thu phục những con chữ trong tay mình, hẳn đó là người dễ chiếm phần thắng hơn. Khi hiện thực ngồn ngộn của đời sống hôm nay sục sôi khắp các trang báo, mạng xã hội thì liệu rằng, hiện thực có còn là mối bận tâm lớn nhất của độc giả khi tìm đến văn chương? Hay họ còn mong chờ một điều gì khác, một thế giới nào đó xa lạ hơn, kỳ thú hơn, bay bổng hơn trong một tác phẩm văn học? Ngôn từ, cách viết, cách xây dựng câu chuyện… có thể là thứ tồn tại lâu hơn trong lòng độc giả thay vì việc chăm chăm đi soi xét, so sánh xem tác phẩm đó viết về hiện thực hay phi hiện thực. 
Cùng quan điểm với nhà văn trẻ Hiền Trang, nhà phê bình Hoàng Đăng Khoa cũng cho rằng: “Không thể nói rằng giữa vốn sống thực tế với vốn sống sách vở hay vốn sống tưởng tượng thì vốn sống nào “đắt giá” hơn vốn sống nào, vì vốn sống nào cũng là tài sản lớn của nhà văn, không dễ mà họ sở hữu được”. Tài sản của một người viết không nhất thiết chỉ bó hẹp trong phạm vi của những trải nghiệm thực tế mà đó còn là sự tiếp cận với tri thức, tinh hoa của nhân loại thông qua sách vở. Cả hai đều là tài sản song hành mang tính bổ trợ, tương trợ cho mỗi nhà văn trên hành trình sáng tạo chữ nghĩa. Với những người viết trẻ, điểm mạnh, sự chuyên chú của họ có thể trội hơn về một trong hai loại tài sản nói trên. Mấu chốt là sự thể hiện của họ trong tác phẩm như thế nào mới là điều quan trọng. Đây sẽ là căn cứ nhằm minh chứng cho bản lĩnh, bút lực và sức sáng tạo của đội ngũ các tác giả trẻ hiện nay. Có thể kể tới một số tác phẩm viết theo hướng phi hiện thực được đánh giá cao trong cuộc thi Văn học tuổi 20 ở hai lần trao giải gần đây: Maik Cây với truyện dài “Wittgenstein của thiên đường đen”, Hiền Trang với truyện dài “Chopin biến mất”, Duy Ân với tập truyện ngắn “Nửa lời chưa nói”… 
Bản lĩnh người viết trẻ: Bền bỉ  từ nội lực
Những vấn đề xoay quanh văn học trẻ sẽ là câu chuyện còn được gợi nhắc, bàn luận, trao đổi nhiều nữa trong các cuộc hội thảo, tọa đàm, talkshow… Để không tự biến mình thành một thứ vật chất liên tục được mang ra cân đo đong đếm, những người viết trẻ cần trui rèn cho mình một bản lĩnh vững chắc, can đảm và bền bỉ từ bên trong. Những lời tán dương, khen ngợi hay những tiếng nói chê bai, chỉ trích từ công chúng, suy cho cùng cũng chỉ là yếu tố ngoại cảnh. Sức mạnh nội lực sâu thẳm bên trong mỗi người viết trẻ mới là điều quan trọng giúp họ bước những bước dài chắc lâu bền trên hành trình vừa cô độc, vừa thú vị mang tên văn chương. 
(0) Bình luận
  • Nhà văn Hoàng Quốc Hải: “Một nhà văn đúng nghĩa phải đồng thời là một nhà văn hóa”
    Nhà văn Hoàng Quốc Hải sinh năm 1938 tại Hải Dương là một trong những cây bút tên tuổi của văn học Việt Nam, đặc biệt trong lĩnh vực tiểu thuyết lịch sử. Trước khi chuyên tâm sáng tác, ông từng là phóng viên báo Vùng mỏ (nay là báo Quảng Ninh), rồi làm biên tập viên tập Sáng tác Hà Nội - tiền thân của tạp chí Người Hà Nội. Với sự nghiệp trải dài hơn nửa thế kỷ, ông đã để lại dấu ấn sâu đậm qua hai bộ tiểu thuyết đồ sộ “Tám triều vua Lý” và “Bão táp triều Trần”. Những tác phẩm này không chỉ tái hiện chân thực lịch sử dân tộc mà còn thể hiện tình yêu sâu sắc của ông đối với Hà Nội - mảnh đất nghìn năm văn hiến. Hãy cùng lắng nghe nhà văn chia sẻ về hành trình sáng tác, những trăn trở về đề tài lịch sử và lời nhắn gửi tâm huyết đến thế hệ trẻ yêu nghề viết.
  • Nhà văn Tô Hoài: Người “thuyền trưởng” tâm huyết và bản lĩnh
    Trong chặng đường 40 năm của Tạp chí Người Hà Nội, dấu ấn của nhà văn Tô Hoài - Tổng Biên tập đầu tiên vẫn luôn hiện hữu sâu đậm. Không chỉ là người đặt nền móng, định hướng phát triển cho tờ báo, ông còn là người truyền cảm hứng về một cách làm báo cẩn trọng, tinh tế, nhân văn và tràn đầy trách nhiệm.
  • Người Hà Nội trong tôi
    Suốt hành trình 40 năm xây dựng và phát triển, Người Hà Nội luôn nhận được sự đồng hành, đóng góp các cây bút thuộc nhiều thế hệ, trong và ngoài nước, từ chuyên nghiệp đến không chuyên. Qua mỗi bài viết, họ đã mang đến những góc nhìn, cảm xúc mới mẻ góp phần gìn giữ bản sắc riêng của tạp chí. Dưới đây là những chia sẻ chân thành của một số cộng tác viên về kỷ niệm và sự gắn bó sâu sắc mà họ dành cho tạp chí Người Hà Nội trong suốt những năm qua.
  • Vài kỉ niệm với tập “Sáng tác Hà Nội”
    Chi hội Văn nghệ Hà Nội (sau là Hội Văn nghệ Hà Nội - tiền thân của Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội) được thành lập vào tháng 10 năm 1966.
  • Người Hà Nội - 40 năm đồng hành với văn nghệ sĩ Thủ đô
    Tạp chí Người Hà Nội tiền thân là ấn phẩm Sáng tác Hà Nội do Chi hội Văn nghệ Hà Nội (nay là Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội) phát hành từ năm 1967. Ngay từ thuở ban đầu, ấn phẩm là một diễn đàn nhỏ nhưng có sức sống mạnh mẽ, nhanh chóng trở thành nơi quy tụ các sáng tác của văn nghệ sĩ Hà Nội.
  • "Người Hà Nội" đã và đang làm tốt sứ mệnh lan tỏa văn hóa Thủ đô ngàn năm văn hiến
    "Người Hà Nội" sẽ mừng "sinh nhật" tuổi 40 vào ngày 8/5/2025. Chặng đường 40 năm xây dựng và phát triển, Người Hà Nội đã có được một “hệ thống” cộng tác viên là văn nghệ sỹ ở nhiều lĩnh vực: văn học, mỹ thuật, nhiếp ảnh, điện ảnh, lý luận phê bình;… các nhà báo, nhà nghiên cứu, nhà khoa học hàng đầu Thủ đô và cả nước.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tết Hà Nội - điểm chạm văn hóa từ bạn bè quốc tế
    Dù là người có nhiều năm sống và công tác ở Việt Nam, Hà Nội hay tìm thấy một nửa của mình ở Việt Nam nhưng điểm chung của những người nước ngoài trong những câu chuyện dưới đây là điểm “chạm” tự nhiên với văn hóa Hà Nội, Việt Nam. Những mối duyên đã kéo bạn bè quốc tế đến gần hơn với dải đất hình chữ S, dẫu họ công tác ở lĩnh vực nào và dịch chuyển khắp thế giới ra sao. Người Hà Nội ghi lại những cảm xúc chân thực ấy, gửi tới bạn đọc như một lời chúc đầu xuân năm mới nhiều ấm áp, sẻ chia.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Ngựa trong văn chương truyền miệng của người Việt
    Ngựa xuất hiện sớm trong lịch sử nhân loại và từ lâu đã trở thành biểu tượng của sự hiên ngang, phóng khoáng, tràn đầy sinh lực và khát vọng vươn lên. Gắn bó mật thiết với đời sống con người, ngựa từng là sức kéo, là phương tiện chinh chiến. Biết bao câu chuyện và truyền thuyết dân gian xa gần đều ca ngợi sự trung thành, dũng mãnh của con ngựa với chủ nhân của nó. Không chỉ hiện diện trong đời sống lao động, trong chiến trận hay các cuộc đua tài, hình tượng ngựa còn lan tỏa sâu rộng trong nghệ thuật và văn chương. Nhân năm Bính Ngọ, tạp chí Người Hà Nội giới thiệu tới một số thành ngữ, tục ngữ, câu đố về ngựa trong kho tàng văn học truyền miệng của người Việt.
  • Quốc Oai tổ chức lễ hội Xuân Bính Ngọ 2026 văn minh, an toàn, tiết kiệm
    Chủ động chuẩn bị cho mùa lễ hội năm 2026, UBND xã Quốc Oai đã triển khai đồng bộ Kế hoạch tăng cường công tác quản lý và tổ chức lễ hội trên địa bàn, với yêu cầu xuyên suốt: tổ chức trang trọng, đúng nghi lễ truyền thống, bảo đảm an toàn, tiết kiệm và thực hiện nghiêm tiêu chí “sáng – xanh – sạch – đẹp – văn minh – an toàn – tiết kiệm”.
  • Lãnh đạo Liên đoàn Lao động Hà Nội thăm, động viên công nhân thi công xuyên Tết
    Tại buổi thăm hỏi, Chủ tịch LĐLĐ thành phố Hà Nội Nguyễn Văn Thắng ghi nhận và biểu dương tinh thần trách nhiệm, ý thức kỷ luật và sự nỗ lực vượt khó của đội ngũ công nhân, kỹ sư đang làm việc xuyên Tết.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Đền Quán Thánh – Dấu ấn linh thiêng giữa lòng Thăng Long ngàn năm
    Những ngày đầu xuân năm mới và Tết cổ truyền của dân tộc, người Hà Nội có thói quen đi lễ chùa, thắp nén hương cầu bình an cho năm mới, và Đền Quán Thánh là điểm đến không thể bỏ qua của nhân dân Thủ đô.
  • Gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử qua Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
    Lễ hội Cổ Loa Xuân Bính Ngọ 2026 là sự kiện văn hóa – tín ngưỡng truyền thống có ý nghĩa đặc biệt, được tổ chức tại Di tích Quốc gia đặc biệt Cổ Loa nhằm tri ân, tưởng nhớ công đức các bậc tiền nhân, đặc biệt là An Dương Vương, đồng thời góp phần gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử, văn hóa tiêu biểu của vùng đất Cổ Loa – cái nôi của nhà nước Âu Lạc trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc.
  • Mong ước ngày xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Mong ước ngày xuân của tác giả Bích Hạnh.
  • Thưởng thức miễn phí chương trình rối nước tại Hoàng thành Thăng Long
    Trong dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026, Trung tâm bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức các Chương trình múa rối đặc sắc phục vụ miễn phí du khách.
  • Lễ hội chùa Vua xuân Bính Ngọ 2026: Đặc sắc cuộc thi “cờ người” đất Thăng Long – Hà Nội
    Thông tin UBND phường Hai Bà Trưng (TP. Hà Nội) cho biết, Lễ hội truyền thống chùa Vua - xuân Bính Ngọ 2026 sẽ diễn ra từ ngày 22 – 25/2 (mùng 6 đến mùng 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Lễ hội được khai mạc vào sáng ngày 25/2 (ngày 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại chùa Vua (số 17 Thịnh Yên), trong đó đặc sắc nhất là phần thi cờ tướng.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Sân khấu Thủ đô rộn ràng chào xuân, đón Tết
    Khi những cành đào bung nở, khoe hương sắc khắp nơi cũng là lúc sân khấu Thủ đô Hà Nội “sáng đèn”, rộn ràng hơn bao giờ hết. Các nhà hát của Hà Nội đồng loạt dàn dựng nhiều vở diễn, tổ chức những chương trình nghệ thuật đặc sắc đón Tết cổ truyền, phục vụ nhân dân để mùa xuân mới, ngày Tết trên địa bàn Thành phố thêm vui tươi.
  • Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Mạnh Hùng: Hoa gắn với nếp sống, tín ngưỡng và văn hóa Hà Nội
    Đến với nghệ thuật cắm hoa từ khi còn trẻ và gắn bó với thú chơi này suốt nhiều thập kỷ, NNƯT Nguyễn Mạnh Hùng không chỉ là người thực hành nghề hoa mà còn dày công tìm hiểu, chắt lọc những giá trị văn hóa ẩn sâu trong thú chơi hoa của người Hà Nội. Những chia sẻ của ông với phóng viên Tạp chí Người Hà Nội dưới đây phần nào phác họa bức tranh sinh động về nghệ thuật chơi hoa của người Hà Nội xưa và nay.
  • Đa sắc phim Việt mùa Tết 2026
    Điện ảnh Việt Nam đã đi qua một năm sôi động với nhiều dấu ấn khó quên, đặc biệt là sự tỏa sáng của “Mưa đỏ”. Đây có lẽ là động lực để các nhà làm phim hướng tới những mục tiêu cao hơn trong hành trình làm nghề. Mùa phim Tết luôn được xem là thời điểm mở đầu quan trọng cho một năm mới của điện ảnh nước nhà. Năm bộ phim Việt cùng ra rạp vào ngày đầu năm mang màu sắc, hương vị khác nhau, cho thấy sự đa dạng về đề tài và thể loại đồng thời mang đến cho khán giả nhiều cung bậc cảm xúc trong những ngày Tết sum vầy.
  • Nỗi nhớ mùa xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Nỗi nhớ mùa xuân của tác giả Nguyễn Đại Bường.
Bản lĩnh người viết trẻ: Bền bỉ từ nội lực
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO