Một sớm trở dậy, cái lạnh man mác bao trùm mọi nẻo, Hà Nội choàng tỉnh sau một giấc ngủ dài và ngỡ ngàng nhận ra mình đã vào đông. Gió thổi từng đợt lạnh làm xào xạc những chiếc lá đang nằm thoi thóp ngoài kia, còn nắng lại đang len lỏi qua khe hở của những ô của sổ màu rêu như một cuộc viễn du kỳ thú.
Một sớm trở dậy, cái lạnh man mác bao trùm mọi nẻo, Hà Nội choàng tỉnh sau một giấc ngủ dài và ngỡ ngàng nhận ra mình đã vào đông. Gió thổi từng đợt lạnh làm xào xạc những chiếc lá đang nằm thoi thóp ngoài kia, còn nắng lại đang len lỏi qua khe hở của những ô của sổ màu rêu như một cuộc viễn du kỳ thú. Hà Nội dường như thâm trầm hơn, do cái lạnh chớm đông bất chợt ùa về hay bởi những guồng xe chầm chậm lăn bánh mang trên lưng một sắc trắng tinh khôi của cúc họa mi. Khoảnh khắc giao mùa đã đến, ta lại chộp rộp quàng thêm chiếc khăn ấm mỗi bận ra đường và xao lòng khi bắt gặp một khóm cúc họa mi duyên dáng khoe mình trên phố. Loài hoa với dáng vẻ hoang dại, mơ màng như người tình chung thủy của Hà Nội mỗi độ chớm đông. Và hôm nay, cúc họa mi lại về đon đả trên khắp các con đường dãy phố, sắc hoa trắng tinh khôi vương theo những xúc cảm thật bâng khuâng.
Nhiều người đã phải lòng loài hoa mang vẻ đẹp thuần khiết như sương kia chỉ vì sự thân thương, yên ả mà bất giác ta nhận ra khi ngắm nhìn chúng.
Mùa thu hãy còn đang ngần ngừ chưa muốn rời đi thì đông đã lững thững luồn qua từng con ngõ, làm bừng tỉnh những bông hoa trắng muốt đang dấu mình sau bầu nụ. Cúc họa mi – loài hoa nở rộ vào tiết trời se lạnh những ngày đầu đông, trông chúng mới nhỏ bé làm sao, vậy mà lại khẽ khàng bung sắc giữa cái rét đậm vị của chốn Hà Thành không chút ngại ngùng. Loài hoa nhỏ nhắn ấy dù mùi hương chẳng nồng nàn giống hoa sữa mỗi độ thu về, cũng không rực rỡ như những đóa hồng đỏ hay mẫu đơn. Thế nhưng, cúc họa mi vẫn đằm thắm trong trái tim người người vì vẻ đẹp rất riêng của nó, cầm một đóa cúc trên tay mà ngỡ cuộc đời an yên đến lạ. Chúng ta hẳn sẽ bồi hồi khi theo gót phía sau chiếc xe hoa rong và thư thả thu vào lồng ngực những hương vị tinh túy nhất mà tạo hóa đã ban phát. Cứ như vậy, ta chìm đắm trong cơn say với cúc họa mi, với Hà Nội khi nào không hay?
Giữa cái lạnh se se tràn về trên phố nhỏ, lọt vào mắt ta là hình bóng thân thương của một vài thiếu nữ Hà Thành mái tóc dài bay bay trong gió đang thong thả bước đi với trên tay một bó cúc họa mi. Ánh mắt kẻ si tình nào đang ngả nghiêng trước nụ cười dịu dàng như ban mai của cô gái. Thế là vô tình, cúc họa mi lọt thỏm vào câu chuyện lãng mạn của những kẻ đang yêu, loài hoa nhỏ nhắn ấy như thay bao lời muốn ngỏ. Có cô gái phải lòng một khóm cúc họa mi, còn chàng trai lại phải lòng cô gái…
Những bó hoa trắng thanh tao nằm ngoan trên yên xe lặng lẽ theo chủ nhân đi khắp các cung đường, hương sắc nhè nhẹ lan tỏa khiến Thủ đô thân yêu như sống lại chuỗi ngày xa xôi của tuổi hoa niên. Giờ thì đã hiểu tại sao, nhiều người luôn chờ đợi mùa cúc họa mi giống một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Vì mỗi mùa hoa mang theo bao nỗi niềm, là sự hi vọng, là cảm giác an yên tràn ngập tâm trí lẫn con tim, thật đáng để chúng ta chờ đợi một món quà như thế. Và mỗi khi đi trên đường, bắt gặp một chiếc xe đạp chở cúc họa mi ta lại rưng rưng ngóng theo sắc trắng tinh khôi ấy chẳng nỡ rời chân.
Hỡi ôi! Cúc họa mi, loài hoa bé bỏng, mong manh hệt những trang giấy, mỗi cánh hoa như mang cả nỗi lòng người Hà Nội giản đơn mà rất đỗi thanh tao. Đông về, rét mướt gặm nhấm cảnh vật, các bà, các mẹ lại mua về một bó cúc họa mi để làm tươi tắn thêm ngôi nhà của mình. Sắc hoa còn tô điểm cho bao bức ảnh lung linh của nhiều cô gái đang tuổi xuân xanh, môi phớt hồng, cặp mắt long lanh bên những đóa họa mi yêu kiều. Mỗi mùa cúc họa mi nở rộ, ta thấy như yêu thêm từng khoảnh khắc giao mùa, một chút lạnh, một chút gió, một chút hương hoa làm lòng người tươi mát và sống động hơn. Tình yêu với cuộc sống cũng từ đó mà được đắp bồi...
Từng đọt nắng lăn tăn rơi ngoài hiên, rót vào không gian hơi ấm một buổi đầu đông, những bàn chân ngập ngừng bước vội cho kịp chuyến mưu sinh. Còn Hà Nội cũng đang vội vàng níu lại những khoảnh khắc mơ mộng của một mùa cúc họa mi sắp sửa đi qua. Loài hoa mang cái tên thật lạ, tuy rằng không có tiếng hót lảnh lang như chim họa mi thế nhưng nó vẫn tự mình viết nên một bài ca tươi đẹp dành riêng cho cuộc sống.
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
Chào mừng Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 năm 2026, Nhà xuất bản Kim Đồng giới thiệu tới bạn đọc ba tập thơ thiếu nhi mới: “Chuyện Mây nhỏ đi tìm Bài Thơ” của Hoa Cúc, “Có một Trái Đất phẳng trong mắt em” của Lý Thăng Long và “Thế giới đảo ngược” của Nguyễn Quỳnh Mai. Những ấn phẩm mới mang đến những vần thơ trong trẻo, giàu nhạc tính và vần điệu, mở ra một thế giới giàu tưởng tượng, đa thanh, hòa cùng nhịp sống hiện đại của trẻ.
Trong không khí rộn ràng của tháng Ba, triển lãm mỹ thuật “Phụ nữ yêu và vẽ” chính thức khai mạc tại Nhà triển lãm Mỹ thuật 16 Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội, mở cửa từ ngày 2 đến 10/3/2026. Sự kiện là hoạt động nghệ thuật ý nghĩa hướng tới Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, đồng thời tạo nên một không gian gặp gỡ, giao lưu giàu cảm xúc của các nữ nghệ sĩ tạo hình trên cả nước.
Sáng 1/3, tại Văn Miếu Quốc Tử Giám (Hà Nội), Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội, Hội Nhà văn Hà Nội tổ chức Lễ khai mạc Ngày thơ Hà Nội 2026 với chủ đề "Vươn mình ra biển lớn".
Vận chuyển huyết thanh kháng độc bằng máy bay về trong đêm và các y bác sĩ Bệnh viện Trung ương Huế kịp thời cứu sống bé gái 7 tuổi (trú TP Huế) bị rắn cạp nia cắn nguy kịch.
Sáng 3/3 (tức 15 tháng Giêng năm Bính Ngọ) nghi lễ quan trọng nhất trong kỳ chính hội Đền Và (phường Sơn Tây, TP. Hà Nội) - lễ rước long ngai bài vị Tam vị Đức Thánh Tản sang Đền Ngự Dội (xã Vĩnh Phú, tỉnh Phú Thọ) được tổ chức long trọng với sự tham gia của nhân dân các làng: Vân Gia, Nghĩa Phủ, Mai Trai, Thanh Trì, Ái Mỗ, Phú Nhi, Phù Sa trước đây (nay là 7 tổ dân phố của phường Sơn Tây) cùng thôn Duy Bình, xã Vĩnh Phú, tỉnh Phú Thọ.
Phó Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Thu Hà đã ký ban hành Quyết định số 882/QĐ-UBND ngày 27/02/2026 về việc xếp hạng di tích lịch sử - văn hóa và danh lam thắng cảnh trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
Tâm điểm của chương trình là không gian sắp đặt “Chiến tranh và Hòa bình” do hai nghệ sĩ Thu Trần và Tây Phong thực hiện. Tác phẩm được kiến tạo từ những mảnh xác máy bay và vỏ bom do bảo tàng sưu tầm, lưu giữ.
Những ngày đầu tháng 3, sắc vàng hoa phong linh nở rộ đã biến một góc phố Hà Nội thành điểm check-in thu hút đông đảo người dân và du khách đến chiêm ngưỡng, chụp ảnh.
Chiều 1/3, tại Nhà Bát Giác - không gian quen thuộc bên hồ Gươm, những thanh âm Jazz một lần nữa trở thành nhịp cầu kết nối nghệ sĩ với công chúng, kết nối Hà Nội với thế giới bằng ngôn ngữ của âm nhạc.
Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, đã đặt ra 8 nhóm nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm để đưa văn hóa thực sự trở thành nền tảng tinh thần, nguồn lực nội sinh, đáp ứng yêu cầu phát triển xứng tầm với nền văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới; xác định đầu tư cho văn hóa là đầu tư cho phát triển bền vững đất nước, cho tương lai của dân tộc...
Nhiều ca khúc nổi tiếng của Trịnh Công Sơn được các nghệ sĩ trình bày, biểu diễn trong Chương trình nghệ thuật “Chiều trên quê hương tôi” tại Công viên Trịnh Công Sơn (TP Huế).
Chèo thuyền là loại hình nghệ thuật diễn diễn dân gian gắn với nghi lễ Thành hoàng với quy định chặt chẽ về tổ chức và trình thức. Lễ hội chèo tàu Tổng Gối được tổ chức lần đầu năm 1683.
Lễ hội Đền Sái dưới chân núi Thất Diệu, thuộc xã Thư Lâm, thành phố Hà Nội (trước đây là xã Thụy Lâm, huyện Đông Anh). Lễ hội là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, mang đậm dấu ấn lịch sử và tín ngưỡng dân gian của vùng đất phía Bắc Thủ đô Hà Nội.
Tổng Bí thư Tô Lâm ngày 7/1/2026 đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam. Nghị quyết số 80-NQ/TW xác định rõ quan điểm, mục tiêu, tầm nhìn, nhiệm vụ và giải pháp phát triển văn hóa trong giai đoạn mới, nhằm xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, phát huy sức mạnh văn hóa và con người Việt Nam phục vụ sự nghiệp phát triển đất nước nhanh và bền vững.