Vấn nạn đạo tranh: Kỳ 2 - Ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng

Arttime| 01/07/2022 04:38

“Các tác phẩm sao chép đơn thuần trong tâm thế không đúng mực, vì mục đích kiếm danh, kiếm lợi cho bản thân, không có cái ‘hồn’ mà người sáng tạo đích thực truyền tải vào thì sẽ không bao giờ có thể có giá trị lâu bền, chân chính được.”

Vấn nạn đạo tranh: Kỳ 1 - "Chuyện thường ngày ở huyện"?

Chép tranh là một hiện tượng có tính lịch sử, thế giới có và Việt Nam cũng không ngoại lệ. Ở một số nơi, chép tranh còn là sinh kế chính của một số người. Như tại thành phố Thâm Quyến, Tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc còn có cả một làng chép tranh, hay người ta có thể dễ dàng tìm thấy các bức tranh Cổ điển châu Âu bày kế cạnh những phong cảnh kiểu Kitsch trên phố Nguyễn Thái Học – một cách phổ biến và công khai và phải có tuổi đời hàng thập kỷ.

Việc trục lợi từ  chép tranh có phải một ‘vấn nạn’, một căn bệnh trầm kha của nền nghệ thuật nước nhà – theo như nhiều lời phê bình, nhận xét? Và có giải pháp nào ‘xử lý’ hoặc kiểm soát được hoạt động này không? Hãy cùng PV Arttimes.vn gặp gỡ và lắng nghe ý kiến của họa sĩ Hùng Khuynh – chuyên gia về tranh sơn mài, để có cái nhìn đa chiều hơn về chủ đề này.

Vấn nạn đạo tranh: Kỳ 2 - Ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng - 1

Họa sĩ Hùng Khuynh

Hãy nhìn nhận việc chép tranh một cách đa chiều

PV: Xin ông cho biết quan điểm của mình về vấn nạn chép tranh?

Trước khi gọi đây là “vấn nạn”, tôi cho rằng ta nên lưu ý 2 điểm quan trọng trước khi đánh giá để có cái nhìn khách quan:

Thứ nhất, dưới góc độ lịch sử, chép tranh là một hoạt động quan trọng và mang tính truyền thống: người vẽ nghiên cứu, học tập thông qua việc sao chép lại tác phẩm – có thể là của thầy giáo, của các cây đa cây đề, hoặc ngay của các hoạ sĩ đồng lứa, thậm chí sao chép ngay cả tác phẩm của mình.

Đôi khi người ta sao chép vì quá yêu mến một tác phẩm nào đó, đôi khi lại là vì cuộc sống mưu sinh, phục vụ cho các đối tượng khách hàng mong muốn có một số bức tranh để treo nhưng lại không đủ khả năng tiếp cận với hoạ sĩ, tác phẩm gốc. Với các tác phẩm chép này, người vẽ có thể công khai ký tên và khẳng định luôn đây là một tác phẩm chép lại, hoặc đơn giản là không ký tên.

Bình xét ở góc độ này, cá nhân tôi cho rằng chép tranh là một hoạt động bình thường khi người sao chép có ý thức đúng đắn về mục đích và phạm vi của hoạt động này. Trong một số trường hợp, việc sao chép còn có giá trị nếu người sao chép cung cấp được thêm cho tác phẩm các tầng ý nghĩa (bằng các thủ pháp nghệ thuật), hay hoàn thiện những gì mà tác phẩm gốc không xử lý được, và lý tưởng nhất là với sự cho phép của tác giả.

Tuy nhiên, xét dưới góc độ thứ hai, chép tranh sẽ nghiêm trọng đến cực kỳ nghiêm trọng nếu như người thực hiện hành động này sai mục đích, phạm vào tội chiếm đoạt, ‘ăn cắp’ sản phẩm lao động của người khác, lừa đảo,… đặc biệt khi hành vi này có chủ tâm, công khai và mang tính hệ thống.

Ví dụ như “đạo” lại, sao chép lại gần như nguyên vẹn một tác phẩm khác, hoặc thâm chí … xoay ngang tác phẩm gốc, chỉnh sửa một số chi tiết rồi coi đó là tác phẩm của mình, và còn tệ hơn khi gửi tác phẩm đó đi dự thi, trưng bày hoặc đấu giá. Những sự việc kiểu này không phải là hiếm trên mặt báo Việt Nam, trên các mạng xã hội hay thậm chí từ các nguồn tin nước ngoài – đó mới là vấn nạn mà ta phải lưu tâm.

Một vấn đề cần quan sát ở nhiều khía cạnh, và theo tôi, ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng giống như hai mặt của một bàn tay. Vì vậy, ta cần việc đặt chép tranh trong những hoàn cảnh, mối quan hệ cụ thể, xem xét mục đích, giá trị kinh tế, hay lương tâm của người chép mà có đánh giá cho phù hợp và thích đáng.

Nếu biết có người có ý định muốn chép tranh của mình thì cá nhân tôi sẽ xem xét xem mục tiêu chép của họ là gì, chép vì yêu thích, chép để chơi thì tôi sẽ nói cho người ta cách biểu hiện cho đúng, hướng dẫn họ làm cho chuẩn. Tôi cũng sẽ cung cấp cho họ những thông tin pháp luật mà tôi biết nếu các sản phẩm sao chép này được mang đi dự thi, đi bán hay đưa vào triển lãm.

Nói chung, sao chép nên có ý thức rõ ràng chứ không được tràn lan.

Các tác phẩm sao chép, đạo nhái mà thiếu đi sự lao động chân chính sẽ không có sức sống lâu bền

PV: Còn đối với hành vi nhái phong cách tranh thì ông đánh giá như thế nào?

Ý tưởng là vô cùng quan trọng: đó là xương sống, linh hồn của một tác phẩm. Ranh giới trong việc đạo ý tưởng, nhái phong cách cũng vi tế, khó phân định hơn so với các sao chép về hình thức; việc xác lập bằng chứng, xử lý cũng khó hơn, và đương nhiên, hệ quả nếu có cũng nghiêm trọng hơn gấp bội.

Việc sao chép ý tưởng, phong cách cũng có thể diễn ra một cách cố tình hoặc trong vô thức. Ví dụ như trường hợp một số họa sĩ có tư duy về một vấn đề nghệ thuật giống nhau, nên khi anh ta bắt gặp ý tưởng của một hoạ sĩ khác và chợt nhận ra đây là ý tưởng mà mình vẫn luôn tìm kiếm, anh ta vẽ ra một tác phẩm “chẳng may” lại na ná với tác phẩm mà đồng nghiệp của mình sáng tác ra – vậy anh ta cố tình hay chỉ vô tình chịu ảnh tưởng từ tác phẩm kia, quả thật đây là vấn đề rất khó phân định.

Trong tất cả các ngành nghệ thuật, từ âm nhạc, văn thơ, hội hoạ, phim ảnh,… để sản sinh ra một tác phẩm nghệ thuật trọn vẹn, người sáng tác buộc phải lao động cật lực: họ phải suy tư, trăn trở, nghiên cứu, thử nghiệm và lao động không ngừng, phải “mang nặng đẻ đau”, dồn hết tinh hoa vào tác phẩm – quá trình này quả thật rất vất vả.

Chính quá trình này mới tạo nên giá trị độc nhất của tác phẩm – một giá trị chân chính mà người khác không dễ dàng gì có thể sao chép một cách hời hợt. Vì vậy, theo tôi, các tác phẩm sao chép đơn thuần trong tâm thế không đúng mực, vì mục đích kiếm danh, kiếm lợi cho bản thân, không có cái ‘hồn’ mà người sáng tạo đích thực truyền tải vào thì sẽ không bao giờ có thể có giá trị lâu bền, chân chính được.

Còn người sao chép, dù có một hai tác phẩm lọt qua được vòng kiểm duyệt ở đâu đó, lừa được con mắt thế gian đôi lần thì họ cũng vĩnh viễn luôn phải sống trong lo sợ, tự lấy thanh danh, sự nghiệp, sự sáng tạo cả đời của mình ra đánh cược như vậy, theo tôi quả thật không đáng.

Vấn nạn đạo tranh: Kỳ 2 - Ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng - 2

Một tác phẩm tranh cổ động bị tố đạo nhái

Ngõ cụt chép tranh

PV: Theo họa sĩ tại sao có một số người sẵn sàng và bất chấp sao chép tác phẩm của người khác dù họ biết đây là việc làm không đúng?

Không phải ai học vẽ cũng xác định được ngay hướng đi, mục tiêu hay phong cách cho mình, vì vậy họ phải sao chép, vẽ theo, bắt chước – vì rất nhiều lý do; làm như thế sẽ có những lợi ích nhất định, nhanh có tác phẩm hơn, nhưng không phải là con đường lâu dài để sản sinh ra được một phong cách riêng hay tạo ra giá trị nghệ thuật đích thực. Khi chỉ sao chép, họ là người kiếm sống bằng nghề vẽ, chứ không phải sống vì nghệ thuật, vậy nên họ rơi vào cái khoảng chép tranh, nhái phong cách.

Còn nếu dám sống vì nghệ thuật, anh vì nó thì nó sẽ vì anh. Nhiều người nghĩ là sống bằng nghề, điều này là điều đương nhiên rồi, khi anh sống vì nghệ thuật thì tất nhiên nghệ thuật sẽ nuôi anh, đó là hai mặt tác động qua lại lẫn nhau.

Theo cá nhân tôi đúc rút lại, thì đây là quy luật cho – nhận: khi dốc hết tâm trí sức lực cho nghệ thuật thì anh sẽ được đền đáp xứng đáng. Làm nghệ thuật là lúc đầu phải hy sinh, phải nếm trải khó khăn, vất vả nhưng khi tác phẩm nghệ thuật ra đời, nếu nó nhận được tình cảm thẩm mỹ của chủ thể thưởng thức thì nó sẽ đem đến những giá trị, nó không chỉ mang đến giá trị kinh tế mà nó còn mang đến những giá trị tinh thần cao quý hơn.

Xin cảm ơn họa sĩ đã dành thời gian trả lời phỏng vấn cho Arttimes.vn! 

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Ngựa trong đời sống Thăng Long - Hà Nội
    Hà Nội có 5 địa danh gắn với chữ Mã là phố Kim Mã, hồ Mã Cảnh, phố Hòa Mã, phố Hàng Mã và đền Bạch Mã. Tuy nhiên, chữ Mã với nghĩa là ngựa thì chỉ có Kim Mã, Mã Cảnh và Bạch Mã. Tuy nhiên Bạch Mã với nghĩa ngựa trắng chỉ là truyền thuyết, còn chữ Mã trong Hàng Mã và Hòa Mã là chữ Nôm chỉ đồ cúng tế, quần áo mặc khi làm lễ.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Căn phòng mùa xuân
    Từ xa xôi xuân sải cánh, rồi bước gần và thong dong trở lại. Xếp 4 mùa ấm lạnh đã qua để đón mùa xuân, đón Tết thật bâng khuâng, có khi là nuối tiếc, lại có khi là mong xuân ùa ập vào khuôn cửa...
  • Danh sách 234 nhà thuốc trực bán xuyên Tết Bính Ngọ 2026
    Theo danh sách, có 40 nhà thuốc trong bệnh viện trực thuộc Sở Y tế và 194 nhà thuốc tư nhân trên toàn thành phố trực bán thuốc trong dịp tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.
  • Khởi động dự án Sáng kiến tìm kiếm người Việt Nam mất tích trong Chiến tranh
    Trong hành trình khắc phục hậu quả chiến tranh và thực hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, một dự án mang ý nghĩa lịch sử và nhân văn sâu sắc mang tên “Sáng kiến Tìm kiếm người Việt Nam mất tích trong Chiến tranh” (Vietnam Wartime Accounting Initiative - VWAI) sẽ chính thức được triển khai từ năm 2026.
Đừng bỏ lỡ
  • “Bản hòa tấu mùa xuân” giữa lòng Thủ đô
    Chiều ngày 15/2, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” đã mang đến cho công chúng Thủ đô một không gian nghệ thuật ngập tràn sắc xuân với buổi biểu diễn nhạc Jazz mang chủ đề “bản hòa tấu mùa xuân”.
  • Trước mùa
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Trước mùa của tác giả Đặng Huy Giang.
  • Nhà hát Kịch Hà Nội mang Xuân đến Sơn Tây và Xã đảo Minh Châu
    Tối 16/02/2026 (đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ), Nhà hát Kịch Hà Nội đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật “Chào Xuân Bính Ngọ 2026” phục vụ Nhân dân tại xã Sơn Tây và xã Minh Châu (Ba Vì).
  • Lễ hội du lịch Chùa Hương năm 2026: Miễn phí hoàn toàn trông giữ xe ô tô, nâng cao chất lượng phục vụ du khách
    Lễ hội du lịch Chùa Hương năm 2026 được tổ chức với nhiều điểm mới trong công tác quản lý, phục vụ Nhân dân và du khách, trong đó nổi bật là chính sách miễn phí trông giữ xe các ô tô dịch vụ (biển màu vàng) và xe từ 10 chỗ ngồi trở lên ở các bãi trông giữ xe theo quy định, góp phần giảm chi phí, tạo thuận lợi cho người dân khi tham gia lễ hội.
  • Hương cốm ấy
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Hương cốm ấy của tác giả Châu Anh Tuấn.
  • Linh vật Ngựa ở Cố đô Huế tạo hình biểu trưng giàu giá trị văn hóa
    Các linh vật Ngựa được trang trí tại Hội Xuân Huế 2026 theo lối ngôn ngữ tạo hình mang tính biểu trưng và hình tượng văn hóa cùng họa tiết trang trí trong kiến trúc và trang phục cung đình triều Nguyễn thể hiện rõ khí chất của Huế.
  • Trình diễn nghệ thuật ca trù "Hàn Lạp Nhã Ca"
    Hàn Lạp Nhã Ca là chương trình giới thiệu nghệ thuật ca trù do các nghệ nhân, ca nương, kép đàn Câu lạc bộ Ca trù Long Thành thực hiện, do Nghệ nhân Ưu tú Hoàng Khoa làm Chủ nhiệm, phối hợp cùng các ca nương khách mời đến từ Câu lạc bộ Ca trù Lỗ Khê.
  • Lan tỏa nét đẹp văn hóa xin chữ đầu năm tại Hội chữ Xuân Bính Ngọ 2026
    Chiều 11/2, tại Không gian Hồ Văn, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hội chữ Xuân Bính Ngọ 2026 cùng chuỗi hoạt động văn hóa – nghệ thuật chào mừng Xuân mới chính thức khai mạc.
  • Phát động cuộc thi ảnh, video "Tết hạnh phúc"
    Cuộc thi Ảnh, Video “Tết hạnh phúc” với mong muốn lan tỏa những khoảnh khắc Tết Nguyên đán giàu ý nghĩa phản ánh đời sống văn hóa, tinh thần của người Việt Nam đón Tết trong và ngoài nước ra thế giới, đồng thời để mỗi người Việt Nam nhìn thấy và cảm nhận chính hạnh phúc của mình trong đời sống thường ngày.
  • "Từ đường làng ra đại lộ" - Tập tản văn dung dị mà sâu lắng
    Tri Thức Trẻ Books phối hợp cùng NXB Văn học vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Từ đường làng ra đại lộ". Đây là tập tản văn đầu tay của tác giả Tèo - một người viết nặng lòng với quê hương và tin vào những giá trị sống giản dị.
Vấn nạn đạo tranh: Kỳ 2 - Ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO