Tín hiệu từ thiên nhiên

HNMCT| 12/12/2021 11:45

Ngôi nhà bình yên dưới bóng cây vú sữa và khế tím hoa. Ở Thủ đô, có một không gian như vậy thật lý tưởng. Ngôi nhà càng đẹp và sinh động khi có ao cá mini và hòn non bộ được bố trí khá hài hòa.

Những chú cá Koi (chép Nhật Bản) nhiều màu sắc rực rỡ bơi lượn. Chỉ cần búng tay xuống nước là bầy cá nhao nhao tụm lại, như những đứa trẻ đứng vây quanh chờ phát quà. Rồi từ ấy, chỉ cần bàn tay vẫy lên mặt nước cũng đủ làm tín hiệu cho những chú cá tụ vào, há những cái miệng tròn xinh vui nhộn.
Tín hiệu từ thiên nhiên
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Đó là hình ảnh đẹp, thân thiện, như thể con người cộng sinh, gần gũi với bầy cá. Bà chủ nhà bảo, giờ cho ăn là lúc bà giao tiếp với cá, điều đó khiến bà thấy sảng khoái và bình yên. Tôi chợt nhớ truyện cổ tích “Tấm Cám”. Cô Tấm gọi cá bống lên ăn: “Bống bống bang bang, Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người”. Tức thì cá ngoi lên. Đó là tín hiệu của lòng từ nhân, sự quan tâm chăm sóc. Cá bống đã sống với sự chăm sóc của một tấm lòng lương thiện. Nhìn vào cổ tích, con người rất cần dựa vào thiên nhiên và mối giao hòa ấy thật kỳ diệu.

Bây giờ cuộc sống có nhiều đổi thay. Ở ngoại thành Hà Nội, cảnh thiên nhiên hoang sơ bị thu hẹp dần thì phong trào nuôi cá cảnh càng trở nên phổ biến. Nhiều loại cá đắt tiền được nuôi trong những chiếc tủ kính lớn cầu kỳ, những ao hồ mini bắt mắt được xây dựng. Thực chất đó là thú giải trí, giúp cuộc sống con người trở nên sinh động, chứng tỏ lúc nào con người cũng cần sự gần gũi, giao hòa cùng thiên nhiên.

Mà thực tế ngoài kia, ở nhiều nơi, chuyện tàn phá thiên nhiên, gây bức bối cho môi trường vẫn diễn ra. Có những nơi tôi từng qua, cảm giác lạc giữa những hòn non bộ, những khối đá lớn vừa được “bốc” từ núi về. Lề đường la liệt đá, cuội chuẩn bị bán cho khách. Nhu cầu “mang thiên nhiên về nhà” đã có từ lâu và ngày nay dường như càng thịnh hành. Nhưng giờ nhiều người chơi quá đà, cách chơi cũng loạn, khai thác đá cũng loạn. Người ta đánh đồng chơi non bộ và chơi đá cảnh là một. Non bộ là mô phỏng lại thiên nhiên, qua sự tác động của bàn tay con người. Còn chơi đá cảnh là chọn lựa những khối đá có hình thù đẹp rồi để đặt lên những bệ lớn, thậm chí được lắp ghép rất cầu kỳ.

Trở lại với bầy cá Koi, chúng được sống trong những bàn tay chăm sóc để làm đẹp cho cuộc sống. Cách người ta quan tâm đến cá, tạo tín hiệu cho chúng như một thói quen gọi lên để cho ăn, khiến mỗi người lắng sâu hơn về thiên nhiên và sự gần gũi. Với thiên nhiên, cũng cần lắm sự lắng nghe và gửi tín hiệu của lòng từ nhân. Nhiều khi con người quên đi thiên nhiên thật, tự tạo ra những khu thiên nhiên giả để thụ hưởng riêng. Sao không gìn giữ những vẻ đẹp thật, thiên nhiên thật ở những ngôi làng bình yên, làng cổ ven đô? Tất nhiên, mang thiên nhiên thu nhỏ gần con người là đáng quý, nhưng càng quý hơn nếu giữ được vẻ đẹp tự nhiên rộng lớn cho đời.

(0) Bình luận
  • Hương hoa mùa xuân tụ trong chén trà
    Năm nay mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn, Lập Xuân rồi mà vẫn cứ rét ngọt và nắng hanh hao mãi. Phải đến qua Nguyên tiêu mới thấy lác đác mưa phùn cùng gió nồm ẩm thổi vào Giêng hai Bắc bộ. Chiều nay trà thất của tôi đón khách quý từ phương xa ghé thăm.
  • Thắp lên cánh đồng mùa xuân
    Ngày Tết, tôi có hứng thú đi tìm miền cỏ nước. Từ thuở bé đến bây giờ vẫn nguyên một mong ước giản dị mà xa xôi ấy. Ví von một chút là được vị thần thiêng liêng của Tết năm đó mừng tuổi cho một hình sắc cánh đồng vào xuân. Ngẫm thế, chợt thấy nếu được trải mình vào cánh đồng đang dâng lên tràn chảy sắc xuân ấy, thật sẽ là một món quà trang trọng, lịch lãm và cải biến diệu kỳ.
  • Nhớ miền tết xưa
    Hương xuân chạm vào cánh cửa thời gian, phố dài lên áo mới cũng là lúc đông rời đi chẳng bỏ quên gót mùa. Trong tiếng cựa mình của chồi non, xuân hòa cùng vào nỗi nhớ, dư âm Tết xưa cất gọi yêu thương. Tôi là đứa trẻ rất thích Tết, thích không khí chộn rộn, tất bật vui tươi những ngày cận Tết. Mùi Tết, hương vị Tết cứ len lỏi vào trong lòng tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
  • Họa mi vương vấn
    Chọn cho mình một góc quán cà phê ngoài trời, tôi nhìn dọc theo Phố sách Hà Nội. Vài ba người có lẽ là khách du lịch đang thích thú chụp ảnh và lựa sách, thi thoảng so vai, sửa lại khăn choàng khi có cơn gió ngang qua.
  • Thân thương căn bếp mùa đông
    Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc ào ạt tìm về, bập bùng trên mái tôn, hun hút luồn vào khe cửa. Những chiếc lá cuối thu lặng lẽ buông mình. Đất trời hanh hao đón một mùa đông mới. Chị em tôi chui ra khỏi chăn chờ mẹ tìm quần áo ấm.
  • Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Tín hiệu từ thiên nhiên
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO