Nhà thơ Nguyễn Việt Anh: Một tâm hồn thơ giàu nghị lực và đa cảm

Vũ Nho| 18/09/2018 12:20

Những bạn viết đều không xa lạ với cái tên Nguyễn Việt Anh. Không hẳn chỉ vì anh là một tác giả trẻ mà đã có 3 tập thơ riêng cho người lớn (Thức cùng bóng tối - 2015, Em là đôi mắt - 2016, Mắt chiều khép ánh hoàng hôn - 2018) và hai tập thơ cho thiếu nhi (Bầu trời nhỏ - 2015, Nhân đôi bầu trời - 2016), một tập sưu tầm biên soạn (Phạm Đức - một tâm hồn nhân hậu và tinh tế - 2015).

nhà thơ Nguyễn Việt Anh: Một tâm hồn thơ giàu nghị lực và đa cảm
Nhà thơ Nguyễn Việt Anh tại Ngày thơ Việt Nam.
Cái lí do chính là vì anh là một chàng trai khiếm thị, từ khi 14,15 tuổi đã vĩnh viễn không nhìn thấy ánh sáng, đã vĩnh viễn “thức cùng bóng tối”. Thế mà  tác giả đã lặng lẽ vượt qua tai nạn, vượt qua khổ đau, đã vươn lên tìm cho mình một niềm an ủi ở thơ ca, đã góp cho đời 5 tập thơ và một tập  biên khảo. Nhà thơ Phạm Đức, người gần gũi với Việt Anh nhận xét rất đúng rằng: “Thơ Việt Anh, dù hay dở, dù đánh giá cao thấp ra sao, cũng khó có thể phủ nhận chất tiên tiến, mạnh mẽ của tâm hồn (người) khiếm thị, một tâm hồn thơ phong phú, nhạy bén và đậm đặc chất dân tộc với sức lao động bền bỉ. Không chỉ viết mà còn là đọc, là giao lưu, học hỏi”. Ông Đặng Hiển, một nhà giáo, nhà thơ cao tuổi không giấu niềm cảm phục của bản thân mình khi đọc Nguyễn Việt Anh: “Chính bàn tay người khiếm thị  đó đang đỡ người sáng mắt như tôi”. Điều đáng nói ở cây bút trẻ này là anh đã chọn cho mình một thể thơ lục bát của dân tộc để bộc bạch những cảm xúc, những nỗi niềm của mình trước thiên nhiên và cuộc sống xung quanh. Lục bát sáu dòng, lục bát hai dòng, và chủ yếu là bốn dòng (có nhan đề và không có nhan đề) là thể thơ mà Việt Anh đã chọn. Và thực sự là anh đã có những thành công đáng ghi nhận về thể thơ dễ viết mà khó hay này. Chỉ lấy một vài bài ví dụ:

Dẫu hôm qua khác hôm nay
Dẫu còn khác mất dẫu đầy khác vơi
Dẫu đau buồn khác sướng vui
Liệu người khóc với người cười khác không
(Bài 25)

Nếu có nhan đề, bài thơ này có thể có tên là “Khác”.

Cái sự khác rõ ràng ở ba câu đầu bài thơ. Khóc với cười hình như cũng khác  rành rành rồi. Nhưng “người khóc” với “người cười” liệu có khác? Không phải ngẫu nhiên mà Việt Anh đặt ra nghi ngờ này. Tôi thấy từ xưa nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã cảm nhận cái sự khóc cười có vẻ như mâu thuẫn của con người: “Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười” (Cây thông).
Nhà thơ hậu bối Tế Hanh cũng đã ghi nhận tình cảm có vẻ “trái ngược” trong tâm lí: “Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui/ Những ngày vui sao lại thấy bùi ngùi” (Bài thơ tình ở Hàng Châu). Người khóc với người cười nhiều khi chỉ là một con người trước hoàn cảnh khác nhau như trong thơ Nguyễn Công Trứ. Sự băn khoăn của Việt Anh chính là  xuất phát từ một tâm hồn nhạy cảm.

Một bài lục bát khác, bài số 45

Cứ tỉ tê, cứ thơm nồng
Cứ chìm đắm xuống tận cùng si mê
Đêm buông đẫm giọt cà phê
Ta nằm trong cốc lặng nghe đắng mình

Có thể đặt tên bài là “Giọt cà phê”, nhưng cũng có thể  là “Lặng nghe”, còn có thể là “Chìm đắm”,… Nhưng dù tên gọi là gì thì người đọc cũng cảm nhận được sự phân thân, sự thoát xác của tác giả cùng với vị đắng của cà phê, vị đắng của số phận một con người.

nhà thơ Nguyễn Việt Anh: Một tâm hồn thơ giàu nghị lực và đa cảm
Hai trong số 5 tập thơ của Nguyễn Việt Anh
Thêm một bài thơ thành công viết về đá. Trong tập thơ “Em là đôi mắt” tác giả đã  hỏi đá “Muốn lên xanh với bầu trời/ Hay tan thành suối về khơi dạt dào/ Tâm tư của đá thế nào/ Mà nhiều khi thấy đá trào mồ hôi”. Thấy đá trào mồ hôi thì hỏi đá cho biết thế thôi. Còn bây giờ tác giả nói về đá bằng một sự khẳng định, có vẻ như muốn tranh luận với ai đó về cuộc  sống của đá:

Ai bảo rằng đá vô tri
Đặt tay lên thấy xù xì nếp nhăn
Điều gì khiến đã trở trăn
Giấc mơ hóa ngọc còn lằn trong tim

Có những câu lục bát của Việt Anh đẹp long lanh như những câu ca dao trong kho tàng văn học dân gian. Ví dụ:

Thềm vương hai mảnh lá vàng
Giật mình ngỡ dấu đôi bàn chân ai
(Bài 39)

Than chưa cháy hết nụ cười
Đã nghe tiếng lửa khóc đời tàn tro
(Bài 50)

Đã đi muôn chốn ngàn nơi
Riêng em tôi ngỡ đến rồi mà chưa
(Bài 52)

Có thể nói Nguyễn Việt Anh là một người nhạy cảm và  đa cảm. Như tác giả tự bộc bạch:

Gió lay ngàn nón xanh rung
Hồn ta là cả cánh rừng đổ chuông
(Bài 26)

Hoàn cảnh đặc biệt làm cho tâm hồn anh nhạy cảm với những số phận thiệt thòi, những hoàn cảnh khó khăn:

Còn nhiều số phận hẩm hiu
Còn nhiều hoàn cảnh ngặt nghèo lắm em
(Bài 7)

Cảm thông, chia sẻ, đặc biệt là sự nhạy cảm với nỗi đau của kiếp người, khiến cho tác giả thấy: Vết thương người khác tấy trên thân mình (Bài 7)

Và:

Chân mình mỏi bước người ta
Tóc người ta bạc, trắng qua phận mình
(Bài 8)

Người khác và mình, người ta và mình, thiên hạ và mình tưởng không liên quan hóa ra lại gắn bó. Sợi dây ngầm liên kết chặt chẽ hai phía, hai chủ thể chính là sự cảm thông, sự thương cảm chảy trong huyết mạch người dân Việt “thương người như thể thương thân”.

Nhạy cảm như thế nên người viết cảm nhận khi  nhìn thấy cỏ đẫm sương lại ngỡ như nước mắt cảm thương của người cõi khác:

Bập bùng cỏ đẫm sương phơi
Phải người dưới ấy khóc tôi trên này
(Bài 18)

Nhiều câu thơ cho thấy một tâm hồn thơ nhạy cảm, đa cảm, với nhiều trạng thái phức tạp, đa dạng, đa diện. Có thể gặp những đinh ninh, trở trăn, rối bời, băn khoăn, suy đi tính lại, loay hoay, lơ mơ, kiên nhẫn, giật mình, lặng nghe, chạnh lòng, đành thôi, tê tái, tần ngần, phân vân, ngập ngừng. Đó là những từ ngữ chỉ cảnh vật cũng là những chuyển hóa từ “tâm cảnh” sang “ngoại cảnh”. Một tâm trạng không hề đơn giản của một tâm hồn đa cảm.  Người thơ vừa muốn “ Nhập hồn vào xác ve già mà kêu” (Bài 34). Nhưng đồng thời lại khao khát, mong muốn trở lại kiếp người ngay sau đó : “Bao giờ lột xác tình ơi/ Cho ta trở lại kiếp người hỡi ve” (Bài 35). Những băn khoăn của riêng nhà thơ, nhưng cũng là băn khoăn của những người đã yêu, đang yêu và sẽ yêu:

Người hôm nay đã thương mình
Biết mai ở cõi vô hình còn thương
(Bài 1)

Bia đá rồi sẽ biến hình
Nào ai biết được bia tình có phai
(Bài 30)

Một điều đáng  chú ý là các bài thơ của Việt Anh không quá nhiều niềm vui, không quá phấn khích. Âm hưởng trầm và man mác buồn  trở thành âm điệu chủ đạo của các tập. Và có vẻ như thơ Việt Anh hơi già trước tuổi. Già dặn, thâm trầm thì chắc chắn rồi. Nhưng đó là hệ quả và cũng là kết quả của những biến cố trong cuộc sống riêng của tác giả. Sự già dặn đó chỉ làm cho bạn đọc thên yêu quý và trân trọng nghị lực sống, nghị lực viết của anh. Dù thiệt thòi, mất mát, nhưng Việt Anh thật mạnh mẽ, thật lạc quan:

Tháng năm hút cạn đời người
Tưới đau lòng đất tiếng cười bật lên
(Bài 17)

Tôi về giữa xứ tin yêu
Bao nhiêu khổ lụy, bấy nhiêu nồng nàn
(Bài 55)

 Vượt qua số phận đau thương đến với niềm vui thơ ca, tác giả tự tin khẳng định:

Tim này càng mất càng giàu
Máu này càng vỡ, càng đau càng nồng
Hồn này càng khuất càng trong
(Bài 61)

Hi vọng rằng với những gì đã gặt hái được, Nguyễn Việt Anh sẽ tự tin đi trên con đường sáng tạo nhọc nhằn mà anh đã chọn. Và thơ anh không chỉ nâng đỡ tâm hồn anh, mà còn nâng đỡ bao nhiêu tâm hồn người đọc khâm phục và yêu mến nhà thơ đa cảm, giàu nghị lực. 
(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám: "Đánh thức" nguồn lực di sản trong dòng chảy sáng tạo
    Từ trường đại học đầu tiên của Việt Nam, nơi đào tạo nhiều nhân tài cho đất nước qua hàng thế kỷ, ngày nay, Văn Miếu - Quốc Tử Giám (TP Hà Nội) trở thành không gian văn hóa sáng tạo hấp dẫn, là nguồn lực quan trọng để phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô. Tại Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026, nguồn lực ấy tiếp tục được đánh thức bằng nhiều cách tiếp cận khác nhau, để di sản bước vào đời sống đương đại bằng nghệ thuật, công nghệ và những trải nghiệm văn hóa đa dạng.
  • Bát Tràng khơi dòng di sản, kiến tạo giá trị công nghiệp văn hóa
    Trong dòng chảy phát triển công nghiệp văn hóa của Thủ đô, Bát Tràng đang chuyển mình từ một làng nghề gốm truyền thống thành không gian sáng tạo đa giá trị, nơi di sản được kết nối với nghệ thuật, công nghệ, du lịch và kinh tế đêm. Việc trở thành điểm nhấn của Festival Thăng Long – Hà Nội năm 2026 không chỉ mở ra cách thức mới để kể câu chuyện về đất, lửa và nghề gốm, mà còn khẳng định sức sống của di sản trong đời sống đương đại, góp phần hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam; Chương trình hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội .
  • Kiến tạo hệ sinh thái công nghiệp văn hóa Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” (từ 11 - 20/9) mở rộng cả về nội dung, không gian và phương thức tổ chức, là sự khẳng định tầm nhìn, hành động thiết thực thúc đẩy quá trình phát triển của công nghiệp văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Người dân hồ hởi góp ý kiến điều chỉnh Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Việc lấy ý kiến Nhân dân về Điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, tỷ lệ 1/5000 (đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở) đang nhận được sự quan tâm của người dân tại các địa bàn trong vùng quy hoạch.
  • Vở diễn “Bed time story” của Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội dự Liên hoan quốc tế tại Hàn Quốc
    Vào ngày 13/9, Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội sẽ mang vở diễn “Bed time story” tham dự Liên hoan Văn hóa sân khấu đa ngôn ngữ Incheon, Hàn Quốc.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Lê Hồng Thiện
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Lê Hồng Thiện.
  • Hứa hẹn “quả ngọt” từ việc điều chỉnh cục bộ Quy hoạch khu vực hồ Gươm và vùng phụ cận
    UBND phường Hoàn Kiếm và UBND phường Cửa Nam (TP Hà Nội) đang phối hợp tổ chức lấy ý kiến cộng đồng dân cư đối với phương án điều chỉnh cục bộ Quy hoạch phân khu đô thị H1-1B, H1-1C, kết hợp giải pháp quy hoạch chi tiết tỷ lệ 1/500 nhằm cải tạo, chỉnh trang, tái thiết, tái cấu trúc không gian khu vực hồ Gươm và vùng phụ cận.
  • Phường Hồng Hà lấy ý kiến Nhân dân về Điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    UBND phường Hồng Hà (TP Hà Nội) tổ chức lấy ý kiến Nhân dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, tỷ lệ 1/5000 (đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở), thông qua hình thức trực tuyến và trực tiếp tại 5 điểm niêm yết trên địa bàn phường. Thời gian phường Hồng Hà lấy ý kiến Nhân dân từ ngày 7/9 – 26/9/2026.
  • Ngành Văn hóa, Thể thao và Du lịch đẩy mạnh cải cách hành chính qua cuộc thi tìm hiểu Nghị quyết 76/NQ-CP
    Nhằm tăng cường công tác tuyên truyền các chủ trương của Đảng cùng chính sách, pháp luật của Nhà nước về cải cách hành chính đến toàn thể cán bộ, công chức, viên chức và người lao động trong ngành văn hóa, thông tin, thể thao và du lịch, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã chính thức phát động Cuộc thi tìm hiểu về cải cách hành chính.
  • Hà Nội: Khi văn hóa trở thành nguồn lực kiến tạo tương lai
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 100-KH/TU ngày 28/8/2026 về chỉ đạo triển khai “Ngày Văn hóa Việt Nam” trên địa bàn thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Không chỉ là một hoạt động văn hóa thường niên, Kế hoạch đặt “Ngày Văn hóa Việt Nam” trong một tầm nhìn rộng hơn: trở thành điểm hội tụ để tôn vinh, lan tỏa các giá trị văn hóa, khơi dậy sức sáng tạo và từng bước đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Thủ đô.
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Hà Nội chuẩn bị lấy ý kiến người dân, chuyên gia và các cơ quan liên quan về điều chỉnh tổng thể quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.
  • Nhà thơ Cao Ngọc Thắng: Cần mẫn cày ải trên cánh đồng chữ…
    Tôi biết Cao Ngọc Thắng khá sớm, quãng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Lần đầu tôi gặp ông tại 58 Quán Sứ, Hà Nội, trụ sở của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV). Khi ấy, ông mới vào cuộc đời làm báo, còn tôi cũng vậy. Cao Ngọc Thắng nguyên là giảng viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, đóng chân ở Xuân Hòa (Vĩnh Phú cũ), còn tôi thì nguyên là kỹ sư canh nông ở mãi vùng biên giới Tây Nam, Bảy Núi, An Giang. Vì những duyên do khác nhau, cả hai đều bỏ nghề chuyên môn, chọn Thủ đô để theo nghề báo chuyên nghiệp.
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
Nhà thơ Nguyễn Việt Anh: Một tâm hồn thơ giàu nghị lực và đa cảm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO