Nhà  sư Thích Thanh Huân và  ngôi chùa lạ kỳ ở cử­a ngõ Thăng Long

TTVH| 03/06/2010 09:56

(NHN) Tôi và  sư Huân có cái duyên gì đó trong đời chăng? Ngôi chùa Pháp Vân nơi sư trụ trì khá là  nhử bé nếu không nói là  chùa chỉ lớn hơn ngôi nhà  lợp ngói của Phật tử­ tí chút, sư Huân lại là  người ít nói và  nói năng cũng ch?ng mấy cuốn hút.

Nhưng mỗi lần ngồi trò chuyện bên cái ao sen nhử nơi cử­a ngõ của Hà  Nội, tôi lại cảm thấy như tìm lại được một phần thân quen của cuộc đời tôi nơi đó.

1. Trong xã hội hiện nay vẫn còn nhiửu con nghiện. Nhiửu người thường nghĩ đã nghiện là  bó tay. Nhưng ai đó lại bảo Có sư Huân rất giửi phép chữa bệnh nghiện, tò mò tôi ra đoạn ngã ba Pháp Vân, Cầu Giẽ tìm tới chùa Pháp Vân để xem thầy chữa bệnh thế nà o. Tới nơi mới biết thầy trụ trì chùa nà y, nhưng ở Quán Sứ, thường chiửu chiửu thầy mới vử. Trong chùa, con nghiện và  người nhiễm HIV cả chục, nhưng mọi thứ đửu ngăn nắp, sạch sẽ.

Ngôi chùa nhử, là  ngôi nhà  cấp bốn, xung quanh tơi bời cử dại, cái ao sen cũng mới được đà o, còn nguyên vôi vẽ. Mấy chú nghiện chạy tới chạy lui, là m món mướp đắng luộc cho bữa cơm chiửu và  mời tôi ở lại dùng. Nói chung nơi nà y chẳng có gì gợi nên khái niệm vử một trại cai nghiện. Nhưng, cũng chẳng có gì gợi lên... phong cảnh nhà  chùa, ngoà i mấy chậu hoa đạm bạc đặt trước sân. Xế chiửu thì sư Huân xuống. Sư có khuôn mặt quý tướng, dáng đi nhẹ nhà ng, riêng tiếng nói thì quyết đoán, nhưng rất kiệm lời.

Qua câu chuyện, tôi được biết gia đình của sư có mấy anh chị em thì tất cả đửu theo nghiệp tu hà nh. Chị của thầy trụ trì ở chùa Bồ Аử bên Gia Lâm, ngôi chùa nuôi nhiửu trẻ em vô thừa nhận. Chùa bên nà y, tên gọi là  Pháp Vân, nằm ở cử­a ngõ thà nh phố, thầy vử trụ trì, mở văn phòng giúp người HIV hòa nhập với cộng đồng, chữa cho người nghiện hút thuốc phiện. Tôi đã quen với cảnh chùa vắng vẻ, các sư thường đóng cử­a tụng niệm, hoặc lập các hang cốc để tu thiửn, hà ng tháng không gặp ai. Chùa Pháp Vân thì khác lắm. Chúng tôi ngồi nói chuyện thì người ra kẻ và o, đầu cạo trọc, mình xăm trổ rồng phượng.

Tuy vậy, tôi cảm thấy sắc khí và  tướng mạo của kẻ nghiện, người nhiễm không có gì đáng ngại ngần. Họ trầm tư, thỉnh thoảng nở những nụ cười hiửn là nh, kiên nhẫn, phiêu bồng như chẳng còn vướng bận ham muốn gì. Hửi ra thì người đã ngụ ở chùa nử­a năm, kẻ thì bảy tháng. Đ‚n chay, trồng hoa. Chùa có cổng mà  không có cử­a, nhưng chẳng ai bử vử. Một chú ở Hải Phòng bảo: Tự dưng lên đây thấy ngại, chẳng dám nghĩ đến chuyện hút hít gì!.

2. Sư Huân nói việc chùa giúp đỡ người cai nghiện tìm thấy niửm tin, giúp người nhiễm HIV tìm thấy khát khao sinh tồn, không phải là  phát kiến mới, bởi khi học tiến sĩ ở Аà i Loan, các thầy bên đó khuyên rằng khi học xong rồi thì nên đi cứu giúp các Phật tử­. Việc và o nhà  tù, và o nơi nghiện, chỗ nhiửu người nhiễm HIV để tìm đệ tử­, an ủi, giúp đệ tử­ vượt qua những cơn bi quẫn cùng cực, đã là  công việc quen thuộc của sư và  các sư thầy khác rồi. Sư nói vậy, nhưng việc mở cử­a chùa để thâu nạp con nghiện, người nhiễm HIV không phải là  có nhiửu.

Hơn nữa, công việc cũng chẳng dễ dà ng gì. Sư Huân phải rất nghiêm để trị những thói hư tật xấu, nhưng lại khoan dung, không bao giử nặng lời. Với người nghiện, người nhiễm HIV, không bao giử phân biệt, cùng sinh hoạt, cùng ăn cơm, nghỉ ngơi, tu hà nh. Những người tù tội, những người bị xã hội đặt các dấu hửi vử khả năng hoà n lương thì trước tam bảo, đửu bình đẳng và  chăm chỉ công việc tu hà nh mà  không cần xuống tóc. Аức Phật ở xa mà  lại gần. Аó là  tấm gương của sư Huân, tận tụy với đời, không bao giử đòi hửi, trách phạt, phân biệt cư xử­.

Nhà  sư Thích Thanh Huân và  ngôi chùa lạ kỳ ở cử­a ngõ Thăng Long

Sư thầy trụ trì Thích Thanh Huân

Cuộc sống giản dị, toà n tâm toà n ý cho một cuộc sống bình đẳng và  lo cho mọi người đửu được cư xử­ như nhau. Chùa không có cử­a, đến hay đi, đấy là  tùy tâm của mỗi con người. Con nghiện nói đùa rằng chúng con không phải là  thầy, mà  thầy cũng chẳng phải chúng con. Nhưng thực tình, mỗi cử­ chỉ, mỗi việc là m của thầy đửu bị anh chị em xăm soi rất kử¹, bởi những lúc ngồi dưới hiên nhà , câu chuyện đửu là  vử thầy cả.

3. Ban đầu, tôi nghĩ sư Huân có thuốc gì đó, bí kíp, để cai nghiện. Nhưng hóa ra không phải. Sư nói, nghiện hay không nghiện nữa đửu là  do ý chí của con người mà  ra. Muốn có ý chí, cái tâm phải tốt. Người xưa nói tâm sáng chí bửn thật là  không sai. Người nghiện sống trong môi trường thanh bạch, không nhuốm sự ham hố, sáng cuốc cử tưới hoa, chiửu nghe kinh.

Thiếu thuốc và i ngà y thì quằn quại lắm. Nhưng quằn quại mà  xấu hổ chứ không đau khổ, bởi thấy mình quằn quại với một thứ ham hố chẳng có giá trị gì. Và i ba ngà y sau, tự dưng trong người thanh nhẹ, không còn bị sự ham hố hà nh hạ nữa. Những ngà y kế tiếp, các anh các chú mới nằm nghỉ ngơi, chạy ra phụ với sư để tưới hoa. Câu nọ xọ câu kia, nghe rất vui tai. Có người lúc đó mới kể chuyện tù tội, nghiện mười năm rồi, và o tù chẳng qua là  vì đi cướp để lấy tiửn hút. Khổ thế. Cơm thì chỉ có rau, canh. Ưu tiên người yếu và i con cá cơm khô.

Nhưng và i ba tháng thì ai nấy đửu mập ra, vui khửe. Có chú đà o hố, trồng hoa khửe hơn cả người nhà  chùa. Аến chùa cai nghiện mà  không thấy có thuốc cai nghiện, không cần phải quản lý, cũng chẳng thấy sư phải là m gì, ngoà i việc động viên hửi xem đang nghĩ gì?, vì sao lại buồn?, mệt thì nằm nghỉ đi... đại khái như vậy.

Nếu không nói thì đố ai biết những người kia từng là  con nghiện đã trải qua nhiửu trại mà  bất thà nh, những người nhiễm HIV tưởng đã nằm trong mồ bê tông. Phép cai nghiện của sư Huân vừa vi diệu, vừa giản dị. Vi diệu ở chỗ ta không thấy phác đồ ở đâu, ta không dễ gì cắt nghĩa là m sao người lại bử những thứ đam mê trói buộc để trở thà nh một con người tự do. Giản dị ở chỗ, rút cục người ta tự mình thoát được những đam mê lầm lạc, mà  không cần nhử đến ai.

Tự mình tìm thấy cho mình một con đường. Dăm ba tháng lại một lớp học viên mới, kết quả rõ rà ng. Và o chùa quằn quại nặng nử mà  ra đi thì khăn gói quả mướp nhẹ nhà ng như một cơn gió thoảng hương sen, không nói câu nà o, chỉ chử đến chiửu để chà o sư một câu rồi rảo bước. Một trong những câu hửi lớn của con người, đó là  tồn tại để là m gì?

Cũng như trong nhà  chùa trả lời câu hửi: Tu hà nh để là m gì? Dường như sư Huân đã tìm được câu trả lời cho công việc tu hà nh, đấy là  đem ánh sáng niửm tin và  sự bình an đến với những người đang cần nó nhất. Sự an lạc của người tu hà nh nằm trong sự an lạc của chúng sinh.

4. Trò chuyện với những người dân trong là ng tôi biết được chùa Pháp Vân được xây dựng từ năm nhà  Lý ra tìm đất định đô. Tương truyửn, khi xa giá nhà  vua từ Hoa Lư ra tới đây thì voi ngựa đứng lại, trời bỗng nhiên đổ mưa lớn. Nhà  vua bèn cho xây dựng chùa Pháp Vân, ngay ở vị trí cử­a ngõ phía Nam của Thủ đô, nơi xa giá dừng lại. Аịnh đô từ đó.

Trải qua bao thời đại, bao phen binh lử­a, chùa Pháp Vân nơi cử­a ngõ của kinh thà nh Thăng Long, chỉ còn là  bãi đất trống hoang tà n và  một ngôi nhà  cấp bốn, nếu nhìn từ ngoà i và o không ai biết là  chùa. Sư Huân vử trụ trì, dọn quang cử dại, là m sân vườn, đà o ao, thả sen. Trên đất đai của nhà  chùa có cả mồ hôi của những con nghiện, của người nhiễm HIV và  của các sư. Người đến kẻ đi, không biết bao nhiêu mà  xuể. Tôi còn nhớ buổi chiửu ngồi trên đống gạch vỡ, sư Huân nói rằng mơ ước sẽ xây dựng lại một ngôi chùa Pháp Vân đẹp đẽ như xưa, với những đường nét gần gụi với tự nhiên.

Chúng tôi cứ miên man mà  mường tượng ra ngôi chùa ấy. Mới đây qua trang web của chùa, tôi mừng rỡ biết chùa vừa được Phật tử­ cung tiến một khối đá nặng 150 tấn để tạc tượng Phật nhập Niết bà n lớn nhất Việt Nam, đúng và o dịp kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long Hà  Nội. Аây thực sự là  một tin mừng cho ngôi chùa đã tròn 1.000 năm tuổi, bằng với tuổi kinh thà nh Thăng Long. Việc tạc tượng đang được tiến hà nh vô cùng khẩn trương, với sự góp công của đông đảo Phật tử­ của ngôi là ng cổ ven đô, cùng huynh đệ xa gần. Tôi viết bà i nà y trước hết để chia sẻ với sư Huân niửm vui vử sức sống của ngôi chùa cổ Pháp Vân của Hà  Nội.

Trải qua thăng trầm, văn hóa Hà  Nội và  văn hóa Việt Nam không bị mai một mà  ngà y cà ng sâu lắng, bửn vững hơn, ngôi chùa cũng ngà y cà ng hưng thịnh. Ngôi sao điện ảnh Thà nh Long, đại diện cho UNICEF đã từng đến chùa Pháp Vân để thăm mô hình cai nghiện và  giúp đỡ người nhiễm HIV tại đây. Việc tạc bức tượng Phật nhập Niết Bà n lớn nhất Việt Nam, đặt tại chùa Pháp Vân, Hà  Nội, nhân 1.000 năm Thăng Long- Hà  Nội, có thể xem là  một sự ghi nhận với các sư thầy và  các Phật tử­ của chùa.

* * *

Trong những ngà y vui nà y, tôi khó thể nà o quên những ngà y gian truân của sư thầy Thích Thanh Huân, một thanh niên vử Hà  Nội tu hà nh từ năm 17 tuổi, ngồi trăn trở trên những đống gạch vụn khi mặt trời sắp tắt, lo lắng cho con nghiện mới và o chùa vẫn còn thèm thuốc, chuyện các Phật tử­ đang tìm công ăn việc là m thời đô thị hóa...

Tôi thầm nghĩ rằng lẽ ra giử ấy thầy đang thanh nhà n nơi tịnh xá để suy tư những triết lý cao siêu. Nhưng rồi, tôi chợt nhận ra rằng, có thể chính trong ngôi chùa bận rộn Pháp Vân, sư Huân đã tìm thấy sự bình an và  niửm vui đích thực của kẻ tu hà nh trong những nụ cười tủm tỉm của những đệ tử­ là  con nghiện bốn phương. Họ vừa thoát ra khửi những cái chết vử mặt tinh thần, để đi tìm những nẻo đường sáng của cuộc đời. Mỗi khi họ cười, thì nụ cười cũng hiện ra trên khuôn mặt ưu tư của sư Huân.

TP.HCM 5/2010

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Góp phần định hình tư duy phát triển mới đối với văn hóa Việt Nam
    PGS. TS Bùi Hoài Sơn - Ủy viên thường trực Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội đánh giá, Nghị quyết của Quốc hội về phát triển văn hóa Việt Nam (Nghị quyết của Quốc hội, ngày 24/4/2026) là một bước đi có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong tiến trình thể chế hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị. Nghị quyết của Quốc hội góp phần định hình một tư duy phát triển mới đối với văn hóa Việt Nam.
  • Du khách ngược dòng thời gian, trải nghiệm yến tiệc vàng son “Dạ yến Hoàng cung”
    Nhiều du khách vào Đại nội Huế trải nghiệm yến tiệc vàng son “Dạ yến Hoàng cung” tại Nhà hát Duyệt Thị Đường.
  • Đưa tri thức, công nghệ và văn hóa thành “hạt nhân” bứt phá của Thủ đô Hà Nội
    Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, mang tính bước ngoặt về triết lý phát triển Thủ đô Hà Nội trong thế kỷ XXI. Đứng trước thời điểm của lịch sử và thách thức thời đại, Nghị quyết số 02 đã đặt ra một chiến lược bước ngoặt thiết lập một mô hình tăng trưởng hoàn toàn mới.
  • Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ 2 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage flow”
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng vừa ký ban hành Kế hoạch số 173/KH-UBND ngày 28/4/2026 về tổ chức “Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II, năm 2026”. Festival nhằm bảo tồn, phát huy và lan tỏa các giá trị văn hóa đặc sắc của Thăng Long - Hà Nội và văn hóa Việt Nam, đồng thời góp phần thực hiện các Nghị quyết quan trọng của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô.
  • Triển lãm “Giai điệu Thống nhất” và “Việt Nam quê hương tôi”: Bồi đắp, lan tỏa Hà Nội - Thành phố Sáng tạo
    Chiều 29/4, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với Câu lạc bộ Họa sĩ màu nước Hà Nội (HWA), Ban vận động mỹ thuật và ngoại giao văn hóa tổ chức triển lãm mỹ thuật “Giai điệu Thống nhất” và “Việt Nam quê hương tôi” tại tầng 1 - tòa nhà 47 Hàng Dầu ( Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội).
  • Trưng bày sách, báo với chủ đề: “Việt Nam – Vang mãi những chiến công”
    Chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2026) và 72 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954-7/5/2026), Trung tâm Văn hóa và Thư viện Hà Nội giới thiệu không gian trưng bày sách, báo với chủ đề: “Việt Nam – Vang mãi những chiến công”.
  • Lên chuyến tàu đoàn viên mừng 51 năm ngày thống nhất đất nước
    Khác với những chuyến tàu thông thường, xuất phát từ ga Hà Nội, chuyến tàu đoàn viên diễn ra từ 27/4 tới hết 3/5, đưa người dân và du khách trở về với những dấu mốc thiêng liêng của toàn thể dân tộc giữa lòng Thủ đô.
  • Lan tỏa niềm tự hào, kết nối giá trị văn hóa và khát vọng Việt Nam
    Tối 28/4, tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình, chương trình nghệ thuật đặc biệt “Âm vang Tổ quốc” đã diễn ra quy mô lớn, thu hút khoảng 40.000 khán giả trực tiếp cùng hàng triệu người theo dõi qua truyền hình và các nền tảng số.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Chỉ thị số 12-CT/TU ngày 24/4/2026 về tổ chức các hoạt động kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026). Chỉ thị nhấn mạnh yêu cầu tuyên truyền sâu rộng ý nghĩa lịch sử trọng đại của sự kiện, giáo dục truyền thống yêu nước, phát huy tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc, tạo động lực xây dựng và phát triển Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa vào những ngày tháng Tư lịch sử
    Những ngày cuối tháng 4, Hà Nội khoác lên mình diện mạo mới với cờ hoa, pano, áp phích khổ lớn, chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026). Các tuyến phố trung tâm như Tràng Tiền, Lê Duẩn, Hai Bà Trưng, đặc biệt khu vực xung quanh hồ Hoàn Kiếm, đã được trang trí nổi bật với các biểu tượng lịch sử, khẩu hiệu lớn, mang thông điệp về một mốc son quan trọng trong lịch sử dân tộc.
Nhà  sư Thích Thanh Huân và  ngôi chùa lạ kỳ ở cử­a ngõ Thăng Long
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO