Ngôn ngữ của đường cây

Hanoimoicuoituan| 05/06/2022 09:04

Khoảnh khắc cuối xuân đầu hạ dâng tặng cuộc sống hình ảnh thật đẹp. Rõ nhất là những phố cây trên con đường ra ngoại thành đong đầy chất thơ, chất nhạc. Vẻ đẹp ấy xui khiến những bàn chân lên đường. Đi để chớp lấy những khoảnh khắc tuyệt vời đang gieo vào lòng người sự tươi mởn của sắc hoa và diệp lục, ghim vào hồn người thanh âm trong trẻo của phố cây, đường cây và tiếng thì thào của tán lá.

Ngôn ngữ của đường cây
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Dường như mùa nào Hà Nội cũng đẹp vì có những đường cây, phố cây. Mùa nào cây cối cũng nói với con người nhiều điều về sự hiến dâng, vẻ đẹp bằng ngôn ngữ của tự nhiên. Những ngày tháng cuối xuân, cây cối lạ lắm. Lạ một cách đặc biệt, khiến những con đường đẹp như mơ. Góc thì như một bức tranh siêu thực mà người họa sĩ nhấn nhá sắc màu một cách thuần thục, nhưng cũng có chỗ như bức tranh tả thực mà từng chi tiết đều được chăm sóc rất tỉ mỉ. Sự phô diễn hình thể cây kỳ diệu, vượt xa khỏi sự tưởng tượng của con người.

Đi ngang qua đường Thanh Niên, những cây phượng vĩ mùa thu đã bắt đầu rụng lá già, phô ra thân và những cái cành thô mộc. Cành cây vắt bên này, chúc bên nọ rồi bất ngờ tạo một đường gấp khúc tưởng như chẳng theo quy luật nào, nhưng lại tạo ấn tượng mạnh cho những con mắt tinh tường và yêu thiên nhiên. Mùa xuân, cây mưng lá non nõn nà để mùa hạ khoe sắc đỏ cam rực rỡ.

Ở Hà Nội, đầu xuân là thời điểm những tán bàng đổi màu đỏ để rụng xuống, đến cuối xuân thì nảy chồi non tơ. Ngước lên cây khi tán bàng đổi màu đỏ, tôi thấy bức tranh đẹp đến diệu kỳ. Như thể ở đó là một bức tranh đã chộp được cảnh ai đó tãi ở trên sân trời một sân than hồng.

Có những người lạ lắm. Dù đi đâu xa nhưng cứ đầu mùa hạ lại trở về Hà Nội để ngắm phố, chụp ảnh hoa trên những con đường. Như thể họ đã hò hẹn với những hàng cây và mỗi năm phải gặp một lần cho thỏa. Và khi đi xa, trên những cung đường lữ thứ, họ luôn nhớ về Hà Nội đầy nhân nghĩa, hào hoa.

Hôm nay, ngước lên những tán cây, tôi đọc được ngôn ngữ của cây, nghe được tiếng thì thầm của lá. Đã có nhiều nghệ sĩ lang thang chụp lấy những khoảnh khắc ấy, vì thế mà cuộc sống này ngập tràn những bức ảnh, bức tranh tuyệt đẹp. Tôi cũng đã chứng kiến một họa sĩ nổi tiếng tập trung hàng giờ để vẽ tranh về sự biến đổi của sắc màu lá cây, với các góc độ khác nhau. Nhưng có lần, chính ông tỏ ra bất lực trước thiên nhiên. Ông nhủ rằng, dù con người có tài hoa, có tưởng tượng giỏi đến đâu cũng không vẽ hay, vẽ đẹp bằng bức tranh thiên nhiên. Thiên nhiên hài hòa hơn chúng ta tưởng. Thiên nhiên tự do và hào phóng hơn bất cứ ai.

Và thiên nhiên Hà thành, với hiện vật là dáng cây trên những con đường, đoạn phố đã chẳng những làm duyên cho phố, tạo nên nhan sắc của thành phố hòa bình, mà còn biểu hiện một thứ ngôn ngữ kỳ diệu. Con người chúng ta cũng sẽ cố gắng đọc thứ ngôn ngữ ấy, bằng những rung cảm sâu sắc của tâm hồn.

(0) Bình luận
  • Hương hoa mùa xuân tụ trong chén trà
    Năm nay mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn, Lập Xuân rồi mà vẫn cứ rét ngọt và nắng hanh hao mãi. Phải đến qua Nguyên tiêu mới thấy lác đác mưa phùn cùng gió nồm ẩm thổi vào Giêng hai Bắc bộ. Chiều nay trà thất của tôi đón khách quý từ phương xa ghé thăm.
  • Thắp lên cánh đồng mùa xuân
    Ngày Tết, tôi có hứng thú đi tìm miền cỏ nước. Từ thuở bé đến bây giờ vẫn nguyên một mong ước giản dị mà xa xôi ấy. Ví von một chút là được vị thần thiêng liêng của Tết năm đó mừng tuổi cho một hình sắc cánh đồng vào xuân. Ngẫm thế, chợt thấy nếu được trải mình vào cánh đồng đang dâng lên tràn chảy sắc xuân ấy, thật sẽ là một món quà trang trọng, lịch lãm và cải biến diệu kỳ.
  • Nhớ miền tết xưa
    Hương xuân chạm vào cánh cửa thời gian, phố dài lên áo mới cũng là lúc đông rời đi chẳng bỏ quên gót mùa. Trong tiếng cựa mình của chồi non, xuân hòa cùng vào nỗi nhớ, dư âm Tết xưa cất gọi yêu thương. Tôi là đứa trẻ rất thích Tết, thích không khí chộn rộn, tất bật vui tươi những ngày cận Tết. Mùi Tết, hương vị Tết cứ len lỏi vào trong lòng tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
  • Họa mi vương vấn
    Chọn cho mình một góc quán cà phê ngoài trời, tôi nhìn dọc theo Phố sách Hà Nội. Vài ba người có lẽ là khách du lịch đang thích thú chụp ảnh và lựa sách, thi thoảng so vai, sửa lại khăn choàng khi có cơn gió ngang qua.
  • Thân thương căn bếp mùa đông
    Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc ào ạt tìm về, bập bùng trên mái tôn, hun hút luồn vào khe cửa. Những chiếc lá cuối thu lặng lẽ buông mình. Đất trời hanh hao đón một mùa đông mới. Chị em tôi chui ra khỏi chăn chờ mẹ tìm quần áo ấm.
  • Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ngôn ngữ của đường cây
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO