Bằng lăng thay lá

Bùi Việt Phương| 24/05/2021 08:11

Suốt từ tháng Chạp đến giờ, con phố này vắng lặng. Người ta tìm tới con phố có hoa đào, hoa ban để chụp hình hay vừa nhấm nháp ly cà phê vừa ngắm hoa. Hoa của phố khoe sắc giữa ồn ào, náo nhiệt có một vẻ đẹp riêng, khác với sự im lặng phăng phắc giữa núi rừng.

Bằng lăng thay lá
Con phố này đã có từ lâu. Những ngôi nhà hai tầng cũ trầm mặc bóng người già lấp ló sau những chậu hoa hồng cổ. Nhịp điệu trầm lắng của kiến trúc như đã tạo nên nhịp sống, những tiếng còi xe cũng thưa vắng trong tiết trời cuối xuân đến nao lòng.
Thường thì năm nào cũng thế, khi hoa đã vãn, những cái đài bắt đầu ngưng đọng thành quả thì con phố này mới nảy lộc bằng lăng. Cành bằng lăng mùa đông khô khốc như củi mục, bỗng trổ lộc đỏ. Không giống sắc đỏ ào ạt của rừng phong, cành bằng lăng đỏ lạnh lùng trong tiết mưa phùn rét lại của tháng ba. Sắc đỏ xen lẫn với tiếng chim khuyên chuyền cành tìm nơi kết tổ. 
Thế rồi, những quán cà phê sách đìu hiu lại bắt đầu có khách. Những ống kính máy ảnh như bất động để bắt lấy khoảnh khắc như đứng yên của trái đất khi cành bằng lăng đỏ in trên nền ngói cũ phủ bụi mờ. Trước khi xòe tán xanh um và bung nở sắc hoa tím và kết quả cứng đanh, bằng lăng có một thời khắc lạ như thế. Nõn nà mà quyết liệt như màu của sự sống toát lên từ những vỉa hè cằn cỗi bên đường. 
Những mùa cây thay lá là một dịp người ta nhận ra sắc xuân của từng loài cây. Có loài gấp gáp vội vã nở hoa để kịp đậu quả như hoa xoài, hoa nhãn. Có loài hoa rụng rồi mới thấy nảy lộc như cây gạo. Bằng lăng có một màu lộc riêng, theo ngày tháng không xanh đậm lên bằng sự gia tăng sắc xanh mà là một phản đề ghê gớm. Lộc đỏ ối bao nhiêu, lá sẽ thẫm bấy nhiêu, phải chăng chính đối nghịch ấy như âm và dương, nước và lửa ấy đã phối kết thành một sắc tím thẫm của hoa. Màu tím mùa thi được ví như màu mực tím, màu của tháng năm học trò  hay màu của sự kiên gan bám đất cằn mà đơm hoa đều đặn mỗi mùa hạ.
Mỗi con đường đều với một sắc hoa tạo nên một dư vị của phố. Có con phố bất chợt đón xuân về trong e ấp hoa ban, có khi là màu điệp vàng, phượng vàng và cả những trầm lắng sâu đằm của hoa sữa trong se lạnh cuối năm. Hoa đã biến phố trở thành những dấu mốc thời gian. Bằng lăng dường như cũng không ngoại lệ, một sắc hoa, một con đường nhỏ, một giai điệu mùa trong tổ khúc năm tháng lắng đọng trong tâm hồn mỗi người. Và có lẽ, khi những hàng bằng lăng thay lá, một sắc đỏ của lộc non như nốt nhạc lạ kì, vút lên, giữa giai điệu xanh nền nã sẽ làm ta mãi vấn vương với phố phường…
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Bằng lăng thay lá
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO