Bãi biển quê hương

kinhtedothi| 07/06/2022 09:48

Chị nhận được thông báo họp lớp khá muộn so với các bạn khác. Điều ngỡ ngàng là năm nay cuộc họp sẽ là một vùng biển ở quê, chứ không ở trường cũ giống như mọi năm. Chị định từ chối nhưng…

Các bạn trong lớp cho rằng, mọi năm họp lớp ở trường rồi. Năm nay, vì nhiều lý do, nhiều bạn trong lớp không về dự họp được nên sẽ tổ chức nơi khác. Thôi tốt nhất là ra bãi biển quê hương, ngày nắng nóng vừa liên hoan vừa tắm biển.
Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

Với lại, hai năm vừa rồi vì dịch bệnh không tổ chức họp lớp được nên năm nay làm hoành tráng một chút. Cuộc gặp chỉ gói gọn trong 1 ngày, sáng đi chiều về. Có chị còn tán: “Sắp già đến nơi rồi, tranh thủ tắm biển khoe cơ thể còn đẹp, chứ mấy năm nữa thì…”.

Lúc đầu khi nhận được tin nhắn hẹn ngày giờ họp lớp, chị cũng cảm thấy bình thường vì năm nào chả đến hẹn lại lên. Mỗi năm, họp lớp là đến trường cũ, có mời các thầy cô giáo, rồi liên hoan, rồi đi hát karaoke… Sau đó ai về nhà nấy. Chị vốn tính thích sống lặng lẽ một mình, ít giao du nên thực ra không thích tụ tập kiểu họp lớp. Nhưng nhà chị gần trường cũ, không đi họp lớp thì rất khó coi với bạn bè. Nhưng sau đó, chị có linh tính hình như một điều gì đó khác lạ sẽ xảy ra trong lần tụ tập này.

Chị đến nơi hẹn ở bãi biển mới biết linh tính của mình là đúng. Đến nơi, vào quán ăn sáng, mọi người mới giới thiệu có bạn cùng khóa tham dự với “cuộc họp lớp của chúng ta”. Nguyên nhân là anh bạn này vừa từ nước ngoài về, biết tin có cuộc vui nên xin gia nhập. Người được giới thiệu đứng lên nói vài lời và bày tỏ mong muốn là “xin tài trợ cho cuộc gặp này, chuyện trường thì tham gia, còn chuyện lớp miễn tham gia”.

Chị ngồi trong bàn bỗng mặt đỏ bừng và hiểu nguyên nhân sâu xa anh tham gia cuộc gặp gỡ hôm nay.

Chị và anh nhà gần nhau. Từ nhỏ hai đứa đi học cùng nhau cùng lớp, cùng trường. Riêng lên lớp 10 thì hai đứa học lớp khác nhau, nhưng vẫn hẹn cùng về vì chị sợ bị bọn trai choai choai chọc ghẹo. Anh học rất giỏi nên chị thường nhờ phụ đạo thêm về toán, cũng nhờ luôn việc sửa mấy thứ đồ hỏng lặt vặt trong nhà.

Anh là chàng trai hoạt bát, đá bóng rất giỏi và cũng không kém phần nghịch ngợm nhưng rất ngoan khi mỗi lần gặp chị. Mỗi lúc chị sai gì, anh đều làm tăm tắp mà không bày tỏ ý kiến và hoàn thành trên mức chị mong đợi. Lũ bạn thường trêu chị là nhân vật quan trọng (VIP) vì có cận vệ riêng. Mỗi lần ai chọc giận chị là không xong với anh dù kẻ đó cao lớn, khỏe mạnh như thế nào.

Tốt nghiệp trường phổ thông, anh đi nước ngoài học, đúng như mơ ước của anh. Trước khi đi, anh chỉ đến nhà chị hí húi sửa lại các quạt điện bị hỏng mà không nói gì. Trước đây, chị cũng nghĩ anh sau này sẽ làm kỹ sư hay thợ điện gì đó… Chị không nghĩ anh đậu đạt điểm cao rồi đi nước ngoài học.
Mãi sau này, khi anh đã học ở nước ngoài, rồi ở lại trường nghiên cứu, giảng dạy, chị mới nhận được thông điệp yêu thương của anh.

Lúc đó, anh gửi mail cho chị với vài dòng ngắn ngủi: “Ước giờ này vẫn mãi mãi ở cạnh em để bảo vệ em lúc cần, để sửa những chiếc quạt điện, cái xe đạp cũ kỹ…”. Lúc đó, chị thầm nghĩ “ván đã đóng thuyền”, mình đã có chồng rồi, thương nhớ cũng chỉ là xa xôi.

Buổi họp lớp diễn ra đúng như kế hoạch. Với mọi người, anh không hề xa lạ nên mọi việc diễn ra tự nhiên. Chiều, mọi người tắm biển trước lúc ra về. Chị không xuống biển tắm mà ngồi bệt trên bờ nhìn mọi người, anh cũng không tắm mà ngồi cùng chị. Hồi lâu anh mới kể tình hình của mình, về công việc, về gia đình.

Anh nói: “Mọi thứ đẹp đẽ của tuổi thơ trẻ, của tình đầu vẫn còn trong anh. Nhưng anh biết những gì cần cẩn trọng, chỉ giữ trong lòng thôi”. Anh còn cho biết, sau lần về nước này, gặp lại chị ở đây, anh sẽ cùng gia đình chuyển đến sống ở một châu lục khác xa hơn vì anh mới nhận được một lời mời mới… Anh không rõ khi nào lại trở về nước gặp chị.

Chị thầm cảm ơn anh. Chị biết rất rõ là sau khi anh du học vài năm, chị ngày càng cảm nhận được chuyện anh chính là mối tình đầu của mình. Lần này, nếu anh không chủ động đặt ra giới hạn giữa hai người, chị có thể…

Gió biển quê hương thật mát. Chị nhìn anh với cặp mắt biết ơn với những lấp lánh ánh sao.

(0) Bình luận
  • Chiếc ghế mây của cha
    Những ngày mưa to gió lớn, không đi làm nương được, mẹ rủ đám con gái chúng tôi lấy ghế mây ra đầu hè ngồi khâu vá. Bà nội tôi đeo kính lão xỏ kim, bà cười móm mém theo những câu chuyện kể tếu táo của đám trẻ chúng tôi. Chiếc ghế mây phát ra âm thanh kin kít chịu đựng sức nặng cơ thể con người theo những điệu cười khúc khích.
  • Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Phù sa đời cha
    Cha trầm lành như đất, tôi là con gái nhưng lại đáo để, nghịch ra trò. Vậy mà hai cha con lại bện nhau như hình với bóng.
  • Dáng quê
    Ai cũng có trong lòng một dáng hình quê hương để mà thương, mà nhớ. Với tôi, đó là hình dáng con đường đi học, của bụi tre làng thấp thoáng trong đêm trăng; là dáng mẹ gánh lúa trên đê hay dáng cha đang lom khom cày ruộng. Quê hương không chỉ là nơi ta được sinh ra và nuôi lớn, mà còn là nơi chan chứa nhiều kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ.
  • Những mùa xuân nối tiếp
    Mùa xuân vẫn về qua cây cầu vắt ngang sông. Một khúc sông rộng đủ để những chuyến đò ngang bối rối, chênh chao. Khi không còn chở đò nữa, bóng người lái đò cứ thế xa dần, mờ dần phía cuối con đê. Bến đỗ, nẻo về ngoằn ngoèo, xa tít tắp. Ai đó còn gọi với: thầy ơi, u ơi. Chiếc lá rơi vào chiều lỗi hẹn. Quê và những mùa xuân nối tiếp làm xao động tấm chân tình.
  • Bà ngoại của tôi
    Bà ngoại tôi có dáng người gầy gầy, lưng bà hơi còng, tóc bà xen kẽ sợi đen, sợi bạc. Khuôn mặt bà nhiều nếp nhăn, nhưng khi bà cười, gương mặt bà vô cùng phúc hậu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát động Liên hoan phim ngắn Hà Nội năm 2024
    Trong khuôn khổ các hoạt động hướng tới kỷ niệm 70 năm Ngày giải phóng Thủ đô (10/10/1954-10/10/2024), sáng 22/5, Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội phối hợp với Sở Văn hóa & Thể thao Hà Nội, Hội Điện ảnh Hà Nội tổ chức lễ phát động Liên hoan phim ngắn Hà Nội lần thứ nhất năm 2024 (giải Sao Khuê).
  • Chắp cánh cho văn hóa, thể thao và du lịch Hà Nội vươn cao
    Dự thảo Luật Thủ đô (sửa đổi) có sự cập nhật về “Phát triển văn hóa, thể thao và du lịch”, hứa hẹn sẽ chắp cánh cho Hà Nội phát triển mạnh các lĩnh vực này. Thông qua đó, văn hóa – thể thao – du lịch Thủ đô phát triển tương xứng với tiềm năng, lợi thế theo định hướng của Trung ương cũng như mục tiêu của Hà Nội.
  • [Podcast] Dáng quê
    Chúng ta ai cũng có một quê hương của riêng mình. Ở đó đôi khi chỉ giản đơn là một con đường, hàng cây, bờ tre, khóm chuối… Nhưng đó cũng là những hình ảnh thân thương gắn liền với ngày tháng tuổi thơ. Hôm nay podcast Tản văn được gửi đến quý vị và các bạn tác phẩm “Dáng quê” của tác giả Kim Loan.
  • Hà Nội yêu cầu tăng cường quản lý, bảo vệ cát, sỏi lòng sông tại khu vực giáp ranh với tỉnh Phú Thọ
    UBND thành phố Hà Nội vừa ban hành văn bản số 1589 /UBND-TNMT về việc phối hợp trong công tác quản lý, bảo vệ cát, sỏi lòng sông tại khu vực giáp ranh giữa tỉnh Phú Thọ và thành phố Hà Nội.
  • Khởi tranh Giải Bóng rổ Festival Trường học – Cúp Nestlé MILO 2024
    Vòng chung kết năm nay diễn ra vào ngày 21, 22, 23, 24/05/2024. Festival nằm trong khuôn khổ của Dự án “Bóng đá Học đường” kết hợp với Chương trình “Năng Động Việt Nam”, do Liên đoàn Bóng đá TP.Hồ Chí Minh, Sở Giáo Dục và Đào tạo TP.Hồ Chí Minh và nhãn hàng Nestlé MILO phối hợp tổ chức.
Đừng bỏ lỡ
Bãi biển quê hương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO