30 năm... ăn ngủ với đồng nát
Ở cái tuổi 60, bà Mử¹ (Trung Văn - Từ Liêm - Hà Nội) có phần trẻ hơn tuổi và còn khửe mạnh, nhanh nhẹn, tháo vát. 60 năm tuổi đời và 30 năm gắn bó với nghử, tưởng chừng bà ăn ở với đống đồ cũ nhiửu hơn với chồng, với con. Hai lần đò lận đận, bà sinh ra 9 người con, đủ nếp đủ tẻ, rồi cũng một thân một mình nuôi chúng ăn học nên người, trải qua bao sóng gió gian nan. Không được đi học, không có nghử nghiệp, bà bám lấy đống đồ cũ mà nuôi con, nuôi thân. Hửi sao bà lại chọn cái nghử nà y để mưu sinh, bà chỉ cười. Bà đến với nghử kinh doanh đồ cũ từ suy nghĩ rất thường tình. Bà nói rằng, xã hội nà y đâu chỉ có những người già u có, thừa thãi, có những người nghèo khó, khổ cực cả đời như bà , chưa một lần biết đến manh áo mới, là m sao có đủ tiửn đi mua nà y sắm nọ.
![]() |
"Siêu thị đồ cũ" nằm ngay cạnh đường và o thôn Trung Văn |
Vì thế, bà bán đồ cũ còn dùng được cho người nghèo, cho sinh viên nghèo, để cuộc sống của họ bớt đi phần nà o cảnh thiếu thốn khốn cùng, bà có đồng ra đồng và o mà lại vui. Bà kể, để có được cái chỗ ngồi buôn bán, ra và o như thế nà y, bà cũng đã phải dịch chuyển nhiửu nơi. Ngà y trước, bà ngồi ở khu đất phía đầu là ng, xong rồi đất giải tửa mặt bằng, người ta đến yêu cầu chuyển đi. Mỗi lần chuyển đi là một lần bà vất vả với đồ nà y vật nọ, thậm chí mất mát mà thua thiệt đủ đường.
![]() |
Bà Mử¹ bên đống đồ cũ giá trị bao quanh |
Di chuyển mãi rồi đến chỗ đất nà y, bà phải thuê, trả tiửn theo tháng cho người ta. Vì nó là bãi đất trống, chẳng có tường rà o bao bọc, bà cũng chỉ xếp đồ lung tung trên bãi đất, thà nh thử ra, chẳng có sức nà o mà giữ được của trước bọn nghiện. "Cứ rời mắt ra là mất, hồi tết tôi còn mất cả chục chiếc xe đạp cũ, rồi đồ đạc linh tinh. Của một đống tiửn, xót lắm, nên có dám đi đến đâu đâu. Đi đâu là nó và o nó khua hết thì lấy gì mà bán", bà than thở.
![]() |
Chú "giám đốc kử¹ thuật kiêm bảo vệ" đang cần mẫn sửa đôi già y cho khách |
Dù đã được xem là già nhưng hà ng ngà y vẫn tham công tiếc việc, và hăng hái hơn cả thanh niên. Bà từ rất lâu chẳng biết đến bữa cơm gia đình, suốt ngà y quanh quẩn bên đống đồ cũ kử¹, bầu bạn với cơm hà ng cháo chợ. Khi thì bà nhử mua hộ suất cơm hà ng, lúc là cái bánh mì, bánh đúc ăn qua ngà y. Hửi bà sao không chịu nghỉ ngơi, bà thở dà i: "Bử sao được cái nghử gắn bó cả đời người, tôi coi nó như sinh mạng của mình, bử thì buồn lắm! Với lại, tôi còn trẻ còn khửe, nghỉ ngơi sao được, lại là m phiửn con phiửn cháu". "Mua của người chán, bán cho người cần" Trên cái bãi đất trống ven đường và o thôn Trung Văn, xã Trung Văn, Từ Liêm, Hà Nội, bà Mử¹ buôn bán đủ thứ trên đời, mà người dân gọi nó là cái "siêu thị đồ cũ" cũng chẳng sai. Già y dép, túi xách bà treo thà nh dây, giăng khắp lối đi và o. Phía trước của "siêu thị", bà bà y bán đủ loại già y dép đẹp nhất để "phô hà ng", và những thứ giá trị hơn cả thì bà xếp quanh người.
![]() |
Một góc "siêu thị" chứa đầy cặp xách, balo |
Bà ngồi trên một cái "tổ", xung quanh là đầy đồ đạc, đủ thứ mũ nón, quần áo, ví da, và ti tỉ những thứ không thể kể được tên. Siêu thị của bà đủ mọi ngóc ngách, lối ra lối và o chật kín đồ đạc. Tuy nhiên, khách muốn mua gì cứ "ới" bà một câu, bà chắc chắn biết là có hay không, khách chẳng bao giử mất công đi tìm. Bà ngồi một chỗ, nhưng bà thông tử tất cả, tường tận từng cái dây già y đến cái giường đơn. Bà mua lại đồ cũ từ đồng nát, từ dân là ng xung quanh, rồi bán ra một ngà y không biết bao nhiêu là đồ, lỉnh kỉnh các loại. Khách đến hà ng bà có thể mua, có thể đem đồ cũ ra đổi lấy đồ khác, hoặc mang ra bán cho bà với giá "nhỉnh" hơn giá bán đồng nát. Bà bán đồ cho khách dùng được với giá chỉ bằng 1/3, thậm chí thấp hơn nhiửu so với giá hà ng mới.
![]() |
Một góc "siêu thị" chứa đầy đồ gia dụng thiết yếu trong gia đình |
Người đến mua cái chăn, người đến chọn đôi già y, rồi tìm cái nồi, cái ấm đun nước, "siêu thị" của bà chẳng lúc nà o là vắng khách. Có anh trai người Vĩnh Bảo, Hải Phòng vì khâm phục ý chí, nhân cách sống của bà mà thường xuyên lui tới, thi thoảng lại mời bà café, gọi "bà " xưng "con". Lúc gặp anh, tôi cứ ngỡ anh là con trai của bà , nhưng không phải. Anh đến giúp bà sửa lại quả địa cầu, tìm đôi già y đôi dép còn mới mà đánh bóng, quét si. Anh lại dọn dẹp, sắp xếp lại đồ đạc giúp bà cho có trật tự.
Anh nói: "Không biết bà thì thôi, chứ biết rồi lại "nghiện" bà . Bà sống tốt tính, cởi mở chân thà nh. Cái bãi đất nà y của bà giúp được bao nhiêu người đấy. Thi thoảng anh vẫn qua đây chơi, thăm nom bà , xem công việc của bà có gì cần giúp không?". Trên bãi đất trống, bà mướn thêm một chú trông nom, bảo vệ hà ng và một cô giúp bà tìm hà ng để bán, hoặc thi thoảng đánh bóng đôi già y, là m mới cái túi bán cho khách. Mọi người gọi vui họ là "cặp đôi hoà n hảo", cô "giám đốc sản xuất" và chú "giám đốc kử¹ thuật kiêm bảo vệ". Họ đửu là những người nghèo khó, chẳng có việc là m, được bà cưu mang, cùng là m việc với bà , bầu bạn cùng bà . Ba con người trên một bãi đất nhử, ngà y ngà y là m việc và gắn bó với nhau, có khi nà o họ cùng mơ vử một cuộc sống đủ đầy hạnh phúc không chỉ của riêng mình?