Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô

Chung Tiến Lực 15:55 13/07/2026

Giữa lòng Thủ đô, Nhà hát Lớn Hà Nội sừng sững hiện lên như một viên ngọc, khúc xạ, lan tỏa ánh sáng và âm thanh. Kiến trúc của công trình mang vẻ đẹp vượt thời gian và không gian, lộng lẫy đến nao lòng. Ở vị trí đắc địa, ngay đầu phố Tràng Tiền, nơi đồng quy của những con đường đẹp như mơ. Tòa nhà kiêu sa, khoe dáng giữa quảng trường Cách mạng Tháng 8 rộng thênh thênh. Nhìn từ xa, mái vòm vàng óng ánh cùng những mảng tường màu sơn vàng nhạt, Nhà hát Lớn làm tôi liên tưởng đến một bông hoa cúc vàng đang từ từ hé mở, lặng lẽ tỏa hương nghệ thuật và tình yêu bất tận với Hà Nội và cả nước.

nha-hat-lon-ha-noi-2.jpg
Nhà hát lớn Hà Nội (ảnh: internet)

Hồi sinh viên, khi đi qua khu vực này, ngưỡng mộ ngắm nhìn Nhà hát Lớn nhưng tôi chỉ là “Cưỡi ngựa xem hoa” vì đang là thời chiến. Là sinh viên nhưng chúng tôi cũng là chiến sỹ tự vệ, thời gian là lực lượng, bao việc phải làm, thì giờ đâu mà đi nhà hát. Ra trường tôi nhận công tác ở một tỉnh miền núi, thành thử việc vào nghe ca múa nhạc trong Nhà hát Lớn với tôi lúc ấy vẫn chỉ là mơ hoa.

Nhớ lần đầu tiên bước vào Nhà hát Lớn, một trong những biểu tượng của Hà Nội hào hoa. Tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn ngành, tôi được một vé mời vào xem vở kịch nói Tôi và Chúng ta của nhà viết kịch Lưu Quang Vũ. Vở kịch về mối quan hệ giữ cái tôi và cái chúng ta trong cuộc sống. Người xem ai cũng trắc ẩn khi bắt gặp mình trong một số tình tiết của vở kịch. Tôi thực sự sững sờ trước vẻ đẹp hoành tráng, sang trọng đến kiêu sa của tòa nhà mà bạn tôi gọi là: “chiếc vương miện quyền quý”.

Nhà hát Lớn Hà Nội, với kiến trúc đặc sắc Pháp cổ. Công trình sử dụng những vật liệu và kỹ thuật xây dựng đặc trưng giao thoa giữa cổ điển và hiện đại khiến tổng thể kiến trúc của tòa nhà là bản hòa âm tinh xảo giữa văn minh Pháp với tinh thần Á Đông. Nổi bật là hàng cột vững chãi nhưng thanh thoát đỡ ban công hình bán nguyệt mềm mại như một nụ cười duyên thanh nữ. Những cửa vòm cầu kỳ lớn nhỏ, những họa tiết phù điêu dưới nắng thu như được dát bằng vàng ròng. Nhìn hoa uốn lan can ban công và những chạm khắc trong nhà tôi nhớ đến những nét chạm trổ trong các đình chùa Việt Nam. Một kiểu phóng khoáng lãng mạn và một kiểu cầu kỳ nhưng chặt chẽ trong khuôn phép. Khi đêm về, ánh đèn rực rỡ thắp sáng Nhà hát Lớn càng thêm nguy nga, tráng lệ; dáng uy nghi mà tình thì thơ mộng. Đặc biệt, khi phố Tràng Tiền lên đèn, Nhà hát Lớn như khoác lên mình tấm áo dạ hội lộng lẫy. Rồi từ Nhà hát, ánh sáng vàng hắt ra qua khung cửa, tiếng nhạc vang vọng ra, hòa cùng tiếng xe và tiếng bước chân ngoài phố, tạo nên một bản giao hưởng vừa cổ điển vừa hiện đại.

… Sau này khi về công tác ở Hà Nội, mỗi lần khen thưởng thành tích học tập của các con tôi đều đưa gia đình đến Nhà hát Lớn Hà Nội. Khi thì xem ca múa nhạc, khi thì kịch nói, kịch cải lương và cả những buổi hòa nhạc quốc tế. Lặng lẽ trải nghiệm không khí trang trọng ấm cúng bên trong của khán phòng. Ánh sáng, âm thanh trong nhà được cộng hưởng tạo nên những cung bậc thăng hoa tuyệt tác. Khi xem vở Ballet Hồ Thiên Nga do đoàn nghệ sĩ Ballet Nga biểu diễn. Tôi hình dung cái chết của con thiên nga và sự phản bội niềm tin là ảo ảnh từ Đồng Tháp Mười:

“Ảo ảnh rừng ngập mặn

khúc xạ tận nước Nga

Tchaikovsky chép làm nguyên mẫu

dựng vở Hồ thiên nga

kịch Ballet kinh điển, tuyệt tác?

Mê đăm hồn người”

và:

“Quyến rũ

mộng mơ

những đôi cánh thiên thần hồn nhiên bơi lội

tỏa sáng dịu dàng.

Phóng khoáng đôi chân thon dài, nhún nhảy

màn sinh sôi vũ điệu đầm lầy

rộn ràng vỗ cánh pha lê

khát vọng làm người”.

Khi xem đến đoạn con thiên nga dãy chết:

“… Cú đập cánh rụng rời trong cạm bẫy, lưới giăng

cái chết của con thiên nga

lặp lại

không phải ở hồ nước mắt

ở ngay trong rừng ngập mặn”.

Cũng tại đây, chúng tôi chứng kiến sự phát triển của sân khấu, văn nghệ kể cả sự trưởng thành, thành danh của các nghệ sĩ gạo cội. Mỗi lần xem kịch, hát trong Nhà hát Lớn là thêm lần cảm nhận vẻ đẹp của tiếng Việt và chất giọng Hà Nội hào sảng và sang trọng qua phần thể hiện của những nghệ sĩ. Trong lòng như reo lên, cuộc sống ơi đẹp thế. Ở đây không chỉ là giải trí mà còn là thẩm mỹ và tâm hồn bay bổng, sự tự tin lòng bao dung cũng được cộng hưởng bởi những rung cảm từ sân khấu.

Nhà hát Lớn Hà Nội với công năng là nhà hát nhưng mang giá trị di sản quốc tế. Nơi đây, không chỉ là công trình kiến trúc có giá trị thẩm mỹ mà còn là nơi lưu giữ ký ức, tinh hoa văn hóa của Hà Nội và Việt Nam. Tôi đồng ý với nhận xét của bạn tôi: “Nhà hát Lớn Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc, mà còn là trái tim của nghệ thuật, là ký ức của Hà Nội, và là nơi để mỗi người tìm thấy một chút lắng đọng, sự chậm lại giữa dòng đời thao thiết nhưng vội vã”.

Nhà hát Lớn Hà Nội, nơi đã chứng kiến những giây phút hòa bình đầu tiên và là nhân chứng cách mạng của Thủ đô Hà Nội. Nhà hát cũng luôn là trung tâm của các cuộc họp, hội nghị, họp quan trọng và các buổi biểu diễn mang tính nghệ thuật cao của các đoàn nghệ thuật trong nước và quốc tế.

Kiêu hãnh một vẻ đẹp không lời Nhà hát lớn Hà Nội đặc sắc với những giá trị đặc biệt về lịch sử, văn hóa, kiến trúc và thẩm mỹ. Nơi cảm xúc thăng hoa trong những hòa âm và cũng là nơi lưu giữ niềm tự hào, ký ức về tố chất hào sảng, hào hoa của người Hà Nội. Nơi con người im lặng để nghe và vỗ tay để ngẫm./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Chung Tiến Lực. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Chuông chiều Thiên Niên và dấu tích vị khai khoa đất Thăng Long Bùi Quốc Khái
    Chiều muộn, khi bước qua cổng tam quan của chùa Thiên Niên (số 308, đường Lạc Long Quân, thành phố Hà Nội), tôi chợt nghe tiếng chuông chùa ngân dài giữa không gian ven hồ lộng gió. Âm thanh ấy không quá lớn, nhưng đủ khiến lòng người chùng xuống. Giữa nhịp sống gấp gáp của Hà Nội hôm nay, có những khoảnh khắc như vậy khiến ta cảm giác mình vừa đi ngược dòng thời gian để trở về với một miền ký ức rất sâu của đất Thăng Long xưa.
(0) Bình luận
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
  • Sông Tô và những câu chuyện nơi cuối dòng
    Trải qua hơn hai nghìn năm tồn tại, dòng Tô Lịch từng là mạch nước của những làng quê, là hào nước tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long và là nơi lưu dấu biết bao lớp trầm tích văn hóa.
  • Một lần gặp nhạc sĩ trọn đời tâm huyết yêu Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một vùng quê ven thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, qua những câu chuyện của người lớn, qua những lần nghe đài phát thanh, hình ảnh Thủ đô nghìn năm văn hiến đã in sâu trong tâm trí tôi. Tôi yêu những con phố cổ hai bên hàng cây rợp bóng, yêu vẻ yên bình của Hồ Gươm, Hồ Tây trong sương sớm, yêu nét thanh lịch, dịu dàng mà kiên cường của người dân nơi đây. Có lẽ chính vì tình cảm ấy, khi trưởng thành, tôi đã chọn nghề báo - mong được viết, được ghi chép, được lưu giữ những câu chuyện, những ký ứ
  • Lan man Viện Văn học – Ưu tư một chút văn chương Hà thành…
    Sau lần đi thăm viện Văn, tôi đến tòa nhà Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Ở đây có một đặc khu nhỏ dành cho Văn học, có thể xem như một triển lãm của viện Văn. Tòa Viện mới, khang trang và nhiều phần hiện đại. Tức là sẽ không có lý gì để chê bai về sự cũ kỹ như trước nữa.
  • Có một ngôi làng như thế
    Cách đây chừng 700 năm vùng đất có 72 gò đất sét trắng ở ngoài đê bãi sông Hồng sinh ra một ngôi làng mà chẳng giống làng. Bởi đã không có lũy tre ấm cúng bao quanh như các làng Việt khác, lại không có rặng trúc, ô rô, duối hoặc mồng tơi làm rào, giậu ngăn các nhà, các ngõ như trong thơ Nguyễn Bính:
  • Quy hoạch Hà Nội và khát vọng 100 năm
    Ngày 29/6/2026, UBND thành phố Hà Nội đã tổ chức sự kiện Hội nghị công bố Quy hoạch tổng thể thủ đô và khai mạc triển lãm quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện được quan tâm không chỉ trong giới nghề mà còn là của những người Hà Nội và cả xã hội. Quy hoạch Thủ đô với tầm nhìn 100 năm không chỉ là câu chuyện mở rộng không gian hay xây dựng những công trình hiện đại. Với Hà Nội – đô thị duy nhất của Việt Nam mang chiều sâu hơn một nghìn năm lịch sử – mỗi quyết sách hôm nay còn là lời cam kết với các thế hệ mai sau.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Truyện ngắn: Vòng xoáy yêu thương
    Thành ơi, bố về! Thằng bé lên ba, mũm mĩm trắng trẻo, xinh xắn như một nụ hồng, lẫm chẫm chạy ra đã thấy mẹ nó lọt trong vòng tay của bố...
  • "Rạng rỡ non sông Việt Nam" qua lăng kính nhiếp ảnh
    Sáng 28/8, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức triển lãm ảnh “Rạng rỡ non sông Việt Nam”, giới thiệu 130 tác phẩm giàu giá trị về lịch sử, văn hóa, đất nước và con người Việt Nam, góp phần lan tỏa niềm tự hào dân tộc, khơi dậy tình yêu quê hương, đất nước trong công chúng.
  • [Podcast] Khu tập thể - Nét văn hóa cộng đồng đặc trưng của Hà Nội
    Nhắc đến Hà Nội, người ta thường nghĩ đến những danh thắng lịch sử, hoặc những biểu tượng hiện đại về Thủ đô trong tương lai gần như đại lộ cảnh quanh sông Hồng, Khu đô thị thể thao quốc tế Hà Nội... Nhưng giữa sự đổi thay không ngừng ấy, vẫn còn đó những khu tập thể cũ – nơi lưu giữ những ký ức bình dị, thân thương in dấu một thời đã qua. Những bức tường vàng sậm màu, những vết sơn bong tróc… tại các khu tập thể cũ tạo nên một nét đẹp riêng, một khoảng lặng đầy hoài niệm giữa nhịp sống hối hả.
  • Từ không gian tín ngưỡng ở núi Ngọc Trản đến Di sản văn hóa Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”
    Từ một lễ hội tín ngưỡng truyền thống trong phạm vi điện Hòn Chén, sau đó phổ biến dần ra cộng đồng và trở thành Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”.
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO