Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Quà chiều ở Hà Nội

Trần Huỳnh Tuyết Như 17:30 07/07/2026

Có những thành phố sinh ra để khiến con người ta thấy mình đang sống trong một thước phim và Hà Nội chính là một nơi như thế. Chẳng cần bước vào khách sạn năm sao hay nhà hàng gắn mác Michelin, chỉ một bữa ăn chọn đúng chỗ hay buổi hoàng hôn dạo mát đúng lúc, thưởng thức chút quà chiều, chúng ta có thể cảm nhận được sự chậm rãi của một đô thị rất cổ kính, phảng phất khí chất sang trọng nhưng cũng rất đời.

tao-pho-ha-noi.jpeg

Ai đã từng sống lâu năm ở thủ đô sẽ dễ dàng nhận ra Hà Nội không chỉ có buổi sáng với những gánh phở nghi ngút khói hay buổi tối lung linh ánh đèn nơi phố cổ mà còn có một khoảng lặng rất riêng – quà chiều. Đó là quãng thời gian mà nhịp sống dường như chậm lại, khi cái nắng đã dịu và lòng người cũng thôi vội vã. Quà chiều không phải là bữa ăn chính, cũng chẳng phải thứ gì cao sang, mà là một nét văn hóa truyền thống, nơi người ta thưởng thức không chỉ bằng vị giác, mà bằng cả ký ức và sự tinh tế của tâm hồn. Một người bạn nước ngoài sống lâu năm tại thủ đô, đã chia sẻ rằng: “Ở Hà Nội, điều “xa hoa” không nằm ở giá tiền, chỉ đơn thuần là một khoảnh khắc chậm giữa dòng người hối hả”. Quà chiều ở thủ đô cũng vậy. Chỉ với chi phí hợp lý, chúng ta hoàn toàn có thể thưởng thức những món ăn tinh tế, trình bày đẹp mắt, hương vị cân bằng – vừa đủ để cảm nhận sự tinh tế của người Tràng An cũng vừa đủ để thấy bản thân đang tận hưởng cuộc sống đúng nghĩa.

Hà Nội dạy người ta một điều: xa hoa không nhất thiết phải đắt đỏ, chỉ cần đúng không gian, đúng thời điểm, và đúng cảm xúc, mọi trải nghiệm đều trở nên đáng giá. Chắc đó cũng là lí do khiến một người chọn đi xa vào phương Nam lập nghiệp như tôi phải quay về Hà Nội mỗi năm vài lần để tận hưởng những thức quà chiều theo mùa. Tháng 4, khi thời tiết dần trở nên oi ả hơn, những con phố Hà Nội vào buổi chiều lại mang một vẻ dịu dàng khó tả. Tôi khoác vội một chiếc áo chống nắng, tay phe phầy chiếc quạt nan, đi miên man giữa những dãy phố, nhìn ánh nắng rơi xuống mái ngói cũ, len qua tán cây xà cừ, rải lên mặt đường những vệt vàng lốm đốm. Khi trời dần tắt nắng, những hàng quà nhỏ bắt đầu “lên tiếng”. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là một góc vỉa hè, một chiếc ghế nhựa thấp, một mẹt tre đựng đầy những thức quà dân dã, cũng đủ sức khiến người ta phải dừng chân.

Quà chiều đôi khi đơn thuần là một bát bún đậu mắm tôm, giản dị mà tinh tế. Người bán ôn tồn ngồi rán miếng đậu vàng ruộm, giòn bên ngoài, mềm mịn bên trong ăn kèm với bún trắng tinh, cắt vuông vức, kết hợp thêm vài lát thịt luộc, dăm cọng rau thơm. Và đương nhiên, linh hồn của món ăn chính là bát mắm tôm tím sẫm, đánh bông lên với chút quất, chút ớt. Người Hà Nội thưởng thức món này một cách chậm rãi. Dưới ánh nắng chiều oi ả, họ khoan thai gắp từng miếng, chấm nhẹ, nhai thong thả, như để cảm nhận hết cái vị đậm đà, cái mùi nồng mà quen thuộc trong mỗi gian bếp nhà. Nhiều lần, theo chân bạn bè đi thưởng thức bún đậu mắm tôi ở những gánh hàng nhỏ bán ở một góc phố nào đó khắp thủ đô, tôi luôn có cảm tưởng đây không chỉ là món ăn, mà là một thứ “nghi lễ” nho nhỏ của buổi chiều.

Thi thoảng, muốn rong chơi, tận hưởng cuộc sống, tôi thường chọn cách đi thật chậm, dạo phố thật lâu, để thấy rằng giữa thành phố phù hoa này, niềm vui đôi khi chỉ bắt đầu từ những điều rất giản dị. Người bạn vong niên của tôi luôn tự hào là “thổ địa” Hà Nội chia sẻ rằng nếu đến thủ đô mà chỉ đi ngắm cảnh thì vẫn chưa đủ, bởi giữa lòng đô thị cổ kính này còn ẩn giấu vô số những con hẻm nhỏ cất gấu những “kho báu” ẩm thực khiến ai ăn rồi cũng nhớ mãi. Một buổi chiều êm ả, tôi chầm chậm bước quanh những ngõ nhỏ chỉ để làm một việc: tìm một bát cháo sườn được ninh nhừ đúng chuẩn vị Hà Nội. Len lỏi vào những con ngõ cũ kỹ, nơi không ồn ào du khách, bạn sẽ bắt gặp những quán cháo nhỏ xíu, bàn ghế giản dị nhưng lúc nào cũng đông người địa phương. Khẽ khàng gọi một bát, tôi ngồi nhấm nháp chút cháo mịn như lụa, trắng ngà, thơm mùi gạo mới, sườn non được ninh nhừ, mềm đến mức chỉ cần chạm nhẹ là tơi ra. Rắc thêm chút ruốc, ít tiêu, vài miếng quẩy giòn, ăn một miếng là thấy cả sự tinh tế của ẩm thực thủ đô. Điều đặc biệt là mỗi quán lại có một “bí quyết” riêng, có nơi thêm chút ruốc, có nơi nêm vị thanh nhẹ, tất cả đều mang lại cảm giác rất “đời”, rất gần gũi. Ngồi trong một con ngõ nhỏ, vừa ăn vừa nghe tiếng người qua lại, tự nhiên thấy cuộc đời trở nên thú vị hơn bao giờ hết.

Lại miên man nhớ lúc còn bé, quà chiều với đứa trẻ như tôi là một phần thưởng. Sau giờ tan học, tôi thường theo mẹ ra chợ. Trong lúc mẹ lựa rau, tôi được phép chọn một món quà. Khi thì là chiếc bánh rán nhân đậu xanh, nóng hổi, phảng phất mùi dầu lạc, lúc lại là túi ô mai chua ngọt, nhâm nhi mãi không chán. Tôi nhớ rõ cảm giác hân hoan của một đứa trẻ khi cầm chiếc bánh trên tay, vừa đi tung tăng vừa tranh thủ nhấm nháp lớp vỏ giòn tan, nhân đậu xanh bên trong bùi bùi, ngọt dịu. Những niềm vui nhỏ bé ấy, tưởng chừng giản đơn, nhưng lại đủ sức nuôi dưỡng cả một tuổi thơ êm đềm.

Người Hà Nội vốn dĩ ăn quà chiều không chỉ để no, mà để tận hưởng. Họ có thể dành thời gian nhàn tản ngồi lặng lẽ bên một quán nhỏ, nhâm nhi từng món ăn, trò chuyện cùng bạn bè, hay đơn giản chỉ là ngắm nhìn phố xá đông đúc ngược xuôi. Tôi từng thấy những cụ già ngồi bên quán trà đá, trước mặt là đĩa lạc rang cùng vài chiếc kẹo lạc. Họ vừa ăn vừa thong thả kể chuyện xưa với giọng trầm ấm, có đôi phần chậm rãi, như thể họ muốn kéo dài thêm những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa cuộc sống bộn bề. Bởi lẽ, quà chiều không chỉ là đồ ăn, mà còn là cái cớ để con người gần nhau hơn, để ký ức được sống lại.

Nhiều năm trôi qua, Hà Nội cũng đổi thay nhiều. Nhưng đâu đó, những hàng quà chiều như ngày xưa vẫn còn. Vẫn là bà cụ với gánh hàng rong, vẫn là những chiếc ghế nhựa thấp, vẫn là những món ăn giản dị mà đậm đà. Chúng tựa hồ những nốt trầm trong bản nhạc đô thị, giữ lại hồn cốt của một Hà Nội xưa cũ. Có những chiều nhàn tản, tôi hay giữ thói quen trở lại những con phố cũ, tìm kiếm lại hương vị quen thuộc. Một bát cháo sườn, cốc tào phớ, hay đơn thuần chỉ là một chiếc bánh rán, tất cả đều như đưa tôi về với những ngày tháng đã xa.

Tôi nhận ra rằng, điều khiến những thức quà chiều tại Hà Nội trở nên đặc biệt không nằm ở bản thân món ăn, mà thuộc về những ký ức mà nó mang theo. Thưởng thức quà chiều, suy cho cùng, chính là cách thức đơn giản để người ta yêu quý và hoài niệm về Hà Nội. Yêu từ những điều nhỏ bé nhất như một món ăn, góc phố hay một buổi chiều lặng gió. Giữa nhịp sống hối hả của thời hiện đại, những kí ức giản dị ấy càng trở nên quý giá. Chúng nhắc ta nhớ rằng, đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, mà ở chính những dư vị giản dị, lặng lẽ như một buổi quà chiều nơi phố cũ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Huỳnh Tuyết Như. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
  • Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô
    Giữa lòng Thủ đô, Nhà hát Lớn Hà Nội sừng sững hiện lên như một viên ngọc, khúc xạ, lan tỏa ánh sáng và âm thanh. Kiến trúc của công trình mang vẻ đẹp vượt thời gian và không gian, lộng lẫy đến nao lòng. Ở vị trí đắc địa, ngay đầu phố Tràng Tiền, nơi đồng quy của những con đường đẹp như mơ. Tòa nhà kiêu sa, khoe dáng giữa quảng trường Cách mạng Tháng 8 rộng thênh thênh. Nhìn từ xa, mái vòm vàng óng ánh cùng những mảng tường màu sơn vàng nhạt, Nhà hát Lớn làm tôi liên tưởng đến một bông hoa cúc vàng đang từ từ hé mở, lặng lẽ tỏa hương nghệ thuật và tình yêu bất tận với Hà Nội và cả nước.
  • Chuông chiều Thiên Niên và dấu tích vị khai khoa đất Thăng Long Bùi Quốc Khái
    Chiều muộn, khi bước qua cổng tam quan của chùa Thiên Niên (số 308, đường Lạc Long Quân, thành phố Hà Nội), tôi chợt nghe tiếng chuông chùa ngân dài giữa không gian ven hồ lộng gió. Âm thanh ấy không quá lớn, nhưng đủ khiến lòng người chùng xuống. Giữa nhịp sống gấp gáp của Hà Nội hôm nay, có những khoảnh khắc như vậy khiến ta cảm giác mình vừa đi ngược dòng thời gian để trở về với một miền ký ức rất sâu của đất Thăng Long xưa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Xây dựng Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam thành tổ hợp du lịch đẳng cấp quốc tế
    Sau khi chính thức được chuyển giao về UBND thành phố Hà Nội quản lý vào tháng 6/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt lớn. Từ một điểm đến phụ thuộc vào ngân sách, nơi đây được định hướng trở thành tổ hợp văn hóa, du lịch và giải trí mang tầm vóc quốc tế, đóng vai trò hạt nhân trong cực tăng trưởng phía Tây của Thủ đô. Chiều ngày 10/7, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng đã chủ trì buổi làm việc để định hình dòng chảy phát triển mới cho quần thể di sản này.
  • Ra mắt không gian nghệ thuật quy tụ 3 loại hình di sản xẩm, ca trù và múa rối nước
    Không gian văn hóa CADAO Collective chính thức ra mắt tại số 66 Tô Ngọc Vân (phường Tây Hồ, Hà Nội) với chương trình nghệ thuật đặc biệt quy tụ 3 loại hình di sản tiêu biểu của Thăng Long - Hà Nội gồm xẩm, ca trù và múa rối nước.
  • Triển lãm “Di sản vàng son - Tinh hoa hội tụ”
    Hơn 100 hiện vật/bộ hiện vật độc đáo được chế tác dưới thời Nguyễn được đưa ra triển lãm, giới thiệu đến công chúng từ ngày 10/7 - 9/10 tại điện Long An (03 Lê Trực, phường Phú Xuân, TP Huế).
  • CleanHanoi - Dịch vụ vệ sinh công nghiệp
    CleanHanoi triển khai vệ sinh cho căn hộ, biệt thự, văn phòng, cửa hàng, công trình sau xây dựng và nhiều loại hình không gian tại Hà Nội.
  • [Infographic] 12 nhiệm vụ trọng tâm tháo gỡ điểm nghẽn về chuyển đổi số
    Thành phố Hà Nội triển khai chiến dịch 100 ngày nhằm tập trung tháo gỡ các điểm nghẽn lớn trong chuyển đổi số. Trọng tâm là hình thành hệ thống cơ sở dữ liệu dùng chung, bảo đảm "đúng, đủ, sạch, sống", chia sẻ và tái sử dụng.
  • Hà Nội hỗ trợ tiền ăn bán trú tiểu học với hai mức 40.000 đồng và 28.000 đồng
    Bước vào năm học 2026 - 2027, thành phố Hà Nội áp dụng cơ chế hỗ trợ chi phí ăn bán trú cho học sinh tiểu học với hai hạn mức cụ thể tùy thuộc vào đối tượng thụ hưởng. Nhóm học sinh được ưu tiên theo quy định sẽ nhận mức hỗ trợ trọn gói là 40.000 đồng mỗi ngày, trong khi các em học sinh còn lại được ngân sách đồng hành san sẻ với mức 28.000 đồng mỗi ngày.
  • Phường Tùng Thiện lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa”
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), Đảng bộ, chính quyền phường Tùng Thiện (TP Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực nhằm tri ân người có công, thân nhân người có công với cách mạng… Qua đó lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáp nghĩa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam nói chung và người Hà Nội thanh lịch, văn minh nói riêng.
Quà chiều ở Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO