Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Quà chiều ở Hà Nội

Trần Huỳnh Tuyết Như 17:30 07/07/2026

Có những thành phố sinh ra để khiến con người ta thấy mình đang sống trong một thước phim và Hà Nội chính là một nơi như thế. Chẳng cần bước vào khách sạn năm sao hay nhà hàng gắn mác Michelin, chỉ một bữa ăn chọn đúng chỗ hay buổi hoàng hôn dạo mát đúng lúc, thưởng thức chút quà chiều, chúng ta có thể cảm nhận được sự chậm rãi của một đô thị rất cổ kính, phảng phất khí chất sang trọng nhưng cũng rất đời.

tao-pho-ha-noi.jpeg

Ai đã từng sống lâu năm ở thủ đô sẽ dễ dàng nhận ra Hà Nội không chỉ có buổi sáng với những gánh phở nghi ngút khói hay buổi tối lung linh ánh đèn nơi phố cổ mà còn có một khoảng lặng rất riêng – quà chiều. Đó là quãng thời gian mà nhịp sống dường như chậm lại, khi cái nắng đã dịu và lòng người cũng thôi vội vã. Quà chiều không phải là bữa ăn chính, cũng chẳng phải thứ gì cao sang, mà là một nét văn hóa truyền thống, nơi người ta thưởng thức không chỉ bằng vị giác, mà bằng cả ký ức và sự tinh tế của tâm hồn. Một người bạn nước ngoài sống lâu năm tại thủ đô, đã chia sẻ rằng: “Ở Hà Nội, điều “xa hoa” không nằm ở giá tiền, chỉ đơn thuần là một khoảnh khắc chậm giữa dòng người hối hả”. Quà chiều ở thủ đô cũng vậy. Chỉ với chi phí hợp lý, chúng ta hoàn toàn có thể thưởng thức những món ăn tinh tế, trình bày đẹp mắt, hương vị cân bằng – vừa đủ để cảm nhận sự tinh tế của người Tràng An cũng vừa đủ để thấy bản thân đang tận hưởng cuộc sống đúng nghĩa.

Hà Nội dạy người ta một điều: xa hoa không nhất thiết phải đắt đỏ, chỉ cần đúng không gian, đúng thời điểm, và đúng cảm xúc, mọi trải nghiệm đều trở nên đáng giá. Chắc đó cũng là lí do khiến một người chọn đi xa vào phương Nam lập nghiệp như tôi phải quay về Hà Nội mỗi năm vài lần để tận hưởng những thức quà chiều theo mùa. Tháng 4, khi thời tiết dần trở nên oi ả hơn, những con phố Hà Nội vào buổi chiều lại mang một vẻ dịu dàng khó tả. Tôi khoác vội một chiếc áo chống nắng, tay phe phầy chiếc quạt nan, đi miên man giữa những dãy phố, nhìn ánh nắng rơi xuống mái ngói cũ, len qua tán cây xà cừ, rải lên mặt đường những vệt vàng lốm đốm. Khi trời dần tắt nắng, những hàng quà nhỏ bắt đầu “lên tiếng”. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là một góc vỉa hè, một chiếc ghế nhựa thấp, một mẹt tre đựng đầy những thức quà dân dã, cũng đủ sức khiến người ta phải dừng chân.

Quà chiều đôi khi đơn thuần là một bát bún đậu mắm tôm, giản dị mà tinh tế. Người bán ôn tồn ngồi rán miếng đậu vàng ruộm, giòn bên ngoài, mềm mịn bên trong ăn kèm với bún trắng tinh, cắt vuông vức, kết hợp thêm vài lát thịt luộc, dăm cọng rau thơm. Và đương nhiên, linh hồn của món ăn chính là bát mắm tôm tím sẫm, đánh bông lên với chút quất, chút ớt. Người Hà Nội thưởng thức món này một cách chậm rãi. Dưới ánh nắng chiều oi ả, họ khoan thai gắp từng miếng, chấm nhẹ, nhai thong thả, như để cảm nhận hết cái vị đậm đà, cái mùi nồng mà quen thuộc trong mỗi gian bếp nhà. Nhiều lần, theo chân bạn bè đi thưởng thức bún đậu mắm tôi ở những gánh hàng nhỏ bán ở một góc phố nào đó khắp thủ đô, tôi luôn có cảm tưởng đây không chỉ là món ăn, mà là một thứ “nghi lễ” nho nhỏ của buổi chiều.

Thi thoảng, muốn rong chơi, tận hưởng cuộc sống, tôi thường chọn cách đi thật chậm, dạo phố thật lâu, để thấy rằng giữa thành phố phù hoa này, niềm vui đôi khi chỉ bắt đầu từ những điều rất giản dị. Người bạn vong niên của tôi luôn tự hào là “thổ địa” Hà Nội chia sẻ rằng nếu đến thủ đô mà chỉ đi ngắm cảnh thì vẫn chưa đủ, bởi giữa lòng đô thị cổ kính này còn ẩn giấu vô số những con hẻm nhỏ cất gấu những “kho báu” ẩm thực khiến ai ăn rồi cũng nhớ mãi. Một buổi chiều êm ả, tôi chầm chậm bước quanh những ngõ nhỏ chỉ để làm một việc: tìm một bát cháo sườn được ninh nhừ đúng chuẩn vị Hà Nội. Len lỏi vào những con ngõ cũ kỹ, nơi không ồn ào du khách, bạn sẽ bắt gặp những quán cháo nhỏ xíu, bàn ghế giản dị nhưng lúc nào cũng đông người địa phương. Khẽ khàng gọi một bát, tôi ngồi nhấm nháp chút cháo mịn như lụa, trắng ngà, thơm mùi gạo mới, sườn non được ninh nhừ, mềm đến mức chỉ cần chạm nhẹ là tơi ra. Rắc thêm chút ruốc, ít tiêu, vài miếng quẩy giòn, ăn một miếng là thấy cả sự tinh tế của ẩm thực thủ đô. Điều đặc biệt là mỗi quán lại có một “bí quyết” riêng, có nơi thêm chút ruốc, có nơi nêm vị thanh nhẹ, tất cả đều mang lại cảm giác rất “đời”, rất gần gũi. Ngồi trong một con ngõ nhỏ, vừa ăn vừa nghe tiếng người qua lại, tự nhiên thấy cuộc đời trở nên thú vị hơn bao giờ hết.

Lại miên man nhớ lúc còn bé, quà chiều với đứa trẻ như tôi là một phần thưởng. Sau giờ tan học, tôi thường theo mẹ ra chợ. Trong lúc mẹ lựa rau, tôi được phép chọn một món quà. Khi thì là chiếc bánh rán nhân đậu xanh, nóng hổi, phảng phất mùi dầu lạc, lúc lại là túi ô mai chua ngọt, nhâm nhi mãi không chán. Tôi nhớ rõ cảm giác hân hoan của một đứa trẻ khi cầm chiếc bánh trên tay, vừa đi tung tăng vừa tranh thủ nhấm nháp lớp vỏ giòn tan, nhân đậu xanh bên trong bùi bùi, ngọt dịu. Những niềm vui nhỏ bé ấy, tưởng chừng giản đơn, nhưng lại đủ sức nuôi dưỡng cả một tuổi thơ êm đềm.

Người Hà Nội vốn dĩ ăn quà chiều không chỉ để no, mà để tận hưởng. Họ có thể dành thời gian nhàn tản ngồi lặng lẽ bên một quán nhỏ, nhâm nhi từng món ăn, trò chuyện cùng bạn bè, hay đơn giản chỉ là ngắm nhìn phố xá đông đúc ngược xuôi. Tôi từng thấy những cụ già ngồi bên quán trà đá, trước mặt là đĩa lạc rang cùng vài chiếc kẹo lạc. Họ vừa ăn vừa thong thả kể chuyện xưa với giọng trầm ấm, có đôi phần chậm rãi, như thể họ muốn kéo dài thêm những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa cuộc sống bộn bề. Bởi lẽ, quà chiều không chỉ là đồ ăn, mà còn là cái cớ để con người gần nhau hơn, để ký ức được sống lại.

Nhiều năm trôi qua, Hà Nội cũng đổi thay nhiều. Nhưng đâu đó, những hàng quà chiều như ngày xưa vẫn còn. Vẫn là bà cụ với gánh hàng rong, vẫn là những chiếc ghế nhựa thấp, vẫn là những món ăn giản dị mà đậm đà. Chúng tựa hồ những nốt trầm trong bản nhạc đô thị, giữ lại hồn cốt của một Hà Nội xưa cũ. Có những chiều nhàn tản, tôi hay giữ thói quen trở lại những con phố cũ, tìm kiếm lại hương vị quen thuộc. Một bát cháo sườn, cốc tào phớ, hay đơn thuần chỉ là một chiếc bánh rán, tất cả đều như đưa tôi về với những ngày tháng đã xa.

Tôi nhận ra rằng, điều khiến những thức quà chiều tại Hà Nội trở nên đặc biệt không nằm ở bản thân món ăn, mà thuộc về những ký ức mà nó mang theo. Thưởng thức quà chiều, suy cho cùng, chính là cách thức đơn giản để người ta yêu quý và hoài niệm về Hà Nội. Yêu từ những điều nhỏ bé nhất như một món ăn, góc phố hay một buổi chiều lặng gió. Giữa nhịp sống hối hả của thời hiện đại, những kí ức giản dị ấy càng trở nên quý giá. Chúng nhắc ta nhớ rằng, đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, mà ở chính những dư vị giản dị, lặng lẽ như một buổi quà chiều nơi phố cũ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Huỳnh Tuyết Như. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
(0) Bình luận
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chính sách mới trong lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến các nghệ sĩ gạo cội
    Nghị định mới của Chính phủ quy định mới về tăng cường đãi ngộ cho viên chức, người lao động và lực lượng vũ trang trực tiếp hoạt động hoặc phục vụ trong ngành nghệ thuật biểu diễn. Chính sách áp dụng lộ trình tăng phụ cấp ưu đãi nghề theo đặc thù chuyên môn qua hai giai đoạn, đồng thời cộng thêm phụ cấp cho nghệ sĩ gạo cội và nhân sự vùng khó khăn. Chế độ bồi dưỡng luyện tập và biểu diễn tính theo buổi thực tế cũng ghi nhận mức điều chỉnh tăng mạnh kể từ giữa năm 2027.
  • Nhớ đình xưa nơi phố cũ
    Một buổi chiều cuối năm 2025, tôi trở về bên Hồ Gươm, nơi lưu giữ miền cổ tích của tuổi thơ mình. Rảo bước trên vỉa hè phố Cầu Gỗ để vào chợ Hàng Bè, nơi tôi đã đi qua không biết bao lần trong suốt 25 năm đầu đời của mình (1954-1979), tôi bỗng ngỡ ngàng như lạc vào một miền xa lạ.
  • Cuộc đối thoại của âm nhạc quốc tế giữa lòng Hà Nội
    Những nghệ sĩ vượt hàng nghìn kilomet để đến Hà Nội, những người con Việt Nam trở về sau các chuyến lưu diễn quốc tế và các tài năng trẻ từ nhiều nền văn hóa đã cùng nhau kể một câu chuyện chung bằng ngôn ngữ của âm nhạc trong chương trình nghệ thuật đặc biệt “Crescendo - Giao hưởng kết nối”. Đó không chỉ là một đêm hòa nhạc giàu giá trị nghệ thuật mà còn là cuộc gặp gỡ của những hành trình âm nhạc đa quốc gia giữa lòng Thủ đô Hà Nội - điểm hẹn của các sự kiện âm nhạc và giao lưu văn hóa quốc tế.
  • Phường Cửa Nam kiện toàn tổ chức Mặt trận và các đoàn thể tại tổ dân phố sau sắp xếp
    Sáng 07/7, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cửa Nam tổ chức Hội nghị công bố Quyết định thành lập Ban Công tác Mặt trận, các Chi đoàn, Chi hội đoàn thể chính trị - xã hội của 16 tổ dân phố trên địa bàn phường.
  • Hành trình hơn 5 giờ nghẹt thở hồi sinh trái tim lỗi nhịp của chiến binh nhí 1,5kg
    Chào đời ở tuần thai 31 và chỉ nặng 1,5kg, mắc nhiều dị tật tim bẩm sinh phức tạp, bé trai được các bác sĩ Bệnh viện Tim Hà Nội phẫu thuật sửa toàn bộ cấu trúc tim.
Đừng bỏ lỡ
  • Phát động Cuộc thi ảnh "Nghệ thuật Xiếc Việt Nam" lần thứ 2
    Cuộc thi ảnh "Nghệ thuật toàn quốc về Nghệ thuật Xiếc Việt Nam" năm 2026 được tổ chức nhằm tôn vinh vẻ đẹp và những giá trị đặc sắc của nghệ thuật xiếc Việt Nam; tạo sân chơi sáng tạo cho các nhiếp ảnh gia chuyên và không chuyên, đồng thời góp phần quảng bá hình ảnh nghệ thuật xiếc đến đông đảo công chúng trong nước và quốc tế.
  • Dấu thời gian trên những ban công phố cổ
    Trên những phố cổ Hà Nội, các ban công cũ kỹ với lan can sắt, cửa chớp và những chậu cây xanh vẫn hiện diện như những “nhân chứng” của thời gian. Mỗi khung hình là một lát cắt ký ức, gợi nhớ về diện mạo của Hà Nội một thời.
  • Âm nhạc cuối tuần : “Bản hòa ca” của những cuộc giao lưu văn hóa
    Sau thành công của chương trình nghệ thuật đặc biệt “Crescendo - Giao hưởng kết nối” trong khuôn khổ Liên hoan Âm nhạc Quốc tế Crescendo - Hà Nội 2026 diễn ra vào tối 4/7, chiều 5/7, Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục chào đón đông đảo công chúng đến với chương trình “Âm nhạc cuối tuần”. Hai chương trình mang màu sắc khác nhau nhưng đều góp phần khẳng định vai trò ngày càng rõ nét của không gian di sản này như một điểm hẹn văn hóa mở, nơi âm nhạc kết nối cộng đồng, lan tỏa bản sắc Hà Nội và mở rộng cánh cửa giao lưu với thế giới.
  • Hàng nghìn người tôn vinh vẻ đẹp cổ phục "Việt Phong Hội Tụ" ở Cố đô Huế
    Hàng nghìn người yêu văn hóa và cổ phục từ khắp mọi miền đất nước đã tụ hội về Cố đô Huế tham gia "Việt Phong Hội Tụ" và trong đó có nhiều nghệ sĩ nổi tiếng.
  • “Crescendo - Giao hưởng kết nối”: Đưa các giá trị văn hóa thấm sâu vào mọi lĩnh vực đời sống
    Tối 4/7, tại Nhà Bát Giác - không gian mở bên hồ Hoàn Kiếm, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt “Crescendo - Giao hưởng kết nối”. Chương trình khẳng định cam kết phát triển văn hóa Thủ đô theo định hướng “Văn hiến - Bản sắc - Sáng tạo - Hội nhập - Kết nối”, đưa các giá trị văn hóa thấm sâu vào mọi lĩnh vực của đời sống.
  • Ra mắt sách tranh “Finneas trong thế giới rộng lớn”
    Chiều 4/7, tại VNU Bookstore (Đại học Quốc gia Hà Nội), Công ty Cổ phần Xuất bản và Giáo dục Quảng Văn tổ chức ra mắt cuốn sách tranh “Finneas trong thế giới rộng lớn”. Thông qua hành trình của một chú voi nhỏ, cuốn sách gửi gắm những thông điệp ý nghĩa về tình yêu thiên nhiên, ý thức bảo vệ môi trường và trách nhiệm với thế giới xung quanh.
  • Lễ hội Áo dài Du lịch Hà Nội 2026: Mang "hơi thở đương đại" vào lòng phố cổ
    Nhằm hiện thực hóa các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội và chương trình xúc tiến du lịch trọng điểm của Thủ đô, Lễ hội Áo dài Du lịch Hà Nội năm 2026 chính thức được khởi động. Đây là sự kiện văn hóa - du lịch thường niên quy mô lớn, mang sứ mệnh tôn vinh, bảo tồn giá trị tà áo dài truyền thống, đồng thời mở ra những chương mới cho sự phát triển của du lịch Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung trong lòng bạn bè quốc tế.
  • Hơn 100 nghệ sĩ sẽ tham gia biểu diễn tại đại nhạc kịch "Đất nước thiên hùng ca"
    Với sự hội tụ của nhiều loại hình nghệ thuật, công nghệ trình diễn đỉnh cao và nội dung đặc biệt ý nghĩa, “Đất nước thiên hùng ca” tái hiện 4.000 năm lịch sử sống động trong 75 phút với những trải nghiệm đa giác quan lần đầu tiên xuất hiện tại Việt Nam. Show sẽ công diễn chính thức từ ngày 10/7/2026 tại Vinpearl Theatre (Ocean City, Hà Nội).
  • Kể câu chuyện “Áo dài Huế - Dòng chảy di sản và hội nhập” bên dòng sông Hương
    Các nhà thiết kế nổi tiếng cùng nghệ sĩ, diễn viên và người mẫu trình diễn “Áo dài Huế - Dòng chảy di sản và hội nhập” bên dòng sông Hương, mở màn cho Tuần lễ Áo dài Huế 2026.
  • Công nhận khu du lịch cấp thành phố đối với Khu du lịch Hồ Tây và vùng phụ cận
    Khu du lịch Hồ Tây và vùng phụ cận sở hữu cảnh quan thiên nhiên khoáng đạt với mặt nước hồ mênh mông, kết hợp hài hòa với hệ thống các di tích lịch sử - văn hóa tâm linh lâu đời như chùa Trấn Quốc, phủ Tây Hồ và các làng nghề truyền thống đặc sắc...
Quà chiều ở Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO