Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Chị tôi, người gieo nắng phố vào lòng đất quê

Đỗ Thị Lý 05:42 18/08/2026

Thật tình cờ vào một buổi chiều mưa, khi tôi đang ngồi chính trong căn nhà của chị để viết lên những cảm xúc về chị. Một tuần nay khi tôi ra Hà Nội trời luôn có mưa, những cơn mưa mùa hạ đến rồi lại đi làm cho khí trời mát mẻ, dịu dàng như tình cảm trìu mến của gia đình chị dành cho tôi vậy. Câu chuyện về người chị mà tôi muốn kể dưới đây là sự kết nối giữa hai chi em tôi nhờ có những cánh thư viết tay mà đã trở lên gắn kết tình chị em thân thiết cho đến nay đã trải qua hơn 30 năm rồi.

bbbb.jpg
Ảnh minh họa

Ngày ấy, vào đầu năm 1994, khi tôi đang là một cô bé học sinh cấp II tại Thái Bình. Nhà tôi nghèo nên tôi không có điều kiện học cao như các bạn cùng trang lứa, tôi đã viết thư tâm sự nỗi niềm của mình lên báo Hoa Học Trò. Và khoảng một, hai tuần sau tôi rất bất ngờ khi nhận được một lá thư của chị - nhà báo Nguyễn Tố Uyên, lúc đó chị phụ trách chuyên mục “Tâm sự tuổi mới lớn” của báo Hoa Học Trò.

Chị đã rất chân thành, cởi mở, động viên tôi rất nhiều, chị đã nói với tôi rằng: “Dù khó khăn đến đâu cũng không được từ bỏ con đường học hành, hãy cố gắng vượt qua và vươn lên em nhé, chị sẽ luôn đồng hành cùng em”. Và cũng chính từ những lời động viên của chị đã thôi thúc tôi không được lùi xa con đường học hành. Sau đó tôi đã vừa đi bán kem, lao động, làm thuê… để có tiền trang trải vào việc học hành, cứ như thế tôi vừa kiếm tiền và vừa theo học bổ túc. Thỉnh thoảng chị vẫn luôn viết thư hỏi thăm tình hình học tập của tôi, chị còn gửi cho tôi sách, vở, bút, đồ dùng học tập… mỗi lần nhận quà của chi tôi rất vui, trong lòng luôn tự nhủ mình phải thật cố gắng, và bản thân đã không ngừng phấn đấu học tập, học xong bổ túc tôi lại đi học tiếp và cho đến sau này tôi đã có công việc ổn định.

Hồi đó, có thể nói công nghệ chưa phát triển như bây giờ, tờ báo viết tuổi hoa luôn là món ăn tinh thần rất đặc biệt của các bạn học sinh, sinh viên. Nhất là các bạn học sinh thế hệ 7x, 8x thì ai ai cũng rất yêu thích báo Hoa Học Trò. Thời đó, tháng nào hầu như tôi cũng được nhận một vài cánh thư. Con ngõ nhỏ nhà tôi dường như đã rất quen thuộc với tiếng xe đạp lạch cạch của bác đưa thư, tôi nhớ cứ vào tầm chiều muộn bác hay đưa thư tới, nhiều lần khi đang đi trên con đường làng, gặp bác, bác lại bảo: “Cháu ơi, cháu có thư này”, mỗi lần như thế, tôi rất vui.

Buổi tối sau khi xong mọi công việc tôi lại mở những lá thư ra đọc, mùi giấy Bãi Bằng cùng với mùi mực Cửu Long hòa quyện vào nhau mà viết lên những tâm thư của chị em tôi, cho tới bây giờ tôi vẫn nhớ mùi thơm đó… những cánh thư đều được viết chung cùng một thứ mực: “Đó là tình yêu thương vô bờ bến”. Người ta thường nói về con gái Hà Nội với vẻ đẹp đài các, thanh lịch từ lời nói đến dáng đi. Nhưng ở chị tôi luôn cảm nhận được một thứ quý giá hơn cả đó là tấm lòng nhân hậu và sự vị tha sâu sắc. Chị mang cốt cách nền nã của đất Kinh Kỳ để trao đi với cuộc đời và mang cả trái tim bao dung, độ lượng ôm lấy đứa em gái nghèo là tôi. Chị thuộc về thế giới của những trang báo thơm mùi mực và những ước mơ bay bổng dưới mái trường, chị đã gieo mầm thanh xuân cho bao thế hệ học trò qua từng trang viết để chắp cánh cho bao ước mơ bay cao, bay xa…

Càng trưởng thành, tôi càng hiểu rằng tấm lòng vị tha của chị lớn lao đến nhường nào. Chi một cô gái Hà Nội gốc tốt nghiệp đại học là một nhà báo trẻ lại có thể bao bọc xem một cô gái nghèo nông thôn ít học như tôi là chị em ruột thịt. Điều đó nếu không xuất phát từ một trái tim nhân hậu thì chẳng thể làm được. Chị chưa bao giờ để tôi cảm thấy có sự ranh giới giữa “Thành thị” và “Nông thôn” giữa “giàu sang” và “nghèo khó”. Giữa những bồn bề của cuộc sống chị vẫn dành cho tôi một khoảng trời riêng đầy ắp tình thương. Thứ tình thương không mưu cầu nhận lại chỉ đơn thuần là muốn che chở cho đứa em của mình.

Tình cảm chị em cứ thế qua lại nhờ những cánh thư viết tay, tôi rất trân trọng và giữ gìn tất cả những lá thư tay và cả những món quà của chị gửi cho tôi, mỗi lần được nhận quà tôi rất cảm động. Lần thì chị gửi cho tôi chiếc áo, cái cặp tóc, đôi dép…, đặc biệt là món quà mà tôi nhớ nhất đó là vào dịp Tết chị gửi cho tôi những gói kẹo gôm Hà Nội rất ngon, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ hương vị dẻo thơm của nó. Còn tôi, ở quê có những món quà mộc mạc như: buồng chuối, bắp ngô, hay quả trứng, bột sắn dây…tôi cũng gửi biếu chị. Quà tuy nhỏ nhưng trong mỗi món quà đó là tình cảm lớn lao mà chị em tôi dành cho nhau.

Thời gian cứ hối hả trôi đi theo từng năm tháng, và rồi đến năm 1996 thì chị lập gia đình, sinh con, mặc dù bận bịu với gia đình nhỏ nhưng chị vẫn luôn dành thời gian viết cho tôi những cánh thư tay có ít hơn trước. Đến năm 1998, khi tôi đang theo học trung cấp tại một trường ở Thái Bình, nhà trường có tổ chức chuyến đi thực tế tại Hà Nội, và tôi đã hẹn gặp chị, đó là lần đầu tiên tôi được gặp chị. Chị đón tôi sau giờ làm về bằng một chiếc xe Cub 81 cũ. Chị đưa tôi về nhà chị lúc đó ở khu tập thể A14, Phường Nghĩa Tân, Cầu Giấy. Cả gia đình chị đã đón tiếp tôi rất thân mật, chị em tôi không ngừng hỏi han nhau, cùng nhau trò chuyện về những kỷ niệm đã qua, và rồi tôi cũng chia tay gia đình chị trở về quê.

Cho đến năm 2005 thì tôi lập gia đình và sống ở quê. Cả chị và tôi đều lần lượt trở thành những người phụ nữ của gia đình, công việc kéo theo bao lo toan của cuộc sống gia đình nhưng chị em tôi vẫn dành thời gian cho nhau, luôn nhớ về nhau, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng nhau. Thỉnh thoảng có thời gian tôi và chị cũng qua lại đến thăm gia đình của nhau. Những đứa con của chị và con của tôi cũng rất quý mến nhau. Mỗi lần gặp chị, nghe giọng nói Hà Nội ấm áp, nhẹ nhàng của chị hỏi han chuyện gia đình, con cái, tôi lại thấy lòng mình bình yên đến lạ. Chị vẫn thế, luôn là điểm tựa tinh thần, là người chị bao dung, độ lượng, lo toan cho đứa em gái từng chút một.

Cho đến bây giờ, cuộc sống đã có nhiều đổi thay, công nghệ hiện đại, xã hội phát triển không ngừng. Giờ không còn nhiều bạn trẻ yêu báo viết như trước nữa, và cũng ít, rất ít người còn viết thư tay nữa. Nhưng với tôi tất cả những ký ức đẹp đẽ về chị người con gái Hà Nội và những lá thư tay đã nhắc nhở tôi những giá trị nhân văn về tình người nó sẽ còn mãi với thời gian.

Giờ đây, nhìn lại chặng đường dài đã qua, tôi thầm cảm ơn những năm tháng thanh xuân ấy, cảm ơn báo Hoa Học Trò đã cho tôi được gặp chị, được làm em thân thiết của chị. Đến nay, khi tóc hai chị em đều đã điểm bạc, tôi vẫn thầm tự hào vì cuộc đời này đã cho tôi một người chị ruột thịt không cùng dòng máu. Chị chính là hiện thân của những gì đẹp đẽ nhất thuộc về Hà Nội, vừa trí tuệ, thanh lịch, lại vừa nhân hậu, nghĩa tình. Tình cảm chị trao cho tôi trong suốt mấy chục năm qua là thứ tài sản vô giá mà một cô gái nông thôn như tôi có được. Chị tốt nghiệp đại học bằng tấm bằng đỏ rực rỡ, còn tôi cũng tốt nghiệp thêm được một khóa học về lòng tử tế từ chính tình bạn với chị./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đỗ Thị Lý. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Mùa sen giữa lòng Hà Nội
    Mùa bừng nở của đầm sen, những vùng nước tĩnh lặng ở Thủ đô Hà Nội không ồn ào cũng chẳng vội vã. Sen nở bạt ngàn, từng đóa hồng nhạt hoặc trắng tinh ẩn dưới tán lá xanh biếc rộng như chiếc ô xanh của mùa mưa. Gió thổi nhẹ khiến mặt hồ gợn sóng làm hương sen thơm thanh mát, thoảng qua như tiếng mùa hè chạm vào lòng người.
(0) Bình luận
  • Mùa sen giữa lòng Hà Nội
    Mùa bừng nở của đầm sen, những vùng nước tĩnh lặng ở Thủ đô Hà Nội không ồn ào cũng chẳng vội vã. Sen nở bạt ngàn, từng đóa hồng nhạt hoặc trắng tinh ẩn dưới tán lá xanh biếc rộng như chiếc ô xanh của mùa mưa. Gió thổi nhẹ khiến mặt hồ gợn sóng làm hương sen thơm thanh mát, thoảng qua như tiếng mùa hè chạm vào lòng người.
  • Hà Nội - một ngày thu tháng Tám
    Tháng tám về, lòng tôi bỗng rưng rưng náo nức. Chợt nhớ những ngày thu chưa xa của một năm về trước.
  • Hà Nội, lời hẹn của ông
    Hà Nội đến với tôi từ những câu chuyện của ông. Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi mùa hạ bỏng rát và mùa đông thường đi qua cùng những trận giông bão. Tuổi thơ tôi là những buổi chiều đứng trên triền đê nhìn ra phía biển, nghe gió thổi hun hút qua những mái nhà thấp, mùi muối mặn bám vào tóc. Còn Hà Nội, khi ấy, là một thành phố ở rất xa, nằm trong những câu chuyện của người ông từng đi qua hai cuộc chiến tranh.
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
  • Nhớ những hàng hoa
    Nếu hỏi bất kỳ ai rằng: Điều gì đã tạo nên nét riêng của Hà Nội, mang đậm màu sắc của mảnh đất này, thì có lẽ đó không phải là những thứ to lớn nguy nga, mà là những gì xưa cũ, hoặc bình dị, tự nhiên như hơi thở cuộc sống. Nếu hỏi bất kỳ ai - dù là người Hà Nội hay du khách đến tham quan - cái gì đặc trưng và gây ấn tượng ở Hà Nội, câu trả lời chắc có nhiều thứ, và trong những thứ ấy có hàng hoa rong trên phố.
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • Đêm nhạc thính phòng “Vĩ thanh mùa hạ”: Đánh thức di sản phố cổ bằng những giai điệu thính phòng
    Trong tiến trình hiện thực hóa mục tiêu đưa Hà Nội trở thành "Thành phố sáng tạo", việc khai thác giá trị di sản kiến trúc gắn liền với nghệ thuật biểu diễn đang mở ra một hướng đi chiến lược. Chương trình nghệ thuật “Vĩ thanh mùa hạ” diễn ra từ 15h-22h ngày 16/8 tại không gian Biệt thự cổ 49 phố Trần Hưng Đạo là minh chứng sinh động cho tư duy đổi mới trong việc phát triển công nghiệp văn hóa ngay từ cấp cơ sở trên địa bàn phường Cửa Nam.
  • Đồng hành, tiếp sức toàn diện với chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô” năm 2026
    Chiều 17/8, tại Hà Nội, Trung ương Hội LHTN Việt Nam, Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp với Tập đoàn Thiên Long và các đơn vị tổ chức Họp báo giới thiệu Chương trình "Chia sẻ cùng thầy cô" năm 2026 với chủ đề “Lớp học reo vui”.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la” sẽ được biểu diễn tại Thái Lan và Lào
    Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
  • Hanoi Jazztival - Điểm hẹn văn hóa mang thương hiệu Hà Nội
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
  • Chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính.
  • Chè lam Thạch Xá - thức quà quê dân dã của xứ Đoài
    Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
Chị tôi, người gieo nắng phố vào lòng đất quê
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO