Chị tôi, người gieo nắng phố vào lòng đất quê
Thật tình cờ vào một buổi chiều mưa, khi tôi đang ngồi chính trong căn nhà của chị để viết lên những cảm xúc về chị. Một tuần nay khi tôi ra Hà Nội trời luôn có mưa, những cơn mưa mùa hạ đến rồi lại đi làm cho khí trời mát mẻ, dịu dàng như tình cảm trìu mến của gia đình chị dành cho tôi vậy. Câu chuyện về người chị mà tôi muốn kể dưới đây là sự kết nối giữa hai chi em tôi nhờ có những cánh thư viết tay mà đã trở lên gắn kết tình chị em thân thiết cho đến nay đã trải qua hơn 30 năm rồi.

Ngày ấy, vào đầu năm 1994, khi tôi đang là một cô bé học sinh cấp II tại Thái Bình. Nhà tôi nghèo nên tôi không có điều kiện học cao như các bạn cùng trang lứa, tôi đã viết thư tâm sự nỗi niềm của mình lên báo Hoa Học Trò. Và khoảng một, hai tuần sau tôi rất bất ngờ khi nhận được một lá thư của chị - nhà báo Nguyễn Tố Uyên, lúc đó chị phụ trách chuyên mục “Tâm sự tuổi mới lớn” của báo Hoa Học Trò.
Chị đã rất chân thành, cởi mở, động viên tôi rất nhiều, chị đã nói với tôi rằng: “Dù khó khăn đến đâu cũng không được từ bỏ con đường học hành, hãy cố gắng vượt qua và vươn lên em nhé, chị sẽ luôn đồng hành cùng em”. Và cũng chính từ những lời động viên của chị đã thôi thúc tôi không được lùi xa con đường học hành. Sau đó tôi đã vừa đi bán kem, lao động, làm thuê… để có tiền trang trải vào việc học hành, cứ như thế tôi vừa kiếm tiền và vừa theo học bổ túc. Thỉnh thoảng chị vẫn luôn viết thư hỏi thăm tình hình học tập của tôi, chị còn gửi cho tôi sách, vở, bút, đồ dùng học tập… mỗi lần nhận quà của chi tôi rất vui, trong lòng luôn tự nhủ mình phải thật cố gắng, và bản thân đã không ngừng phấn đấu học tập, học xong bổ túc tôi lại đi học tiếp và cho đến sau này tôi đã có công việc ổn định.
Hồi đó, có thể nói công nghệ chưa phát triển như bây giờ, tờ báo viết tuổi hoa luôn là món ăn tinh thần rất đặc biệt của các bạn học sinh, sinh viên. Nhất là các bạn học sinh thế hệ 7x, 8x thì ai ai cũng rất yêu thích báo Hoa Học Trò. Thời đó, tháng nào hầu như tôi cũng được nhận một vài cánh thư. Con ngõ nhỏ nhà tôi dường như đã rất quen thuộc với tiếng xe đạp lạch cạch của bác đưa thư, tôi nhớ cứ vào tầm chiều muộn bác hay đưa thư tới, nhiều lần khi đang đi trên con đường làng, gặp bác, bác lại bảo: “Cháu ơi, cháu có thư này”, mỗi lần như thế, tôi rất vui.
Buổi tối sau khi xong mọi công việc tôi lại mở những lá thư ra đọc, mùi giấy Bãi Bằng cùng với mùi mực Cửu Long hòa quyện vào nhau mà viết lên những tâm thư của chị em tôi, cho tới bây giờ tôi vẫn nhớ mùi thơm đó… những cánh thư đều được viết chung cùng một thứ mực: “Đó là tình yêu thương vô bờ bến”. Người ta thường nói về con gái Hà Nội với vẻ đẹp đài các, thanh lịch từ lời nói đến dáng đi. Nhưng ở chị tôi luôn cảm nhận được một thứ quý giá hơn cả đó là tấm lòng nhân hậu và sự vị tha sâu sắc. Chị mang cốt cách nền nã của đất Kinh Kỳ để trao đi với cuộc đời và mang cả trái tim bao dung, độ lượng ôm lấy đứa em gái nghèo là tôi. Chị thuộc về thế giới của những trang báo thơm mùi mực và những ước mơ bay bổng dưới mái trường, chị đã gieo mầm thanh xuân cho bao thế hệ học trò qua từng trang viết để chắp cánh cho bao ước mơ bay cao, bay xa…
Càng trưởng thành, tôi càng hiểu rằng tấm lòng vị tha của chị lớn lao đến nhường nào. Chi một cô gái Hà Nội gốc tốt nghiệp đại học là một nhà báo trẻ lại có thể bao bọc xem một cô gái nghèo nông thôn ít học như tôi là chị em ruột thịt. Điều đó nếu không xuất phát từ một trái tim nhân hậu thì chẳng thể làm được. Chị chưa bao giờ để tôi cảm thấy có sự ranh giới giữa “Thành thị” và “Nông thôn” giữa “giàu sang” và “nghèo khó”. Giữa những bồn bề của cuộc sống chị vẫn dành cho tôi một khoảng trời riêng đầy ắp tình thương. Thứ tình thương không mưu cầu nhận lại chỉ đơn thuần là muốn che chở cho đứa em của mình.
Tình cảm chị em cứ thế qua lại nhờ những cánh thư viết tay, tôi rất trân trọng và giữ gìn tất cả những lá thư tay và cả những món quà của chị gửi cho tôi, mỗi lần được nhận quà tôi rất cảm động. Lần thì chị gửi cho tôi chiếc áo, cái cặp tóc, đôi dép…, đặc biệt là món quà mà tôi nhớ nhất đó là vào dịp Tết chị gửi cho tôi những gói kẹo gôm Hà Nội rất ngon, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ hương vị dẻo thơm của nó. Còn tôi, ở quê có những món quà mộc mạc như: buồng chuối, bắp ngô, hay quả trứng, bột sắn dây…tôi cũng gửi biếu chị. Quà tuy nhỏ nhưng trong mỗi món quà đó là tình cảm lớn lao mà chị em tôi dành cho nhau.
Thời gian cứ hối hả trôi đi theo từng năm tháng, và rồi đến năm 1996 thì chị lập gia đình, sinh con, mặc dù bận bịu với gia đình nhỏ nhưng chị vẫn luôn dành thời gian viết cho tôi những cánh thư tay có ít hơn trước. Đến năm 1998, khi tôi đang theo học trung cấp tại một trường ở Thái Bình, nhà trường có tổ chức chuyến đi thực tế tại Hà Nội, và tôi đã hẹn gặp chị, đó là lần đầu tiên tôi được gặp chị. Chị đón tôi sau giờ làm về bằng một chiếc xe Cub 81 cũ. Chị đưa tôi về nhà chị lúc đó ở khu tập thể A14, Phường Nghĩa Tân, Cầu Giấy. Cả gia đình chị đã đón tiếp tôi rất thân mật, chị em tôi không ngừng hỏi han nhau, cùng nhau trò chuyện về những kỷ niệm đã qua, và rồi tôi cũng chia tay gia đình chị trở về quê.
Cho đến năm 2005 thì tôi lập gia đình và sống ở quê. Cả chị và tôi đều lần lượt trở thành những người phụ nữ của gia đình, công việc kéo theo bao lo toan của cuộc sống gia đình nhưng chị em tôi vẫn dành thời gian cho nhau, luôn nhớ về nhau, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng nhau. Thỉnh thoảng có thời gian tôi và chị cũng qua lại đến thăm gia đình của nhau. Những đứa con của chị và con của tôi cũng rất quý mến nhau. Mỗi lần gặp chị, nghe giọng nói Hà Nội ấm áp, nhẹ nhàng của chị hỏi han chuyện gia đình, con cái, tôi lại thấy lòng mình bình yên đến lạ. Chị vẫn thế, luôn là điểm tựa tinh thần, là người chị bao dung, độ lượng, lo toan cho đứa em gái từng chút một.
Cho đến bây giờ, cuộc sống đã có nhiều đổi thay, công nghệ hiện đại, xã hội phát triển không ngừng. Giờ không còn nhiều bạn trẻ yêu báo viết như trước nữa, và cũng ít, rất ít người còn viết thư tay nữa. Nhưng với tôi tất cả những ký ức đẹp đẽ về chị người con gái Hà Nội và những lá thư tay đã nhắc nhở tôi những giá trị nhân văn về tình người nó sẽ còn mãi với thời gian.
Giờ đây, nhìn lại chặng đường dài đã qua, tôi thầm cảm ơn những năm tháng thanh xuân ấy, cảm ơn báo Hoa Học Trò đã cho tôi được gặp chị, được làm em thân thiết của chị. Đến nay, khi tóc hai chị em đều đã điểm bạc, tôi vẫn thầm tự hào vì cuộc đời này đã cho tôi một người chị ruột thịt không cùng dòng máu. Chị chính là hiện thân của những gì đẹp đẽ nhất thuộc về Hà Nội, vừa trí tuệ, thanh lịch, lại vừa nhân hậu, nghĩa tình. Tình cảm chị trao cho tôi trong suốt mấy chục năm qua là thứ tài sản vô giá mà một cô gái nông thôn như tôi có được. Chị tốt nghiệp đại học bằng tấm bằng đỏ rực rỡ, còn tôi cũng tốt nghiệp thêm được một khóa học về lòng tử tế từ chính tình bạn với chị./.
Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đỗ Thị Lý. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.