Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Điểm tâm sáng ở Hà Nội

Huỳnh Thị Ánh Tuyết 18:15 02/07/2026

Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.

pho-bo.jpg

Trước đây, khi còn là sinh viên khoa Ngữ Văn, tôi thường đảm nhiệm thêm một công việc part-time là hướng dẫn viên cho các du khách người nước ngoài khi tìm đến thủ đô. Bao giờ cũng thế, trước mỗi chuyến “food tour” cùng du khách, tôi luôn hào hứng giới thiệu Hà Nội là nơi ẩm thực trở thành ngôn ngữ của thành phố. Một bát phở nóng trong quán nhỏ ven đường, đĩa bánh cuốn vừa nhấc nắp đã tỏa hơi, hay bữa tối tinh tế nhìn thẳng ra hồ Gươm, nơi mỗi hương vị đều kể câu chuyện về lịch sử cùa thủ đô, nơi có những dấu tích cổ kính trăm năm chưa từng ngủ yên. Người ta ăn không vội, nói chuyện không ồn ã, để vị ngon có thời gian thấm, cũng là cách để thành phố này từ từ đi vào ký ức.

Buổi sáng ở Hà Nội thường bắt đầu từ rất sớm, với nhịp điệu chậm rãi, không quá vội vã. Khi bầu trời còn vương chút sương mỏng, những con phố đã dần tỉnh giấc. Tiếng chổi tre của người lao công quét qua vỉa hè ngổn ngang hoa xà cừ trắng, tiếng xe máy lướt nhẹ trên mặt đường còn mát lạnh, và đâu đó là mùi nước dùng đang bốc hơi từ một nồi phở vừa mở nắp. Trong cái khoảnh khắc giao thoa giữa đêm và ngày ấy, người Hà Nội sẽ bắt đầu đi ăn điểm tâm sáng.

Điểm tâm sáng ở Hà Nội, với nhiều người, không đơn thuần chỉ là một bữa ăn. Đó là thói quen dành cho bản thân mình một khoảng thời gian riêng vào buổi sớm, trước khi ngày mới thực sự bắt đầu. Người ta không chỉ ăn để no, mà còn ăn để tận hưởng cảm giác sống thật chậm rãi. Có lẽ do đó nên nếu để ý, ta sẽ thấy người Hà Nội hiếm khi ăn sáng vội vàng. Họ ngồi xuống, gọi một món quen thuộc, rồi thong thả thưởng thức, như thể buổi sáng cần phải được mở ra bằng một nghi thức nho nhỏ như thế.

Những quán ăn sáng ở Hà Nội thường không bày trí cầu kỳ. Đôi khi chỉ đơn thuần là vài chiếc bàn thấp đặt sát vỉa hè, vài chiếc ghế nhựa nhỏ, một nồi nước dùng bốc khói nghi ngút. Nhưng chính những góc phố giản dị ấy lại là nơi lưu giữ lại nhiều nhất nhịp sống của thành phố. Một ông lão râu tóc bạc phơ có thể ngồi trước bát phở nóng, vừa ăn vừa chậm rãi đọc tờ báo sáng. Một nhóm các cô trung niên có thể tụ tập quanh quán bánh cuốn chuyện trò chậm rãi như thể họ đã biết nhau từ rất lâu. Và ở một góc khác của ngõ nhỏ, có anh thanh niên mặc vest lịch lãm gọi vội một bát cháo, ăn xong rồi uống thêm chén trà nóng trước khi bắt đầu ngày làm việc.

Nếu có một chuyến đi mà chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy “thèm”, thì đó chắc chắn là hành trình khám phá những món điểm tâm tại thủ đô. Có những món ăn không chỉ để no, mà là để nhớ. Có những đêm muộn, chỉ cần nghĩ lại một miếng ngon đã từng ăn cũng đủ khiến bụng réo lên. Trong số các món điểm tâm, phở có lẽ là món được nhắc đến nhiều nhất. Một bát phở buổi sáng tại thủ đô luôn mang vẻ đẹp riêng. Nước dùng trong, ánh lên màu hổ phách nhạt, được ninh từ xương trong suốt nhiều giờ. Bánh phở mềm, trắng như những dải lụa mỏng, nằm yên trong bát cùng những lát thịt bò hồng nhạt.

Giữa gian bếp cũ, người bán khẽ khàng chan nước dùng nóng vào bát, làn khói bốc lên mang theo mùi thơm của gừng nướng, hành hoa và chút hương quế. Người Hà Nội thường ăn phở rất thong thả. Họ khẽ khàng nâng bát, húp một thìa nước trước, rồi mới gắp từng đũa bánh phở. Buổi sáng vì thế dường như cũng trở nên ấm áp hơn. Tôi vẫn nhớ những buổi sáng mùa đông, khi từng cơn gió se sắt thổi qua, tôi khẽ khàng ngồi trước một bát phở nóng, nhìn làn khói mỏng bay lên, hít hà hương phở thơm nồng, cảm giác như cả thành phố đang ấm dần theo từng thìa nước dùng. Thói quen ghé quán phở vào những buổi sáng thong thả, cứ thế lặp lại thành thói quen, trở thành một phần rất tự nhiên của đời sống Hà Nội.

Bên cạnh phở, bún riêu lại mang đến một sắc màu thanh nhã khác. Bát bún riêu buổi sáng rực lên bởi màu đỏ của cà chua, chút vàng của riêu cua và ít xanh của hành lá. Nước dùng có vị chua dịu của dấm bỗng, thoảng mùi cua đồng đặc trưng của nông thôn Bắc bộ. Khi ăn, người ta thường thêm chút rau sống, vài lát ớt đỏ. Tất cả hòa vào nhau thành một hương vị vừa dân dã vừa tinh tế. Nếu không thích món nước, chúng ta có thể lựa chọn bánh cuốn, món ăn mang vẻ mềm mại và thanh khiết. Những lớp bột gạo mỏng manh được người bán tráng trên tấm vải căng sau đó khéo léo cuộn lại cùng nhân thịt băm và mộc nhĩ. Bánh cuốn đặt lên đĩa trắng, bên trên rắc thêm chút hành phi vàng ruộm. Khi chấm vào bát nước mắm pha nhẹ, thêm lát chả lụa và vài cọng rau thơm, hương vị tưởng chừng đơn giản nhưng lại trở nên hài hòa đến mức khiến người ta khó lòng ăn vội.

banh-cuon-1-.jpg

Thú vui dùng điểm tâm mỗi sáng trong tĩnh lặng khiến tôi nhớ đến những năm tháng từng sống xa nhà, khi còn là một du học sinh ở vùng Giang Nam của Trung Quốc. Giang Nam không chỉ là vùng đất không chỉ có cảnh sắc mỹ lệ mà còn nổi tiếng với văn hóa ẩm thực tinh tế. Người Trung Quốc thường có câu muốn hiểu Giang Nam thì hãy ngồi xuống ăn một bữa điểm tâm thật chậm. Những món điểm tâm mộc mạc mà tinh tế, bày biện đẹp như tranh, hương vị vừa đủ để nhớ, không quá nồng nhưng thấm lâu. Trong làn khói bếp nhẹ, câu chuyện về người Giang Nam, về những tháng năm cũ dường như hiện lên rõ hơn bao giờ hết.

Món điểm tâm tôi ấn tượng nhất ở vùng đất này có lẽ là há cảo càng cua. Trong làn hơi nóng của xửng tre, những chiếc há cảo càng cua ra đời từ sự khéo léo và óc sáng tạo của người đầu bếp, dựa trên cảm hứng từ hình dáng càng cua biển, kết hợp thịt tôm tươi giã tay, bọc trong lớp vỏ mỏng trong như ngọc. Chỉ cần cắn nhẹ một miếng, vị ngọt tự nhiên của hải sản lan ra, mềm mà không bở, thanh mà không nhạt. Đó không chỉ là món điểm tâm, mà là tinh thần “ẩm thực chậm” của Giang Nam– nơi mỗi món ăn đều được chăm chút từ hình dáng đến hương vị. Có những buổi sáng, tôi ngồi ăn món há cảo càng cua ra ngồi gần cửa sổ của quán nhỏ. Ngoài kia, những góc phố cổ bắt đầu nhộn nhịp với tiếng xe đạp và tiếng người qua lại. Làn hơi nóng từ bát há cảo bay lên, mang theo mùi thơm đầy tinh tế. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhận ra rằng dù đang ở một đất nước khác, cảm giác của buổi sáng lại rất quen thuộc. Bởi vì ở cả Hà Nội và Giang Nam, việc dùng điểm tâm sáng đều mang một ý nghĩa giống nhau: đó là cách con người giữ lại một nhịp sống chậm giữa thành phố.

Khi trở về Hà Nội sau những năm tháng du học, tôi càng nhận ra sự tương đồng ấy rõ rệt hơn. Có những buổi sáng, tôi lại đi ăn phở ở quán quen, ngồi trên chiếc ghế nhỏ nhìn dòng người đi qua. Hơi nước từ nồi phở bốc lên, tiếng thìa chạm vào bát, tiếng người bán hàng gọi món… tất cả tạo nên một bản nhạc rất quen của buổi sáng Hà Nội.

Để rồi thi thoảng, trong lúc ăn, tôi chợt nhớ đến những buổi sáng ở Giang Nam. Nhớ những con phố cổ có sương mờ, nhớ những xửng bánh bao nóng hổi, nhớ những quán điểm tâm nhỏ nằm bên kênh nước. Những ký ức ấy, dẫu thuộc về một vùng đất khác, vẫn có một sợi dây vô hình kết nối với buổi sáng của Hà Nội. Có lẽ vì thế mà tôi luôn tin rằng thú vui điểm tâm sáng không chỉ là một thói quen ẩm thực. Nó trở thành một cách sống chậm đặc biệt của người dân thủ đô.

Và có lẽ, chính những khoảnh khắc bình dị ấy đã làm nên một phần linh hồn của Hà Nội – một thành phố dẫu đổi thay theo thời gian nhưng nhiều người vẫn giữ được thói quen bắt đầu ngày mới bằng một bữa điểm tâm giản dị và thong thả. Bởi vì đôi khi, để một ngày trở nên trọn vẹn, người ta chỉ cần một bát phở nóng, một chén trà ấm, và một buổi sáng đủ chậm để cảm nhận thành phố đang thức dậy./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Huỳnh Thị Ánh Tuyết. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
  • Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô
    Giữa lòng Thủ đô, Nhà hát Lớn Hà Nội sừng sững hiện lên như một viên ngọc, khúc xạ, lan tỏa ánh sáng và âm thanh. Kiến trúc của công trình mang vẻ đẹp vượt thời gian và không gian, lộng lẫy đến nao lòng. Ở vị trí đắc địa, ngay đầu phố Tràng Tiền, nơi đồng quy của những con đường đẹp như mơ. Tòa nhà kiêu sa, khoe dáng giữa quảng trường Cách mạng Tháng 8 rộng thênh thênh. Nhìn từ xa, mái vòm vàng óng ánh cùng những mảng tường màu sơn vàng nhạt, Nhà hát Lớn làm tôi liên tưởng đến một bông hoa cúc vàng đang từ từ hé mở, lặng lẽ tỏa hương nghệ thuật và tình yêu bất tận với Hà Nội và cả nước.
  • Chuông chiều Thiên Niên và dấu tích vị khai khoa đất Thăng Long Bùi Quốc Khái
    Chiều muộn, khi bước qua cổng tam quan của chùa Thiên Niên (số 308, đường Lạc Long Quân, thành phố Hà Nội), tôi chợt nghe tiếng chuông chùa ngân dài giữa không gian ven hồ lộng gió. Âm thanh ấy không quá lớn, nhưng đủ khiến lòng người chùng xuống. Giữa nhịp sống gấp gáp của Hà Nội hôm nay, có những khoảnh khắc như vậy khiến ta cảm giác mình vừa đi ngược dòng thời gian để trở về với một miền ký ức rất sâu của đất Thăng Long xưa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong thời kỳ hội nhập
    Trong bối cảnh hội nhập sâu rộng và khát vọng phát triển đất nước ngày càng mạnh mẽ, việc xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội không chỉ là nhiệm vụ bảo tồn những giá trị truyền thống mà còn là quá trình nuôi dưỡng sức sáng tạo, nâng cao năng lực tiếp nhận văn hóa của cộng đồng và phát huy vai trò của đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ. Để văn hóa thực sự trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển bền vững, cần đồng thời củng cố các chủ thể sáng tạo, hoàn thiện thiết chế văn hóa và tạo dựng môi trường thuận lợi cho các giá trị văn hóa lan tỏa trong đời sống đương đại.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Xây dựng Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam thành tổ hợp du lịch đẳng cấp quốc tế
    Sau khi chính thức được chuyển giao về UBND thành phố Hà Nội quản lý vào tháng 6/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt lớn. Từ một điểm đến phụ thuộc vào ngân sách, nơi đây được định hướng trở thành tổ hợp văn hóa, du lịch và giải trí mang tầm vóc quốc tế, đóng vai trò hạt nhân trong cực tăng trưởng phía Tây của Thủ đô. Chiều ngày 10/7, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng đã chủ trì buổi làm việc để định hình dòng chảy phát triển mới cho quần thể di sản này.
  • Ra mắt không gian nghệ thuật quy tụ 3 loại hình di sản xẩm, ca trù và múa rối nước
    Không gian văn hóa CADAO Collective chính thức ra mắt tại số 66 Tô Ngọc Vân (phường Tây Hồ, Hà Nội) với chương trình nghệ thuật đặc biệt quy tụ 3 loại hình di sản tiêu biểu của Thăng Long - Hà Nội gồm xẩm, ca trù và múa rối nước.
  • Triển lãm “Di sản vàng son - Tinh hoa hội tụ”
    Hơn 100 hiện vật/bộ hiện vật độc đáo được chế tác dưới thời Nguyễn được đưa ra triển lãm, giới thiệu đến công chúng từ ngày 10/7 - 9/10 tại điện Long An (03 Lê Trực, phường Phú Xuân, TP Huế).
  • CleanHanoi - Dịch vụ vệ sinh công nghiệp
    CleanHanoi triển khai vệ sinh cho căn hộ, biệt thự, văn phòng, cửa hàng, công trình sau xây dựng và nhiều loại hình không gian tại Hà Nội.
  • [Infographic] 12 nhiệm vụ trọng tâm tháo gỡ điểm nghẽn về chuyển đổi số
    Thành phố Hà Nội triển khai chiến dịch 100 ngày nhằm tập trung tháo gỡ các điểm nghẽn lớn trong chuyển đổi số. Trọng tâm là hình thành hệ thống cơ sở dữ liệu dùng chung, bảo đảm "đúng, đủ, sạch, sống", chia sẻ và tái sử dụng.
  • Hà Nội hỗ trợ tiền ăn bán trú tiểu học với hai mức 40.000 đồng và 28.000 đồng
    Bước vào năm học 2026 - 2027, thành phố Hà Nội áp dụng cơ chế hỗ trợ chi phí ăn bán trú cho học sinh tiểu học với hai hạn mức cụ thể tùy thuộc vào đối tượng thụ hưởng. Nhóm học sinh được ưu tiên theo quy định sẽ nhận mức hỗ trợ trọn gói là 40.000 đồng mỗi ngày, trong khi các em học sinh còn lại được ngân sách đồng hành san sẻ với mức 28.000 đồng mỗi ngày.
  • Phường Tùng Thiện lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa”
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), Đảng bộ, chính quyền phường Tùng Thiện (TP Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực nhằm tri ân người có công, thân nhân người có công với cách mạng… Qua đó lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáp nghĩa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam nói chung và người Hà Nội thanh lịch, văn minh nói riêng.
Điểm tâm sáng ở Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO