Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò

Huỳnh Thị Ánh Tuyết 28/06/2026 18:00

Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng
ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.

hoa-phong-linh.jpg

Mỗi độ cuối xuân, tôi luôn giữ thói quen đi tản bộ chầm chậm quanh những nẻo đường quanh co của thủ đô, để ngắm nhìn từng tán phong linh bắt đầu nở rộ vàng ươm, thấy cảnh vật thấp thoáng hiện lên như một bức tranh xuân đầy thi vị. Những cành phong linh vươn cao, sắc hoa óng ánh nhưng mềm mại bên cạnh những khu tập thể rêu phong, tạo nên khung cảnh vừa thanh nhã lại rất đỗi lãng mạn, một vẻ đẹp rất đặc trưng của mùa xuân thủ đô.

Những buổi chiều tháng ba, khi thời tiết dần trở nên ấm áp hơn, phố phường Hà Nội luôn có không khí rất riêng. Ánh nắng không còn cảm giác hanh khô của mùa đông cũng không hẳn gắt gỏng như mùa hạ đang chờ ở phía trước. Ngược lại, ánh sáng của những ngày này rất dịu dàng, trong trẻo, thi thoảng phủ lên những góc phố một lớp màu mật ong nhạt. Trong thứ ánh sáng ấy, hoa phong linh bỗng nhiên bừng nở, như thể ai đó đã khẽ rung chiếc chuông vàng trên những tán cây, để từng chùm hoa rơi xuống phố phường những thanh âm lặng lẽ của mùa xuân. Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, dòng người thưa dần rời khỏi công viên, tôi thường an tĩnh ngồi đọc sách dưới tán phong linh, cảm nhận không gian dần trở nên tĩnh lặng hơn. Giữa khoảnh khắc mặt trời dần lặn, vài nhánh phong linh lặng lẽ nở hoa, thanh khiết và an nhiên đến mức khiến lòng người cũng dần chậm lại. Ở nơi từng náo nhiệt bởi nhịp sống ồn ã, bỗng nhiên chỉ còn tiếng gió khẽ lay cành, hương hoa thoảng nhẹ, như thể giữa chốn nhân gian tất bật vẫn luôn tồn tại một khoảng bình yên dành cho những ai biết dừng lại.

Tôi đã biết đến hoa phong linh từ những năm tháng còn là một cô nữ sinh. Bản thân tôi lúc ấy chưa biết tên gọi thật của loài hoa này, chỉ lặng lẽ biết rằng vào khoảng cuối tháng Ba, trên con đường đi học quen thuộc, bỗng có những cây hoa vàng rực an tĩnh nở rộ bên vỉa hè. Màu vàng của hoa phong linh không dịu dàng như hoa cải, cũng chẳng rực rỡ tương tự hoa hướng dương. Đó là một sắc vàng mềm mại, khá thanh tao và trong trẻo, tựa hồ như ánh nắng được kết tinh từ những cánh hoa mỏng. Ngày ấy, con đường đến trường của tôi vốn không dài, nhưng rất tĩnh lặng. Buổi sáng, khi làn sương còn chưa tan hết, tôi thường an tĩnh ôm sách vở, đi chậm lại dưới những tán cây phong linh. Từ xa nhìn lại, cây hoa tựa hồ như một đám mây vàng lơ lửng giữa bầu trời trong xanh. Nếu chú tâm quan sát gần hơn, bản thân mới ngắm nhìn được dáng vẻ mong manh của từng bông hoa nhỏ xíu, tựa hồ như những chiếc chuông, treo thành chùm trên cành. Chúng cứ thế khẽ rung trong gió, và khi gió mạnh hơn một chút, vài cánh hoa chao nghiêng, nhẹ nhàng rơi xuống vai áo của tôi, phảng phất một mùi hương dịu dàng đầy thanh tao. Nhiều năm sau, khi đã trở thành một người trưởng thành, tôi vẫn thường miên man nhớ đến mùi hương đặc biệt mà bản thân hay gọi đùa là hương vị của thời thanh xuân ấy. Cảm tưởng như một phần đời của tôi đã ở lại mãi nơi con đường đến lớp tĩnh lặng với những tán cây phong linh vàng ươm trong nắng.

Thi thoảng, khi có dịp quay trở lại Thủ đô, bản thân thường dành thời gian đi tản bộ chầm chậm quanh những góc phố cổ ở Hà Nội với mặt đường loang lổ nắng, và ở góc nhỏ nào đó, một cây hoa bỗng bừng lên sắc vàng. Tôi như gặp lại mình ở tuổi mười bảy với ba lô đeo sau lưng, tà áo dài học sinh khẽ lay theo bước chân, còn trong lòng thì đầy những giấc mơ mơ hồ của khoảng đời niên thiếu. Cô bé ngây thơ ngày ấy vẫn thường ngơ ngẩn ngắm nhìn những chùm hoa vàng đang rung rinh trong nắng, và tự nhủ thầm rằng nếu mình đứng đủ lâu, sẽ nghe được tiếng chuông nhỏ vang lên từ những cánh hoa ấy. Với tôi, đó là một âm thanh dẫu rất khẽ nhưng ngân nga, chỉ dành riêng cho những tâm hồn đang mộng mơ.

Có những ngày hoa phong linh nở rộ đến mức cả cây toả sáng, tựa hồ một ngọn đèn lồng khổng lồ treo giữa phố. Lá gần như rụng hết, chỉ còn những chùm hoa chen chúc trên cành. Sắc vàng của hoa phủ xuống mặt đường, phủ lên mái tóc của những người dạo ngang qua. Tôi khẽ khàng nhặt một cánh hoa phong linh rơi trên vỉa hè, đặt vào trang sổ mình đang viết dở một bài tản văn. Cánh hoa phong linh mỏng manh, hơi cong, sắc vàng cứ thế nhạt dần theo thời gian. Nhưng lạ thay, mỗi lần mở cuốn vở ấy ra, tôi vẫn có cảm tưởng như mình đang dừng chân dưới một góc phố mùa xuân đầy sắc màu ở thủ đô. Có lẽ ký ức cũng giống như cánh hoa kia, mong manh, nhưng lại neo giữ được rất lâu nhờ hoài niệm sâu sắc trong tâm trí.

Những năm tháng của khoảng đời niên thiếu đầy mộng mơ, tôi thường mường tượng rằng hoa phong linh có điều gì đó giống với tuổi trẻ. Chúng không bừng nở rực rỡ suốt cả năm. Chỉ đến một thời khắc ngắn ngủi của mùa xuân, trong phút chốc tất cả bông hoa cùng bừng nở. Rồi chỉ vài tuần sau, cánh hoa bắt đầu rơi. Những cơn gió nhẹ của tháng Tư đi qua mang theo vô vàn những bông hoa phong linh với cánh vàng rơi xuống mặt đường. Con phố vẫn còn vắng, nhưng dưới gốc cây phong linh đã phủ đầy hoa rụng. Những cánh hoa vàng nằm chồng lên nhau, mềm mại như một tấm thảm nhỏ. Tôi bước thật khẽ qua đó, như thể sợ làm vỡ đi cảm giác yên tĩnh của buổi sáng. Sự tàn phai nhanh chóng ấy khiến tôi nhận ra mình đã hoàn toàn trưởng thành, trở thành một người phụ nữ trung niên hay u buồn. Từng tán cây phong linh vẫn còn, nhưng cô nữ sinh với những giấc mơ mơ hồ, thường có thói quen đứng thật lâu dưới một tán cây hoa, nghe gió thổi qua phố, và tin rằng thế giới này vẫn còn đầy những điều đẹp đẽ đang chờ phía trước kia thì chẳng còn nữa.

Có lẽ vì thế mà mỗi mùa hoa phong linh trở lại, Hà Nội trong mắt tôi lại trở nên dịu dàng hơn. Giữa những dòng xe tất bật vội vã, tôi vẫn thường lặng lẽ đi tìm những góc phố có mấy tán cây vàng rực đang lặng lẽ nở hoa. Để rồi, khi đứng dưới một tán cây nào đó, trong ký ức của tôi, vẫn có một cô nữ sinh áo trắng đứng yên, ngẩng lên nhìn những chiếc chuông vàng đang rung khẽ trong gió tháng Ba./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Huỳnh Thị Ánh Tuyết. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
(0) Bình luận
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
  • Nhớ những hàng hoa
    Nếu hỏi bất kỳ ai rằng: Điều gì đã tạo nên nét riêng của Hà Nội, mang đậm màu sắc của mảnh đất này, thì có lẽ đó không phải là những thứ to lớn nguy nga, mà là những gì xưa cũ, hoặc bình dị, tự nhiên như hơi thở cuộc sống. Nếu hỏi bất kỳ ai - dù là người Hà Nội hay du khách đến tham quan - cái gì đặc trưng và gây ấn tượng ở Hà Nội, câu trả lời chắc có nhiều thứ, và trong những thứ ấy có hàng hoa rong trên phố.
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
  • Ký ức Thăng Long dưới mái đình Yên Thái
    Tôi trở lại đình Yên Thái ở số 8 ngõ Tạm Thương, phường Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, vào một buổi sáng tháng ba âm lịch, khi lễ kỷ niệm ngày sinh Linh Nhân Hoàng Thái hậu Ỷ Lan vừa khép lại. Tấm băng đỏ vẫn còn treo trước cổng đình dưới tán đa cổ thụ, những lá cờ hội khẽ lay trong gió và mùi hương trầm vẫn còn phảng phất. Bước qua cánh cửa gỗ đã sẫm màu thời gian, tôi có cảm giác mình không chỉ bước vào một di tích, mà đang đi vào một lớp ký ức của kinh thành Thăng Long, nơi hình bóng một bậc mẫu nghi tài trí vẫn hiện diện trong sự kính ngưỡng của bao thế hệ.
  • Hà Nội trong tôi đầy màu nhiệm từ những cuốn sách
    Rời phố núi trong cơn mưa rừng tầm tã. Hà Nội đón tôi và mẹ bằng một tiết trời thu se se lạnh của những ngày cuối tháng 8 năm 2023. Đó là ký ức trong tôi về một Thủ đô vừa lạ lẫm lại có dấu ấn phảng phất của sự thân quen. Lạ là bởi vì cũng khá lâu rồi tôi mới được trở lại mảnh đất phồn hoa đô hội. Quen cũng bởi đây không phải lần đầu tôi được đặt chân tới Thủ đô. Chỉ có điều lần trở lại này tôi được mẹ đưa đi tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ,…
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Thêm một điểm hẹn vui chơi ở Hà Nội dịp Quốc khánh
    Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, người dân và du khách đến Hà Nội có thêm một lựa chọn vui chơi, trải nghiệm tại Công viên Thiên đường Bảo Sơn. Lễ hội “Miền hoa cổ tích” diễn ra từ ngày 29/8 đến 2/9, kết hợp không gian cảnh quan, nghệ thuật và các hoạt động giải trí dành cho nhiều nhóm du khách.
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
Đừng bỏ lỡ
Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO