Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội

Phan Anh 17:43 03/07/2026

Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.

tac-gia-trong-vuon-dao.jpg
Tác giả ở vườn đào

Hoà mình vào hương sắc của các mùa hoa, nhạc sĩ Giáng Son từng đã thổn thức và gửi gắm nỗi lòng qua những giai điệu da diết, êm đềm, sâu lắng của ca khúc “Hà Nội mười hai mùa hoa” để ca ngợi, tôn vinh cái vẻ đẹp kỳ diệu này. Thoáng qua là vậy, ngắm nhìn và suy nghĩ, ẩn sau những sắc màu thiên nhiên thơ mộng ấy, người ta còn bắt gặp một nét tâm hồn rất riêng của người Thủ đô: một tình yêu thiên nhiên thuần khiết, một nhãn quan nghệ thuật và thú chơi hoa vô cùng tao nhã. Và giữa vô vàn hương sắc của đất trời, hoa đào của tháng Giêng - nhất là hoa đào Nhật Tân - luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng người Hà Nội mỗi dịp xuân về. Dường như đây chính là loài hoa mang linh hồn ngày Tết của mảnh đất nghìn năm văn hiến. Giữa tiết trời se lạnh, mâm cỗ Tết của người Hà Nội có thể giản tiện một vài món ngon, nhưng trong nhà không thể thiếu một cành đào tươi thắm để gọi xuân sang.

Mười hai sắc hoa trong bài hát “Hà Nội mười hai mùa hoa” của nhạc sĩ Giáng Son (tháng Giêng hoa đào, tháng Hai hoa ban, tháng Ba hoa sưa, tháng Tư hoa loa kèn, tháng Năm hoa phượng, tháng Sáu hoa sen, tháng Bảy hoa sấu, tháng Tám hoa dâu da xoan, tháng Chín hoa sữa, tháng Mười hoa cúc, tháng Mười một hoa thạch thảo, tháng Mười hai hoa cải vàng) được xem là nét đặc trưng văn hóa cho mười hai tháng ở Thủ đô. Xét về cội nguồn, có đến tám loài trong số ấy là hoa bản địa, có mặt từ rất lâu ở Hà Nội, bao gồm: hoa đào, hoa sưa, hoa sen, hoa sấu, hoa dâu da xoan, hoa sữa, hoa cúc và hoa cải vàng. Bốn loài còn lại là hoa du nhập, chia thành hai nhóm rõ rệt: hoa ban được đưa về từ vùng núi Tây Bắc; còn hoa loa kèn, hoa phượng và hoa thạch thảo vốn có nguồn gốc từ nước ngoài (châu Âu và châu Phi) theo chân người Pháp đến nước ta từ hồi đầu thế kỷ XX. Và trong số những loài hoa bản địa ấy chỉ có hoa đào mới sở hữu lịch sử lâu đời và gắn liền sâu sắc nhất với văn hóa Thăng Long - Hà Nội, trở thành một thú chơi tao nhã phổ biến mỗi dịp Tết đến xuân về, đặc biệt là hoa đào Nhật Tân.

Tương truyền, vào khoảng thế kỷ VII dưới ách đô hộ của nhà Đường, hoa đào bắt đầu bén rễ trên vùng đất Nhật Tân. Ngày đó, giới quan lại phương Bắc ở thành Đại La đã sai quân lên các vùng rừng núi phía Bắc đánh những gốc đào hoang về trồng ở nơi dinh thự của mình. Những cành đào ấy không chỉ giúp họ khỏa lấp nỗi nhớ quê nhà mỗi độ xuân về mà còn là một công cụ trực quan để đo đếm thời gian. Mỗi khi cây đào khoe sắc là tết đến, mỗi mùa hoa nở là một năm đi qua. Và cũng bằng cách đếm số lần hoa đào nở như thế mà những kẻ viễn xứ có thể biết được khoảng thời gian mình đã lưu lại trên đất An Nam. Rồi cùng với đó, trải theo thời gian, những gốc đào rừng ấy dưới đôi bàn tay bền bỉ và tài hoa của bao thế hệ người dân Nhật Tân đã dần lột xác, biến thành một loại đào cảnh rực rỡ, trở thành một biểu tượng văn hóa đặc trưng cho ngày Tết ở Hà Nội.

Khởi nguồn từ những cây đào phai phơn phớt hồng, thanh nhã được mang về từ vùng rừng núi phía Bắc, làng hoa Nhật Tân ngày nay rất đa dạng với nhiều chủng loại đào rất đặc sắc như: đào bạch, đào bích và đào thất thốn. Đến làng đào ấy ta sẽ thấy mỗi sắc hoa mang một vẻ đẹp duyên dáng rất riêng. Nếu đào phai thanh lịch với lớp cánh kép dịu dàng thì đào bạch lại mang sắc trắng tinh khôi độc đáo, thuộc loại hàng vô cùng quý giá. Và phổ biến nhất ở làng hoa Nhật Tân hiện nay là giống đào bích. Giống hoa này có bông khá to, cánh dày xếp chồng nhiều lớp lên nhau, ôm lấy nhị vàng; sắc hoa thắm tươi ấy vô cùng bền bỉ, chẳng hề phai nhạt trước mưa phùn gió bấc. Đặc biệt và vương giả nhất phải kể đến đào thất thốn, đây từng được coi là một thứ “sản vật” tiến vua, thuộc hàng cực kỳ quý hiếm. Loại cây này tuy dáng thấp nhỏ, gốc rễ xù xì gân guốc nhưng có khả năng cho ra những bông hoa thắm đượm, đỏ như màu máu ngay từ thân gốc.

Hành trình biến những cây đào hoang dã có cánh hoa phơn phớt hồng thành các giống đào cảnh quý hiếm, mang vẻ đẹp hoàn mỹ chính là thiên “sử thi” về lòng kiên trì và bàn tay tài hoa của các nghệ nhân ở làng Nhật Tân. Quá trình lai tạo và kỳ công chăm sóc ấy đã làm nên thương hiệu độc đáo của một làng nghề trồng hoa nơi đất kinh kỳ. Nếu một ngày nào đó ghé thăm Nhật Tân, hẳn bạn sẽ được người dân nơi đây kể cho nghe nhiều huyền thoại và sự công phu của nghề làm hoa trong suốt chiều dài lịch sử. Bắt đầu là giai thoại về cành đào tình yêu của Nguyễn Huệ dành cho công chúa Ngọc Hân. Chuyện kể rằng, ngày mùng 5 tết Kỷ Dậu (1789), sau khi đánh bại quân Thanh ở Thăng Long, vua Quang Trung đi ngang qua làng Nhật Tân thấy đào đang nở rộ. Nghĩ đến người vợ yêu quý của mình, đang ngày đêm mong nhớ, ở chốn kinh đô, nhà vua đã phấn khích chọn một cành đang nụ, cho phủ gấm vàng, rồi sai người phi ngựa mang vào Phú Xuân để gửi gắm tình yêu và báo tin mừng thắng trận. Các phu trạm đã thay nhau hoả tốc, chỉ sau hai ngày, cành đào đã đến tay người nhận. Có lẽ cảm hứng từ giai thoại này mà sinh thời thi sĩ Chế Lan Viên đã viết một bài tứ tuyệt rất hay: “Hẳn nhớ Thăng Long, hẳn nhớ đào/ Mai vàng xứ Huế có khuây đâu!/ Đào phi theo ngựa về cung nhé!/ Nở cạnh đài gương sắc chiến bào” (Cành đào Nguyễn Huệ). Giai thoại xưa nếu có thật thì có lẽ cành đào ngày ấy vẫn là cành đào phai chứ chưa phải là giống đào bích nổi tiếng như bây giờ.

Vẫn biết chuyện xưa chỉ là một giai thoại. Nhưng giai thoại ấy đã cho người ta nhận ra một sự thực rằng, từ lâu hoa đào Nhật Tân đã vượt ra khỏi ranh giới của một loài cây cảnh và trở thành biểu tượng văn hóa linh thiêng trong ngày Tết cổ truyền ở đất Thăng Long kinh kỳ phồn hoa. Bây giờ, ở làng Nhật Tân có nhiều giống đào chơi Tết. Ngoài hai loại thất thốn và bạch đào là những dòng “đặc sản” ra, thì phổ biến nhất vẫn là đào bích. Người chơi hoa ở Hà Nội chuộng giống đào này không chỉ bởi cái thế cây vút thẳng, sum vầy, tròn trịa, bền hoa, chịu được rét ngọt mà còn ở bông to, sắc thắm, cánh dầy. Đặc biệt, ở loại đào bích là nụ hoa mọc san sát và nở đều trong những ngày Tết, làm thành một màu đỏ rực, thắp sáng cả ngôi nhà. Theo tín ngưỡng dân gian, người ta tin rằng, cái màu đỏ tươi của bích đào giống như một lời chúc mừng may mắn đầu năm; mang lại sinh khí, tài lộc, xua đuổi mọi tà khí, xui xẻo và đem đến mọi điều bình an cho gia chủ. Có lẽ, với niềm tin ấy mà trong những ngày Tết, bất luận sang hèn, giàu có hay bần hàn, nhà nào ở Hà Nội cũng thường có một cành đào. Người ta cắm đào trong lọ, thành kính dâng lên bàn thờ gia tiên hoặc bày trong phòng khách, trồng nguyên cây trong chậu để trên bậc tam cấp hay kê ở giữa sân để trang hoàng nhà cửa đón xuân.

Yêu hoa đào Nhật Tân mà tôi mới để ý và rồi được biết, so với cây đào rừng thủa còn hoang sơ về đất kinh kỳ ngày nào, thì đào bích ở làng hoa này thuộc hàng non trẻ. Nếu tuổi đời của những cây đào rừng có mặt ở vùng đất này dư một ngàn năm thì tuổi đời của đào bích mới chỉ có ngoài trăm năm. Người ta bảo rằng, sự hiện diện của đào bích tại Hà Nội là mối “thâm duyên” trời định cho đất Thăng Long - nơi hội tụ của duyên trời, tình đất và lòng người. Vào đầu thế kỷ XX, một lữ khách phương xa nào đó đã mang đến quán Trấn Vũ cành đào bích lạ. Cánh hoa dày dặn, sắc đỏ rực rỡ làm bừng sáng cả một góc đền tôn nghiêm. Nhận ra cốt cách của một giống hoa quý, cụ thủ từ lập tức đem ghép vào gốc đào phai để lưu giữ giống, rồi tin tưởng trao cho hai nghệ nhân làng Nhật Tân mang về nhân giống. Nhờ hợp thủy thổ ở Hồ Tây và thấm đẫm dưỡng chất từ dòng phù sa sông Hồng màu mỡ mà giống đào này đã phát triển mạnh mẽ lạ thường. Chúng như hút trọn nguồn sinh huyết từ lòng đất mẹ bất tử để nhào nặn nên một sắc đỏ tuyệt mỹ: khiến cho đóa hoa đã thanh tú lại càng kiều diễm, đã rực rỡ lại càng kiêu sa và trở thành “vương hậu” của các loài hoa xuân ở Hà Nội.

Giờ đây, đào bích đã có một chỗ đứng vững chắc trong lòng người yêu hoa ở Hà Nội. Nhưng để có được những cành đào đỏ tươi đúng dịp xuân về vẫn còn là cả một hành trình bền bỉ, dài lâu và nặng tình của người trồng đào Nhật Tân. Những ngày áp tết, ai nấy rạng ngời nét mặt, vác một cành đào “hỉ tín” trên vai về nhà nhưng mấy người đã biết được đằng đẵng cả năm một nắng hai sương của người trồng hoa. Tháng Giêng, tháng Hai phải đi thu gom những gốc đào cũ, làm đất và xuống vụ trồng mới. Từ tháng Tư đến tháng Tám phải liên tục cắt dăm, tỉa cành, nắn thế, bấm ngọn. Tháng Chín tháng Mười đảo cây (đánh lên trồng xuống), khoanh vỏ (thiến đào) để kìm hãm sự sinh trưởng, ép cây già đi. Tháng Mười một, người trồng lại dồn các dưỡng chất để cho cây nuôi nụ, chờ hoa. Đấy còn chưa kể là phải nhìn trời rét muộn hay nắng sớm để mà điều chỉnh, thúc hãm cây đào sao cho nở hoa đúng vào dịp tết. Nhưng thật kỳ lạ, cũng cách làm ấy, chỉ ở Nhật Tân mới có đào đẹp. Người ta nói rằng, cây đào trồng ở Nhật Tân, ngoài việc thụ hưởng dưỡng chất phù sa của dòng sông Hồng còn được hưởng nắng gió lộng lộng quanh năm của mặt nước Hồ Tây mênh mông. Vì thế, cây đào ở đây khác hẳn với các loại đào được trồng ở quanh vùng, lúc nào cũng đẹp hơn rất nhiều. Cho nên, người sành đào chỉ thích chơi đào Nhật Tân. Một gốc đào đẹp phải có đủ ba yếu tố như người đời đúc kết: nhất dáng, nhì hoa, thứ ba mới đến nụ. Ngoài ra, gốc đào càng già thì đào càng đẹp: “đào già hoa kép”. Thế mới hay nghề chơi đào nơi này cũng lắm công phu.

Tôi hay về Nhật Tân nên được nghe kể nhiều chuyện liên quan đến hoa đào. Và tôi nhớ mãi một chuyện. Đó là chuyện kể về những ngày đầu tiếp quản Thủ đô. Hồi ấy, trong dịp Tết Ất Mùi, năm 1955 - cái Tết đầu tiên sau ngày giải phóng, trên đường trở về nhà ở Xuân Đỉnh, bác sĩ Trần Duy Hưng – khi ấy là Chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội đi qua làng đào Nhật Tân. Thấy bên đường chỉ còn lác đác một vài bóng đào, ông ngẩn ngơ và dừng lại hỏi thăm thì mới hay cơ sự. Hoá ra, ai đó đã tung tin đồn rằng hoa đào là “hoa tư sản” nên việc chơi hoa là biểu hiện của lối sống tư sản. Vốn là một trí thức lịch lãm và sâu sắc, ông thấu hiểu ngay nỗi lòng của bà con làng đào. Bằng tình yêu sâu nặng với mảnh đất này, ông đã giải thích, bác bỏ tin đồn thất thiệt và khuyên nhủ bà con tiếp tục giữ nghề. Nhờ vậy, làng đào đã được hồi sinh và kiên cường đi qua bao thăng trầm để rồi trở thành một niềm tự hào của mảnh đất ngàn năm văn hiến. Giờ đây, dường như đã trở thành một thói quen, mỗi độ cuối năm, tôi thường hay về Nhật Tân đến các vườn đào ngắm hoa, nhìn chim én lượn, lặng lẽ chờ đón xuân sang.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phan Anh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
(0) Bình luận
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • [Podcast] Tản văn: Phố núi đợi mùa
    Sớm mai thức giấc, cơn gió mang cái lạnh se sắt từ đâu ùa về. Tia nắng mỏng manh không đủ sức tan đi giọt sương khuya còn ướt đầm trên lá, ngược lại, biến chúng thành những viên ngọc lóng lánh cười trong nắng. Mới dăm hôm trước, nắng thu vẫn còn ấm áp cả không gian, mà nay, khí trời bàng bạc như thể mùa đông chạm ngõ. Ngó bên hiên nhà, hoa dã quỳ bừng nở, thay thời gian báo hiệu mùa về.
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Công an phường Phú Lương triển khai mô hình “Sổ tay kỹ năng số”, nâng cao kỹ năng bảo vệ người dân trên không gian mạng
    Hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026), chiều 02/7/2026, Công an phường Phú Lương đã phối hợp Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an thành phố Hà Nội tổ chức Lễ ký kết Quy chế phối hợp triển khai mô hình “Sổ tay kỹ năng số - Sống an toàn, ứng xử văn minh, tự bảo vệ bản thân trên không gian mạng”.
  • Kihasu bùng nổ Mega Live tháng 7 - Săn deal chỉ 7k cùng hàng trăm quà tặng hấp dẫn
    Thương hiệu mỹ phẩm 5 năm đồng hành cùng phái đẹp Việt mang đến chương trình Siêu Sale chưa từng có trên TikTok Shop và Shopee.
Đừng bỏ lỡ
Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO