Phố ông Đồ: Đắng với chuyện Xin-Cho

Nguyên Trang| 28/02/2011 11:22

(NHN) Nếu nhà  thơ Vũ Аình Liên sống lại, chắc cũng mừng lắm. Bởi mấy năm gần đây, mỗi năm hoa đà o nở, ở con phố nhử bên cạnh Quốc Tử­ Giám, hình bóng những ông đồ già , đồ trẻ lại bà y mực tà u giấy đử/Bên phố đông người qua! lại tiếp tục cái câu chuyện Xin-Cho chữ thời hiện đại!

Là  một trong những ông đồ đầu tiên mang bút nghiên ra hè phố, Аà o Thái Hồng Phúc thấu hiểu hơn rất nhiửu người cái chuyện Xin-Cho chữ thời hiện đại. Cái nghiệp bút nghiên như gắn với con người ông đồ đã không còn trẻ nà y, bởi bén nghiệp từ lúc còn rất nhử. Cái thuở còn lên 5, lên 6, khi mà  cả xã hội với tất cả mọi người quay quắt với tem, với phiếu thì cậu trai nhử Hồng Phúc lại mê mải với những ông đồ múa bút trên sân Thái Học ở Quốc Tử­ Giám. Rồi cái chuyện viết lách thư pháp dính và o anh cho đến tận bây giử. Trong độ tuổi chưa hẳn già  cũng không còn trẻ, anh nghiửn ngẫm: Ngà y ấy cũng bởi ám ảnh bởi những con chữ, mình bử bao nhiêu công sức tầm sư học đạo. Ngẫm ra thì được cũng nhiửu, mà  mất cũng không ít.

Phố ông Đồ: Đắng với chuyện Xin-Cho

Phố ông đồ ngà y nay xôm tụ hơn. Người xin chữ, người cho chữ cũng đông đúc hơn, nhiửu thà nh phần hơn. Người viết chữ có từ ông đồ già  râu tóc bạc đến ông đồ trẻ quần jeans, áo bạc. Người đến xin có người đi xe máy, có người xênh xang ôtô, cũng có người khắc khổ tất bật với áo dà i, quần ngắn... Nhưng với ông đồ Phúc: Аã ít nhiửu mất đi cái nét đẹp của xin cho. Ngà y xưa muốn đến xin chữ của một cụ đồ già , người chuộng chữ cũng phái sắm cái lễ mâm xôi, con gà ... nên ngà y nay để giản tiện hơn, không ai đem xôi, đem gà  mà  dùng tiửn, dùng USD để xin thì cũng không có gì là  quá đáng.

Nhưng đắng lòng bởi những rao giá, bán-mua. Thời nay đôi khi người đi xin chữ không phải vì họ hiểu, không phải vì họ thích, mà  có khi Phú quý sinh lễ nghĩa, có chút tiửn rồi cũng muốn giương lên với thiên hạ ta già u, ta sang để đi kiếm chữ vử treo. Xin chữ, cho chữ là  một nét văn hóa. Аôi khi chẳng cần xin, thấy người có duyên sẵn lòng ngả giấy, quyệt bút viết tặng. Cũng có người đem đến bạc triệu xin 3 chữ cũng xin kiếu, lắc đầu đuổi vử vì người không có tâm ông đồ Phúc nói.

Hửi chuyện mấy năm gần đây cái tiếng phố à”ng Аồ không còn xa lạ, có người chỉ cười mỉm. Nụ cười nhiửu ý nghĩa. Người ta cười bởi vui, cứ mỗi độ xuân vử, cái nét đẹp mà  nhà  thơ Vũ Аình Liên đã từng hoà i niệm, luyến tiếc đang được hậu bối tiếp tục. Người  ta cười bởi buồn, cái nét đẹp ấy đã có chút vẩn bởi kinh tế thị trường. Còn không Xin-Cho, bởi nhiửu khi đúng nghĩa hơn là  Mua-Bán!

Chỉ và o mấy tử giấy mửng, ông đồ Phúc rộn rà ng: Ngà y xưa, hà ng chập, hà ng chồng báo cũ được đem ra sử­ dụng để luyện chữ. Luyện ngà y, luyện đêm, chẳng khổ luyện như người xưa treo tóc lên trần nhà  thì cũng không mất ít thời gian để vững tay múa bút. Bởi ngoà i hoa tay chưa đủ, người viết thư pháp còn phải hiểu, phải thông cái ngữ nghĩa chữ mình viết ra, còn phải rèn luyện cho tay, nét bút mạnh, viết mà  như múa, nét nhử nét lớn đửu, đẹp, vuông vức. Аấy là  chưa nói chuyện nét chữ còn có cái hồn. Nói ngà y xưa nghe xa xôi quá, nhưng với những người đang ngồi viết chữ ở đây thì quả thực ngà y ấy những người học chữ Hán như chúng tôi khác xa một trời một vực. Ấy bởi vì học cả chục năm trời đâu đã đủ tự tin vác nghiên, vác bút ra để khoe với thiên hạ để xin, để cho. Nhưng bây giử: có những người mới học đôi ba tháng đã mang bút ra với đời! Người ta tự tin, người ta có khiếu hơn chăng, ông đồ Phúc chỉ cười, mân mê hai viên bi sắt luyện tay!

Festival Huế năm 2004, Аà o Thái Hồng Phúc đoạt giải nhất Tà i năng Thư pháp trẻ toà n quốc. Hồi ấy còn đĩnh đạc áo quần là  lượt, nhưng đến nay thì cái vẻ ấy cũng dần mất đi, thay và o là  nét phong trần, cái nét bùi bụi pha chất đường phố. Nhưng chỉ có nét bút vẫn vậy, vẫn bay, vẫn tròn, vẫn có hồn để đôi khi có người chạy xe qua phố thấy ông đồ múa bút lại quay xe đến ngắm, nhìn. Nghiên bút cũng không còn đủ, nhưng kiến thức xã hội, bạn bè đồng đạo cũng có thêm nhiửu. Mang nghiên, mang bút xuống phố cũng để giao lưu, để học hửi. Xuống phố từ 1998, hơn 10 năm qua, đủ thời gian để nghiửn ngẫm và  chứng kiến cái nét đẹp xin-cho dần mai một: Аà nh rằng đó là  xu thế xã hội, nhưng cũng buồn bởi ngà y nay cái chuyện Xin-Cho đã bị thị trường hóa quá nhiửu. Cũng bắt đầu thấy chán. Chán bởi thấy có người xếp bút, xếp nghiên ra rồi... ngồi tô chữ. Chán bởi có người cả năm chẳng sử đến tử giấy, cây bút nhưng cuối năm cũng dọn chiếu ra ngồi để mong kiếm chút tiửn và  lên mặt... với đời. Tự thấy mình có tội (??) bởi: Là  một trong những người đầu tiên mang bút, nghiên ra hè phố.... à”ng đồ Phúc bất đắc chí tâm sự.

Аi được hơn nử­a cuộc đời rồi ngẫm mới thấy Thú chơi cũng lắm công phu chẳng bao giử sai, Аược nhiửu mất cũng không ít. Chuyện gia đình tan vỡ cũng một phần bởi cái thú đam mê, cũng bởi không chịu chia sẻ với cuộc sống. Аể đến bây giử, mỗi lần xếp bút nghiên ra phố lại thấy hiu hắt buồn: Thư pháp là  sản phẩm trí tuệ của con người, có cũng có thể trở thà nh hà ng hóa. Аúng lắm chứ!

Аường phố vẫn đông người qua, dù là  ông đồ thật, ông đồ giả, dù là  vẽ chữ, viết chữ hay tô chữ thì cái phố à”ng Аồ đã được vinh danh vẫn đã và  sẽ tồn tại. Dù có thương mại hóa, dù có xô bồ đến mấy thì ở đâu đây người ta vẫn tìm thấy những nét đẹp còn lưu lại. Nhưng biết đâu sang năm, nhìn sang bên đường người ta lại thấy thiếu vắng, thiếu vắng cái nét phiêu phiêu của ông thầy đồ chẳng còn trẻ vẫn tự đắc với danh hiệu tự phong, bởi rất nhiửu người treo chữ của mình trong nhࠝ. Thiếu vắng cái chiếu của ông đồ Phúc, bởi trong câu chuyện, đôi lần ông chép miệng: Lên Thiửn viện Vân Sơn-Tam Аảo để chép kinh, luyện chữ. Cũng để ngẫm cái sự đời!

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • Lễ tôn vinh “Thương hiệu Vàng Chất lượng Quốc tế 2026”
    Ngày 24/05/2025, tại Trung tâm Hội nghị Quốc tế – Văn phòng Chính phủ (11 Lê Hồng Phong, Ba Đình, Hà Nội), Diễn đàn “Phát triển Kinh tế, Đổi mới sáng tạo, Chống hàng giả và Phát triển thương hiệu uy tín bền vững năm 2026” kết hợp Lễ Biểu dương “Thương hiệu Vàng Chất lượng Quốc tế 2026” – Lần thứ VII đã được tổ chức long trọng với sự tham dự của đông đảo lãnh đạo, chuyên gia, doanh nhân và đại diện cộng đồng doanh nghiệp trên cả nước.
  • Phường Xuân Phương livestream hỗ trợ người dân giải đáp thủ tục hành chính
    Trong bối cảnh chuyển đổi số đang được triển khai mạnh mẽ tại cơ sở, nhiều địa phương đã chủ động đổi mới cách tiếp cận người dân trong giải quyết thủ tục hành chính. Không chỉ dừng ở việc số hóa hồ sơ hay dịch vụ công trực tuyến, các mô hình tương tác trực tiếp trên nền tảng số cũng đang từng bước phát huy hiệu quả.
Đừng bỏ lỡ
  • Rộn ràng khai Hội Gióng Đền Phù Đổng năm 2026
    Ngày 23/5 (tức mồng 7 tháng Tư năm Bính Ngọ), tại khu Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng, Đảng ủy, UBND xã Phù Đổng đã long trọng tổ chức Lễ khai Hội Gióng - Đền Phù Đổng năm 2026; với chủ đề: “Hội Gióng Đền Phù Đổng; Tuần lễ Văn hoá - Du lịch và kết nối thương mại về miền Di sản năm 2026”.
  • Việt Nam giành giải Vở diễn xuất sắc tại Liên hoan ATEC 2026
    ATEC 2026 diễn ra từ ngày 17 đến 22/5, quy tụ các học viện, đại học sân khấu hàng đầu khu vực châu Á. Tại đây, vở diễn Pygmalion của Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội đã xuất sắc giành giải Vở diễn xuất sắc tại Liên hoan các trường đào tạo Sân khấu châu Á lần thứ VIII (ATEC 2026).
  • Trao 4 giải Nhất tại cuộc thi Tài năng diễn viên Cải lương toàn quốc 2026
    Sau gần 1 tuần tranh tài sôi nổi, Cuộc thi Tài năng diễn viên Cải lương toàn quốc 2026 tại TP. Hồ Chí Minh đã khép lại với nhiều dấu ấn rực rỡ. Trong đó, Nhà hát Cải lương Hà Nội tự hào ghi dấu ấn đẹp khi cả 3 nghệ sĩ tham gia dự thi đều giành được giải thưởng.
  • Khởi động Cuộc thi Tài năng Diễn viên Kịch nói toàn quốc - 2026
    Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch vừa ban hành thông báo số 594/TB-NTBD ngày 21/5/2026 về việc tổ chức “Cuộc thi Tài năng Diễn viên Kịch nói toàn quốc - 2026”. Sự kiện dự kiến diễn ra vào tháng 6 tại Nhà hát Tuổi trẻ Việt Nam, số 11 phố Ngô Thì Nhậm, phường Hai Bà Trưng, Thành phố Hà Nội.
  • Chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu.
  • Độc đáo lễ hội chùa Nành
    Chùa Nành (xã Phù Đổng, thành phố Hà Nội) còn gọi là chùa Cả, có tên chữ là Pháp Vân cổ tự hoặc chùa Đại Thiền. Chùa thờ bà Pháp Vân, người đứng đầu trong hệ thống Tứ Pháp được thờ ở Việt Nam. Chùa được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là Di tích lịch sử văn hóa cấp Quốc gia vào năm 1989.
  • Âm nhạc cuối tuần: Điểm hẹn của ký ức Hà Nội
    Có những ca khúc chỉ cần giai điệu cất lên cũng đủ gợi ra hình ảnh của một thành phố. Đó có thể là hơi thở dịu mát của Hà Nội sau cơn mưa đầu hạ, là sắc xanh của cỏ cây quanh hồ Gươm, là nhịp sống đang chuyển động giữa phố phường, hay cảm giác thân thuộc còn lưu giữ trong ký ức nhiều thế hệ. Và chiều 24/5, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, những thanh âm cảm xúc ấy sẽ tiếp tục trở lại trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản: Hội Gióng – Đền Phù Đổng
    Trong những năm qua, việc bảo tồn và phát huy giá trị các di tích lịch sử, văn hóa trên địa bàn Thủ đô luôn được các cấp chính quyền quan tâm và cụ thể hóa bằng những hành động thiết thực từ việc nghiên cứu, sưu tầm, kiểm kê, bảo quản, trưng bày đến quản lý các di tích lịch sử - văn hóa trên địa bàn…
  • Bộ truyện “Hội chuột thiên tài”: Khơi cảm hứng khám phá khoa học cho trẻ nhỏ
    Crabit Kidbooks liên kết cùng NXB Hà Nội vừa ra mắt độc giả Việt Nam bộ truyện khoa học thiếu nhi nổi tiếng thế giới “Hội chuột thiên tài” của tác giả, họa sĩ người Đức Torben Kuhlmann. Bộ sách do dịch giả Kim Ngân chuyển ngữ, dành cho độc giả từ 6 tuổi trở lên.
  • [Podcast] Tản văn: Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
Phố ông Đồ: Đắng với chuyện Xin-Cho
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO