Phố Nguyễn Lương Bằng, quận Đống Đa, Hà Nội

13/04/2018 14:46

Phố Nguyễn Lương Bằng bắt đầu từ ô Chợ Dừa đến ngã ba nối phố Tây Sơn với đường vào khu tâp thể Quân đội Nam Đồng, nay là phố Hồ Đắc Di.

Phố Nguyễn Lương Bằng dài 680m, rộng 15m.

Phố Nguyễn Lương Bằng, quận Đống Đa, Hà Nội.

Đất trại Nam Đồng, tổng Hạ, huyện Vĩnh Thuận. Nay thuộc các phường ô Chợ Dừa, Nam Đồng, Quang Trung, quận Đống Đa. Hai bên phố có chiều ngõ đánh theo số nhà, trong đó có ngõ Đình Đông (số 24), ngõ Chùa Nam Đồng (số 64), ngõ Nhà Thờ (nay là đường vào Bệnh viện Đống Đa số 180), ngõ Xã Đàn (số 39), phố có đình Nam Đồng, thờ Lý Thường Kiệt, di tích lịch sử đã xếp hạnh năm 1991.

Thời Pháp thuộc dân gọi là phố Nam Đồng. Sau cách mạng gọi là đường Đống Đa. Thời tạm chiếm gọi lại là Nam Đồng.

Tên phố đặt từ năm 1989. Đến tháng 1/1999 điều chỉnh kéo dài thêm đoạn từ Bệnh viện Đống Đa đến phố Hồ Đắc Di.

Nguyễn Lương Bằng (1904-1979) một trong những cán bộ cộng sản tiền bối, bí danh thường gọi là Sao Đỏ. Ông quê xã Thanh Tùng, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương, trong một gia đình nhà nho nghèo có truyền thống yêu nước. Hai mươi tuổi đã tham gia cách mạng. Năm 1925 được gặp Nguyễn Ái Quốc ở Quảng Châu (Trung Quốc). Ông tham gia Hội việt Nam Cách mạng thanh niên, được phái về nước hoạt động trong phong trào công nhân ở Hải Phòng, Sài Gòn. Từ cuối năm 1930-1943, bị Pháp bắt giam nhiều lần, từng hai lần vượt ngục. Sau Cách mạng tháng Tám, ông lần lượt giữ nhiều chức vụ quan trọng, ông là người đứng đầu Mặt trận Việt Minh thành lập năm 1941 và là Bộ trưởng Tài chính, Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, Trưởng ban Kiểm tra của Trung ương Đảng các khóa II, III, IV, Đại sứ Việt Nam đầu tiên tại Liên Xô, Tổng Thanh tra của Chính phủ, Phó Chủ tịch nước. rồi Quyền Chủ tịch nước Cộng hòa XHCN Việt Nam.

Ông là tấm gương và mẫu mực về đạo đức cách mạng của người đảng viên cộng sản Việt Nam. 

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
Đừng bỏ lỡ
Phố Nguyễn Lương Bằng, quận Đống Đa, Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO