Phố Bích Câu, quận Đống Đa, Hà Nội

08/06/2017 11:24

Phố Bích Câu dài 208m, rộng 10m. Từ số nhà 11 phố Cát Linh đến số nhà 18 phố Đoàn Thị Điểm.

Đây nguyên là đất phường Bích Câu, một phường đã có tên gọi sớm nhất vào đời Lê Thánh Tông (1460-1497) và thuộc huyện Quảng Đức. Thời Pháp thuộc là đường số 218 (voie N0218) năm 1941 được đặt tên là phố Morit Gơrápphơi (Rue Maurice Graffeuil) năm 1945 đổi tên thành phố Đặng Trần Côn; năm 1949 đổi tên thành phố Bích Câu cho đến nay.

Nay thuộc phường Quốc Tử Giám, quận Ba Đình.

Vào đời Lê, phạm vi phường Bích Câu khá rộng. Theo sách Tang thương ngẫu lục của Phạm Đình Hổ và Nguyễn Án thì địa phận phường Bích Câu tới sát tận chùa Tiên Tích, ngày nay là số nhà 110 đường Lê Duẩn. Trong thời Lê – Trịnh, phường Bích Câu có nhiều dinh thự của các quan lại cao cấp của triều đình và phủ chúa như Nguyễn Khản (anh ruột nhà thơ Nguyễn Du), Bùi Huy Bích, Phan Lê Phiên… Nơi đây còn là bối cảnh của câu chuyện thần tiên Bích Câu kỳ ngộ (chuyện gặp gỡ kỳ lại ở phường Bích Câu) mà bà Đoàn Thị Điểm đã ghi thành truyện (chữ Hán) chép trong Truyền kỳ tân phả về sau có người đã diễn thành truyện thơ nôm.

Sang đời Nguyễn, không còn phường Bích Câu. Phường này đã chia thành một số thôn phường nhỏ hơn. So vào Bản đồ Hà Nội 1831 thì phố Bích Câu ở vào thôn Cận Tú Uyên, thuộc tổng Yên Thành, huyện Vĩnh Thuận (tên gọi mới đặt năm 1805 cho huyện Quảng Đức cũ).

Bích Câu có nghĩa là Ngòi Biếc. Thuở xưa, muộn nhất là cuối thế kỷ XVIII, đời chúa Trịnh Sâm, quanh khu vực đền Bích Câu (xem mục Cát Linh) có một ngòi nước trong xanh, ngòi này thông qua hồ Giám (ngày nay gọi là hồ Văn) rồi qua khu vực phố Lương Sử, Ngô Sĩ Liên tới hồ Kim Âu (ở khu vực sau ga Hà Nội ngày nay). Chú Trịnh Sâm đã dùng thuyền từ phủ chúa (khu vực đầu phố bà Triệu – Quang Trung) theo mọt con ngòi đến hồ Kim Âu rồi theo Ngồi Biếc ghé đến nhà tham tụng Nguyễn Khản ở gần Văn Miếu.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Trường Trung học phổ thông Trung Giã: Rộn ràng Lễ tri ân và trưởng thành cho học sinh khối 12
    Ngày 25/5, trong không khí vui tươi phấn khởi, thầy và trò Trường Trung học phổ thông Trung Giã (Hà Nội), đã long trọng tổ chức Lễ bế giảng năm học 2025 – 2026 và Lễ tri ân, trưởng thành cho học sinh khối 12.
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
Đừng bỏ lỡ
Phố Bích Câu, quận Đống Đa, Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO