Mùa đông Hà Nội

Nguyễn Đình Ánh| 06/01/2023 16:35

Mình người xứ Nghệ nhưng đã có thời gian gắn bó bạn bầu với Hà Nội – với những mùa đông đầy mơ mộng của một thời xuân xanh. Hồi ấy, dù không ai đoán trước được điều gì, những mình vẫn nghĩ sẽ bám trụ lâu dài với Thủ đô. Nhưng rồi bất ngờ mình phải chia tay. Tạm biệt trong cái khoảng thời gian mình đang yêu Hà Nội da diết nhất. Có lẽ bởi vậy, sau này nỗi nhớ Hà Nội trong mình mới đằm sâu đến thế…

5afad6c44f801abe6c4376490ea62545(1).jpg

Có lần trở lại chốn xưa, người bạn lính bảo với mình rằng, “Hà Nội không vội được đâu”. Thế mà lần nào ra Hà Nội cũng vội. Không thể đến hết được những nơi mình muốn. Không thể đến được những chốn quen thân từng lưu dấu bao kỉ niệm về một thời trai trẻ. Đường Trường Chinh nơi đơn vị mình đóng quân. Đường Tôn Thất Tùng với bao lần nhâm nhi chén rượu ốc với nhóm bạn đến tận đêm khuya khoắt. Hồ Gươm với những que kem Tràng Tiền mát lạnh. Hay những đêm thanh vắng mấy đứa bạn rủ nhau chạy xe lên cầu Long Biên ngắm sông. Và còn biết bao tên phố, tên đường thân thương khác nữa.
Có hai mùa ở Hà Nội mình yêu là mùa thu và mùa đông. Đã nhiều lần trở lại, nhưng hình như đây là lần đầu tiên mình trở lại vào đúng mùa đông. Vẫn cái se se lạnh đầu mùa của những phố dài xao xác. Vẫn cảm giác ấm áp khi dạo bộ giữa lòng phố không người quen thân. Một chút nao nao kỉ niệm. Một chút cô đơn đủ nhắc đến một thời. Một thời trai trẻ với đầy hoài bão ước mơ. Nơi có một cái nắm tay giữa đêm đông giờ đã cũ. Nơi một mình trên chuyến xe buýt rưng rưng. Nơi có một tình yêu đã đi vào quá vãng. Một thoáng giật mình bởi mình đã già nua giữa những con phố trẻ trung, giữa những con người hiện đại.
Mùa đông Hà Nội dường như bao lâu nay vẫn vậy. Những cây bàng đã chớm đỏ. Một chút hương sữa còn luyến lưu. Những con phố về đêm vẫn lung linh huyền ảo. Chỉ có lòng người dường như đã đổi thay. Ừ, mà không đổi thay sao được. Chừng ấy mùa đông qua chỉ biết ôm cái giá buốt một mình. Chỉ biết dạo bộ lẻ loi một mình giữa những con đường hoài niệm. Ngắm những chiếc lá khô khốc đã lìa cành. Ngắm những cặp đôi hạnh phúc sớm tối đi về. Nghe những âm thanh lạnh lùng của gió rít. Nghe tiếng lòng thao thức giữa đêm đông. Rồi chợt hỏi vẩn vơ như từng có em trong ngày xưa cũ, em có yêu mùa đông Hà Nội không? Và biền biệt bao năm để rồi lúc này trở lại hết thảy đã trở thành kí ức. Hết thảy đã phủ màu rêu phong. Mùa đông Hà Nội bây giờ dường như không còn lạnh như xưa. Một mái ấm gia đình đã được dựng xây. Một mối tình đã vùi quên trong phố cổ…

Hà Nội mùa đông trong lần trở lại hiếm hoi này mình cũng bắt gặp không ít chuyện buồn. Đó là tiếng mặc cả, chèo kéo của xe ôm, xe taxi. Tiếng ồn ào xô xát bởi một vụ va quệt. Tiếng tranh giành khách của mấy chủ quán bún phở. Hình ảnh tắc đường kéo dài cả tiếng đồng hồ. Hình ảnh những con sông chưa được xanh trong. Hà Nội thanh lịch, hào hoa “bay đi ít nhiều”.

Nhưng Hà Nội mùa đông vẫn còn những hồn cốt không bao giờ phai mờ theo tháng năm. Những vẻ đẹp không thể hoà lẫn với một vùng đất nào khác. Một thoáng Hồ Tây mờ ảo hơi sương như lạc giữa hai bờ hư thực. Một phút tĩnh tâm, lắng lòng bên bờ Hồ Gươm giữa phố phường ồn ào náo nhiệt. Một thoáng ấm lòng bên tô phở đang bốc khói nghi ngút. Chợt nhớ diết da tiếng rao đêm của những gánh hàng rong. Thèm những bông ngô nướng, những chiếc bánh bao giữa đêm đông Hà Nội. Thèm được nghe những bài hát quen thuộc viết về Hà Nội du dương trên những chuyến xe buýt cuối ngày. Thèm được trở về mùa đông Hà Nội năm ấy. Nắm đôi bàn tay thon gầy trong cái se sắt gió mùa và bước đi…
Hà Nội lần nào trở lại cũng vội. Lần nào trở lại cũng gắn với một công việc nào đó nên chẳng đủ thời gian mà dan mà díu với phố, mà nũng nĩu với vẻ đẹp ven hồ. Hà Nội lần nào trở lại cũng vội vàng. Không thể gọi cho một người bạn. Không thể hàn huyên hết câu chuyện xưa. Chỉ hẹn hò một mình với phố. Phố mùa đông thanh vắng xao xác lá khô. Phố mùa đông dư giả nỗi cô đơn. Phố mùa đông không người hò hẹn.

Tạm biệt mùa đông Hà Nội. Tạm biệt những bâng khuâng xao xuyến.

Tạm biệt mùa đông Hà Nội. Tạm biệt để rồi mong một ngày trở lại…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Đình Ánh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Yêu Hồ Tây
    Có ai đến Hồ Tây mà không yêu Hồ Tây? Yêu Hồ Tây, tìm hiểu về Hồ Tây, ta càng yêu, càng quý, càng trân trọng và hạnh phúc biết nhường nào!
(0) Bình luận
  • Lần đầu ăn phở xếp hàng
    Dù đã nhiều lần đến Hà Nội nhưng do công tác, tôi không có thời gian dành cho thăm thú. Về quê lại lăn xả vào công việc, đến một sáng tháng Mười năm 2022, từ Quảng Bình tôi có công chuyện trở lại Thủ đô. Lúc này, ông bạn đồng hương sốt sắng dùng xe máy chở tôi dạo quanh một vòng, chiêm ngưỡng các danh thắng. Chừng thấm mệt và thấm cả sự cồn cào của dạ dày, bạn gây cho tôi sự tò mò, bảo “Tôi đưa ông đi ăn phở xếp hàng!”. Con AirBlade tiếp tục lao đi giữa phố phường tấp nập, bạn đưa tôi đến một quán phở, không lấy gì làm to tát ở phường Cửa Đông, quận Hoàn Kiếm. Quán phở gia truyền số 49 Bát Đàn!
  • Lời ru từ hồn thiêng xứ sở
    Một buổi sáng nắng dịu dàng ôm ấp những hàng cây, tôi lang thang từ chùa Trấn Quốc dọc theo bờ Hồ Tây chừng quãng ngắn rồi ghé vào thăm ngôi đền Quán Thánh trầm mặc, nơi lưu giữ cả ngàn năm lịch sử của Thủ đô.
  • Nỗi niềm vào thu
    Vào mùa thu này, Hạ đã bước vào tuổi 39. Ba mươi chín tuổi với một người đàn bà mà chưa có chồng, ta thường gọi là gái ế, gái lỡ thì, là kịch khung của nhỡ nhàng.
  • Cái ngày tôi chia xa Hà Nội
    Tôi dừng xe chống chân đợi trong dòng người hối hả giờ tan tầm. Đường tắc. Tháng sáu, hơn năm giờ chiều, trời vẫn còn nóng hầm hập. Mồ hôi chảy thành dòng và bụi bám dính lấy da người. Mồ hồi ướt đẫm manh áo sơ mi mỏng và hơi nóng từ mặt đường nhựa bốc lên bỏng rát mặt. Khói từ những ống bô xả xám xịt, khét mùi, đậm đặc. Còi xe inh ỏi, ngột ngạt quá, tôi thấy như mình đang khó thở.
  • Một thời gác trọ Thủ đô
    Trời về sáng, mưa lộp độp trên mái tôn. Mưa rộn ràng như tiếng trống khai hội. Khoan thai rồi dồn dập liên hồi như pháo trận. Ngủ thế nào được bây giờ.
  • Giọng nói người Hà Nội
    Giọng nói người Hà Nội nghe như tiếng gió thoảng nhưng lại tròn vành rõ chữ, dịu dàng, mềm mại, thân thiện, chân thật...
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Quy định mới về xét tặng danh hiệu “Nghệ sĩ nhân dân”, “Nghệ sĩ ưu tú”
    Chính phủ vừa ban hành Nghị định mới, quy định về xét tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân (NSND), Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT) có hiệu lực thi hành từ ngày 22/7/2024, trong đó bổ sung một số quy định mới, rõ ràng hơn về xét tặng danh hiệu.
  • [Podcast]: Có phải hạ về trên sắc nắng
    Đối với tuổi học trò, cây bàng và cây phượng là hai loại cây đẹp nhất và có nhiều kỷ niệm nhất. Những chiếc lá bàng rơi rụng không chỉ báo hiệu sự chuyển mùa mà còn gợi lên trong lòng các em học sinh những kỷ niệm về những ngày đầu năm học mới. Còn khi hoa phượng nở báo hiệu một mùa hè nữa lại về.
  • Thêm một góc nhìn về chiến thắng Điện Biên Phủ
    NXB Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Điện Biên Phủ: Nhiệm vụ bất khả thi” của PGS. TS Trần Viết Nghĩa. Với cách tiếp cận mới, sử dụng tư liệu trong và ngoài nước đa dạng, phong phú, cuốn sách góp phần làm sáng tỏ cuộc kháng chiến trường kỳ, gian khổ của 9 năm kháng chiến chống thực dân Pháp của quân dân ta, mà mốc son chói lọi là chiến thắng Điện Biên Phủ.
  • “Tăng tốc” chuyển đổi số thúc đẩy tăng trưởng ngành Du lịch Thủ đô
    Nghị quyết số 18-NQ/TU ngày 30/12/2022 của Thành ủy Hà Nội đặt mục tiêu đến năm 2025, Hà Nội thuộc nhóm các địa phương dẫn đầu cả nước về chuyển đổi số theo hướng thông minh, hiện đại. Để hoàn thành mục tiêu này cần sự vào cuộc quyết liệt của các cấp, ngành thành phố. Trong đó, ngành du lịch Thủ đô đã thực hiện các kế hoạch, đồng thời “tăng tốc” chuyển đổi số.
  • Hà Anh Tuấn ra mắt 8 ca khúc mới lên sân khấu Live Concert tại Singapore
    Sân khấu Live Concert 'Sketch A Rose' tại Singapore của Hà Anh Tuấn, đánh dấu điểm khởi đầu của hành trình mang âm nhạc Việt Nam đến những nhà hát biểu tượng trên thế giới.
Đừng bỏ lỡ
Mùa đông Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO