Nắng còn gắt, trời vẫn còn giông bão của mùa, thế nhưng sau cơn mưa, trời mát lâu hơn, sớm mai trong phố ngỡ như sương đã giăng. Đôi người thấy và kháo nhau rằng phượng tím đã nở, không ít người đã để mắt kiếm tìm.
Phượng tím không nhiều và mới chỉ về thành phố dăm năm nay, có những cây mùa này mới ra hoa bói, nên mọi người còn thấy lạ lẫm, kiếm tìm là phải. Phượng tím là hoa ở xứ Nam Mỹ xa xôi. Phượng tím đến Đà Lạt cả hơn nửa thế kỉ nay, còn với thành phố này dăm năm trước người ta đã từng bàn tán rồi nhãng quên đi theo dòng chảy của cuộc sống. Chỉ đôi người âm thầm ngóng, vì yêu hoa, vì muốn thành phố thêm một sắc màu, kho ảnh của mình thêm một giống loài, một “nhan sắc’’.
Phượng tím là một nhan sắc. Thiên nhiên có nhiều sắc tím, có khi nhạt, thoáng qua phải nhìn kĩ mới thấy. Có khi tím đậm, thâm trầm, nhưng cũng có khi như hoa ban lại tươi tắn, nhiều sắc hồng… Phượng tím không nằm trong số ấy, giống nòi hay thiên nhiên pha chuẩn màu cho hoa, để màu tím đúng là tím, không thể thêm 1 từ nào khác như: nhạt, hồng, hay đậm. Tím của phượng đủ tươi tắn, đủ thâm trầm để nhớ, để nhắc với lòng mình về thông điệp của sắc màu thủy chung này. Tím khiến đàn bà con gái mê hoặc, nghĩ ngay tới một tấm áo mới có màu giống như hoa. Áo màu tím khiến con gái tinh tế hơn, áo màu tím cho đàn bà đằm hơn, giông bão như phía sau lâu rồi. Áo màu tím nhắc cho chủ nhân bước những bước trên mặt đất, không cuống quýt, hốt hoảng mà ung dung trở về ngôi nhà của mình ấm áp và thơm sực.
Lại nói về phượng tím, phượng tím trong phố cây đã tỏa bóng mát, những phố như Hòe Nhai, Yết Kiêu, Vạn Bảo, Trần Duy Hưng, người ta đã dần quen mắt với loài cây này. Phượng tím bên sông Tô Lịch cây cũng đã trưởng thành. Phượng tím là loài cây thân gỗ, lá kép 2 lần, không nở hoa thì trông gần giống như cây phượng vĩ. Phượng tím trên đất Bắc này một năm cho 2 mùa hoa là vào cuối mùa hè đầu thu và cuối mùa đông đầu mùa xuân. Phượng tím cho hoa chùm, hoa và nụ cùng trên một cuống, chia nhánh nhỏ đến từng bông. Hoa nở và nụ lớn lên theo ngày, trong nắng gió của mùa. Phượng tím đẹp và điệu, nói bông phượng tím điệu là vì phượng tím cánh mỏng, hoa nở mà vẫn chỉ khum khum e ấp, hoa nở sớm mai, rồi cụp lại, tím thậm đậu trên cuống, hôm sau, chùm còn đó, nhưng là bông khác nở. Phượng tím khác hẳn phượng đỏ, hoa ngùn ngụt thắp lửa cho mùa hè thì phượng tím nở khi mùa hạ cạn nắng, nắng có gắt gao, cũng là những đợt cuối, nắng có vàng ươm thì chiều tà trời cũng đã dịu lại.
Phượng tím chỉ xuất hiện buổi sớm mai, cùng những tia nắng đầu tiên, cùng những cơn gió có cội nguồn đang nuôi những hanh hao. Có lẽ chính vì thế mà màu tím tươi đẹp, rõ nét. Hoa hiện lên trên nền lá xanh thật bất ngờ, vì bấy nay người ta chưa thấy mà ngóng nụ, vì bấy nay chưa thấy hoa để đếm mùa. Cuống xanh mảnh mai, cánh hoa mỏng, ngời lên trong nắng. Hoa rực rỡ trong ánh ngày thì vẫn không hề suồng sã, hối hả. Nụ tím hơn hoa, nếu hoa tím sáng, nhạt hơn, thì nụ tím đậm, hẹn hò mai kia hay vài ba hôm nữa mới nhận nắng để nở. Đánh dấu 1 bông phượng cành bổng, nhiều ngày qua đó vẫn thấy, vì nụ còn ra thêm nơi ngọn bông. Xa xa, lại cứ ngỡ mai vẫn bông phượng ấy, nhưng không phải thế đâu, hoa hôm nay chỉ tầm gần trưa, khi mặt trời chiếu sáng là cụp lại, đứng bóng sẽ thu cánh, rồi rụng. Mai này, nụ đủ nắng, đủ sương sẽ nở bông cạnh đó, chính vì thế nên mùa phượng tím dài. Chùm hoa sẽ nở cho đến bông cuối thì mới tiễn mùa. Khi nở rộ, nối ngày hoa rụng thành tấm thảm tím thật đẹp.
Vào ngày sương giăng, phượng tím vẫn nguyên sắc, sương mờ khiến người ta phải chớp mắt để nhìn cho tỏ. Tha thiết với màu tím để rồi miên man với suy nghĩ của mình. Phượng tím không thắp lửa, không phải loài hoa của những cảm hứng ngập tràn, mà phượng tím cho người ta sự cảm nhận hiện hữu của tinh tế, sự bền bỉ và vẻ đẹp hiền hòa. Bởi từ nụ đến hoa, từ bông nở đến bông đã khoe sắc đều mang màu tím, chính cái màu tím ấy, nhen lên trong ta những nghĩ suy về hoa, những thông điệp của riêng ta đón nhận được từ hoa. Đúng là một màu tím đặc biệt, có phần linh nghiệm.
Những mưa giông giao mùa vẫn đến theo cách của nó, khi mưa xối, khi gió giật. Những bông phượng tím bay trong gió, rơi xuống vẫn nguyên màu. Một đóa hoa trong giông bão trôi trên dòng nước về nơi xa, đúng hành trình của số phận. Mai kia, cành ấy, nụ hoa đã nở, tím như vậy, tươi tắn như vậy, rạng ngời như vậy, người ta thấy chùm phượng ung dung trong gió chuyển mùa, có thể không ai nghĩ tới bông hoa hôm qua, thì bông ấy vẫn tím đến cuối trời, ra tận biển. Bông còn lại đã hết mình cho hôm nay.
Phượng tím treo trên cành những chùm hoa lấp lánh, nhiều người đã nhớ, đã nói với nhau về hoa. Tôi biết có người còn giữ những chiêm nghiệm, những thông điệp đón nhận từ hoa cho riêng mình.
Thành phố dẫu có đông nghèn, tắc nghẽn, thì cũng như hoa ta đã đi qua những biến chuyển khắc nghiệt của giao mùa, của số phận, để những khắc giờ, những tháng ngày của mình tỏa sáng.
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Kiến trúc không chỉ định hình diện mạo đô thị mà còn lưu giữ ký ức, phản ánh bản sắc văn hóa và trình độ phát triển của mỗi thời đại. Đối với Hà Nội - thành phố ngàn năm văn hiến, việc kiến tạo những công trình mới hài hòa với không gian lịch sử, đồng thời phát huy vai trò của đội ngũ kiến trúc sư trong bảo tồn và sáng tạo, là yêu cầu quan trọng để xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", đáp ứng yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới.
Tiếp nối thành công của 9 lần trước, năm 2026, Chương trình "Khúc quân hành” lần thứ X do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức, đã diễn ra từ ngày 18 đến 21/7 tại các xã Đông Khê, Trường Hà - tỉnh Cao Bằng và Thủ đô Hà Nội. Chương trình là hoạt động thiết thực kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026); hướng tới 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026). Chương trình Khúc quân hành năm 2026 đánh dấu một thập kỷ vun đắp và lan tỏa truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa” tốt đẹp của dân tộc.
Chiều 25/7, Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam tổ chức Lễ trao Giải thưởng Victor Tardieu 2026, vinh danh những sinh viên có tác phẩm tốt nghiệp xuất sắc. Ở mùa giải thứ hai, giải thưởng tiếp tục khẳng định vai trò là bệ phóng cho các tài năng mỹ thuật trẻ.
Đến năm 2028, thành phố phấn đấu kết nối 500 chủ thể, công khai 1.000 sản phẩm với ít nhất 80% có truy xuất nguồn gốc, đồng thời giải quyết hiệu quả các phản ánh và khiếu nại. Để thực hiện, Hà Nội xây dựng quy chế phối hợp liên ngành, tận dụng hạ tầng công nghệ sẵn có như ứng dụng iHanoi để mở "Gian hàng số Thủ đô" và giao Chi cục Quản lý thị trường làm đầu mối chống hàng giả...
Hà Nội triển khai tái cấu trúc mạng lưới giáo dục nghề nghiệp, giáo dục thường xuyên và đại học công lập nhằm tinh gọn bộ máy, nâng cao chất lượng đào tạo và giữ ổn định tâm lý học sinh. Theo đó, 19 trường cao đẳng, trung cấp thành 8 trường cao đẳng và 2 trường trung cấp; hợp nhất 29 trung tâm GDNN-GDTX theo các cực phát triển địa lý thành 14 trung tâm; đồng thời giữ nguyên Trường Đại học Thủ đô Hà Nội để tập trung đầu tư phát triển. Toàn bộ công tác sắp xếp, sáp nhập được yêu cầu hoàn thành trước ngày 25/8/2026.
Trải qua thăng trầm thời gian, người Hà Nội vẫn luôn biết gìn giữ những món ăn truyền thống từ công thức gia truyền, đồng thời họ còn nâng niu những giá trị văn hóa được gửi gắm trong từng món ăn, từ cách chọn nguyên liệu, chế biến đến cách thưởng thức. Và canh dải khoai là một món ăn như thế.
Trong hai đêm 30 và 31/7/2026, Nhà hát Hồ Gươm, khán giả yêu nghệ thuật hàn lâm tại Hà Nội sẽ được hòa mình vào không gian âm nhạc đỉnh cao với sự xuất hiện của vở opera kinh điển “La Traviata”.
Làng Viên Nội thuộc tổng Tuân Lệ, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên trước năm 1945. Sau đó thuộc xã Liên Hiệp, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên (từ năm 1950 thuộc tỉnh Vĩnh Phúc). Năm 1961, làng được sáp nhập vào Hà Nội. Năm 1965, Viên Nội thuộc xã Vân Nội; từ ngày 1/7/2025 thuộc xã Phúc Thịnh, Hà Nội. Viên Nội thờ hai vị thần là Đống Băng và Uông Tá (thời Hùng Vương thứ 18) cùng Diệu La công chúa, nữ tướng thời Hai Bà Trưng.
Trong không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội), chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 26/7 không chỉ mang đến những giai điệu Jazz đặc sắc mà còn mở ra một cách cảm nhận mới về Hà Nội. Điểm nhấn của chương trình là ca khúc “Hà Nội mùa thu” của nhạc sĩ Vũ Thanh đã đưa hình ảnh Thủ đô hiện lên bằng vẻ đẹp tinh tế, giàu chiều sâu văn hóa, qua đó khẳng định vai trò của nghệ thuật trong việc kiến tạo không gian văn hóa cộng đồng và lan tỏa những giá trị bền vững của thành phố.
Cuộc thi là cơ hội khuyến khích đội ngũ văn nghệ sĩ và các tầng lớp Nhân dân phát huy sáng tạo, tìm kiếm những nhân tố mới nhằm bổ sung nhiều tác phẩm có giá trị tư tưởng, nghệ thuật cao phục vụ đời sống văn hóa tinh thần của tỉnh.
Các nghệ nhân, đầu bếp và chuyên gia ẩm thực đến từ 3 miền Bắc - Trung – Nam chế biến 300 tô Bún bò Huế cùng một lúc theo quy trình truyền thống đã lập Kỷ lục Việt Nam.
Cuộc thi "Sáng tạo IP văn hóa từ di sản Phở Hà Nội" đánh dấu bước chuyển mình trong cách tiếp cận di sản, giúp lan tỏa các giá trị truyền thống, kích cầu du lịch và phát triển công nghiệp văn hóa. Đồng thời, đây cũng là khởi đầu quan trọng giúp thành phố chuẩn bị các nguồn lực tư liệu cần thiết, phục vụ thành phố xây dựng hồ sơ khoa học trình UNESCO ghi danh Phở.
Có những ca khúc đã vượt qua giới hạn của thời gian để trở thành một phần ký ức của thành phố. Mỗi lần giai điệu ấy cất lên, Hà Nội như hiện diện gần hơn trong cảm nhận của người nghe. Chiều 26/7, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" tại Nhà Bát Giác sẽ đưa công chúng bước vào hành trình âm nhạc nơi những bản tình ca về Hà Nội gặp gỡ tinh thần jazz thế giới, góp thêm một sắc màu cho đời sống văn hóa của Thủ đô.
Lễ hội Di sản và Âm nhạc Quốc tế Huế - Huế Wonderverse Music Fest nhằm hiện thực hóa chủ trương phát triển công nghiệp văn hóa của Chính phủ và định hướng xây dựng Huế trở thành Thành phố Festival đặc trưng của Việt Nam.