Cảng Sài Gòn từ thời chúa Nguyễn đến thời Pháp thuộc

KTĐT| 08/04/2022 14:29

Sông nước, bến cảng vừa là đặc trưng văn hóa vừa là nền tảng kinh tế cho sự phát triển của Sài Gòn, từ xưa đến nay. Cảng Sài Gòn là một biểu tượng của đặc trưng này.

Là thương cảng từ thời chúa Nguyễn

Cư dân của quốc gia Phù Nam (thế kỷ I - VI) là những người đầu tiên chiếm lĩnh vùng Đồng bằng sông Cửu Long ngay sau khi biển rút và chính họ là người đã sáng tạo nên nền văn hóa cổ Óc - Eo nổi tiếng (bao gồm cả Nam bộ và Đông Nam bộ của Việt Nam). Lúc này Phù Nam giao thương với bên ngoài thông qua hải cảng lớn là Óc - Eo (Ba Thê thuộc An Giang ngày nay).

Thương cảng Sài Gòn 150 năm trước (năm 1866) - hai năm sau khi được xây dựng. Ảnh: Emile Gsell
Thương cảng Sài Gòn 150 năm trước (năm 1866) - hai năm sau khi được xây dựng. Ảnh: Emile Gsell

Đến cuối thế kỷ XVI đầu thế kỷ XVII, khi lưu dân người Việt đến khẩn hoang, đất Sài Gòn trên danh nghĩa thuộc Chân Lạp nhưng chưa có chính quyền Chân Lạp trực tiếp cai trị. Lúc này đây vẫn là một vùng hoang vu, "ở phủ Gia Định, đất Đồng Nai, từ cửa biển Cần Giờ, Lôi Lạp, cửa Đại, cửa Tiểu trở vào toàn là rừng rậm hàng ngàn dặm" (Lê Quý Đôn - Phủ biên tạp lục).

Lưu dân người Việt đã khai phá và phát triển nơi này thành một vùng trù phú, tạo nên phố - chợ và từng bước xác lập vai trò thủ phủ của Gia Định/ Sài Gòn.

Vào thế kỷ XVI, XVII, vùng này có hai thị trấn là Prei Nokor (Sài Gòn về sau là Chợ Lớn) và Kas Krobey (Kompong Krabei, Bến Nghé về sau là Sài Gòn) hình thành từ thời kỳ tiền Ankor hoặc trước đó.

Năm 1623, chúa Sãi (Nguyễn Phúc Nguyên) đã viết thư "mượn" Prei Nokor và Kas Krobey của vua Chân Lạp là Préas Cheychesda để đặt các trạm thu thuế. Năm 1679, đồn dinh Tân Mỹ được thành lập và đến năm 1698, chúa Nguyễn Phúc Chu đã sai Nguyễn Hữu Cảnh vào đây lập Gia Định Phủ. Đây là sự lựa chọn chính xác vì nó thuận lợi cho sinh hoạt kinh tế và kiểm soát chính trị.

Vai trò trung tâm - đầu mối của Sài Gòn/ Gia Định càng về sau càng rõ nhất là khi kênh Ruột Ngựa được đào vào năm 1772 nối liền Rạch Cát và Rạch Lò Gốm để hình thành một hệ thống đường thủy thuận lợi với miền Tây. Lúc này Sài Gòn là trung tâm kinh tế, thương mại "chẳng thiếu món gì" (Trịnh Hoài Đức). Làm ăn buôn bán ở đây ngoài người Việt còn có người Âu, Phi, Ấn và người Tàu. Tàu thuyền các nước đến Sài Gòn khá nhiều. Sài Gòn đã bắt đầu có tính chất của một thương cảng quốc tế từ hồi đó.

Cảng lớn nhất Đông Dương thời Pháp thuộc

Tháng 9/1859, thực dân Pháp đánh chiếm Gia Định không chỉ để mở đầu cầu xâm lược toàn Đông Dương mà còn hướng đến sớm khai thác vùng đất giàu tiềm năng này; đặc biệt là hệ thống đường thủy rất phù hợp với chính sách xâm lược bằng pháo hạm của họ. Với vị trí chính trị - quân sự - kinh tế, đặc biệt là yếu tố đậm chất "cảng" của Sài Gòn, thực dân Pháp đã khẩn trương tiến hành xây dựng cảng ở đây để vừa có điều kiện nuôi chiến tranh xâm lược vừa thực hiện mục tiêu khai thác thuộc địa.

Vì vậy, ngay từ tháng 2/1860 - chỉ một năm sau khi chiếm Gia Định, đô đốc Page đã quyết định cho mở cảng Sài Gòn bằng cả vốn nhà nước và vốn của tư bản tư nhân.

Công ty vận tải đường biển (Compagnie des Messageries) được chính quyền thực dân Pháp ủng hộ để đầu tư xây dựng cảng Sài Gòn.

Tháng 2/1861, công ty này cử đại diện sang Sài Gòn, sau đó cử hai kỹ sư sang để thực hiện công việc điều tra cơ bản, khẩn trương lên kế hoạch xây dựng cảng. Đầu năm 1862, họ đã được cấp đất để xây dựng cảng ở bờ sông Sài Gòn về phía Bắc, ở bờ rạch Thị Nghè và ở gần ngã ba sông Sài Gòn với vàm Bến Nghé.

Ngay trong năm 1862, công việc xây dựng cảng Sài Gòn được tiến hành. Trên một diện tích khá lớn, các công trình bao gồm ngôi biệt thự Nhà Rồng, văn phòng, cư xá, tổng khố, nhà máy, kho than, giếng nước, bến đậu được gấp rút xây dựng; trong đó có cầu tàu bến đậu dài tới 350m. Tổng chi phí gần 3 triệu francs.

Đồng thời, một số công trình phục vụ khác cũng đưa vào sử dụng như: Hải đăng ở Vũng Tàu; đường dây điện tín liên lạc từ Vũng Tàu với Sài Gòn; cột cờ Thủ Ngữ ở Sông Thị Nghè giáp với rạch Bến Nghé…

Ngày 23/11/1862, con tàu hơi nước đầu tiên của công ty này đã khai trương tuyến đường biển từ Pháp tới bến cảng Nhà Rồng.

Ngày 25/8/1862, luật cảng Sài Gòn được ban hành với đầy đủ chi tiết.
Từ năm 1879, do có vị trí quan trọng cả về quân sự lẫn kinh tế, cảng Sài Gòn được đầu tư thành một cảng lớn, gồm quân cảng và thương cảng.
Quân cảng Sài Gòn dài 537,02m, kể từ nhà máy Ba Son tới công trường Mê Linh ngày nay.

Thương cảng Sài Gòn ngày càng mở rộng. Trước năm 1911, thương cảng Sài Gòn dài khoảng 600m, từ công trường Mê Linh đến cột cờ Thủ Ngữ đã mở rộng phạm vi bến bãi và mở thêm cảng mới về phía Khánh Hội gọi là bến Khánh Hội. Năm 1914, do nhu cầu cập bến của các tàu lớn, thương cảng Sài Gòn được nối dài đến ngã ba Kinh Tẻ (cầu Tân Thuận ngày nay). Tháng 6/1922, giang cảng Chợ Lớn sáp nhập vào thương cảng Sài Gòn, tạo thành một hệ thống đường thủy và cửa khẩu hoàn chỉnh, gồm Hải cảng Sài Gòn, Hải cảng Nhà Bè và Giang cảng Sài Gòn - Chợ Lớn.

Hệ thống thiết bị của cảng càng liên tục được đầu tư nâng cấp. Năm 1870, cảng đã trang bị 3 tàu kéo chạy bằng hơi nước.

Năm 1899, các cầu tàu bằng gỗ đã được thay thế thành 2 cầu tàu xi măng cốt thép. Mỗi cầu có chiều dài là 41,25m, chiều ngang là 8m, hai cầu cách nhau 18,75m được nối liền với bờ bởi một cầu phao rộng 10m. Bến cảng dài 1.100m ở hữu ngạn sông Sài Gòn được xây dựng, có thể đón nhận cùng lúc 9 con tàu loại 120m.

Dãy nhà kho dài 1.000m chạy dọc cảng trên một mặt bằng có diện tích 24.225m2. Hệ thống đường "ray" ở phía trước và phía sau dãy nhà kho được nối với đường xe lửa Sài Gòn - Mỹ Tho. Hệ thống neo ở tả ngạn và hữu ngạn sông Sài Gòn đươc xây dựng. Một cây cầu 3 nhịp nối đài từ đường Adran đến thương cảng cũng được xây dựng. Ở hai bên Khánh Hội và Thủ Thiêm có 16 phao nổi được đặt làm chỗ cho tàu đậu tạm… Những trang bị này giúp cho cảng Sài Gòn khi ấy cho phép tàu cỡ lớn cũng có thể cập bến được.

Từ năm 1910 trở đi, người Pháp đã đầu tư thêm 10.394.000 francs để tiếp tục nâng cấp cảng Sài Gòn. Riêng năm 1924, chỉ tiêu ngân sách của cảng Sài Gòn đã lên đến 1.188.850 francs. Thời gian này, nhiều công trình xây dựng ở cảng tiếp tục được đầu tư bởi vốn nhà nước và cả tư nhân như: Các công trình xây dựng cầu, cọc neo, bờ kè; các công trình làm đường, đắp đất... Các thiết bị điều khiển cảng như tàu kéo, xà lan, máy cẩu… được tăng cường; 9 kho hàng được xây thêm; xưởng đóng/sửa chữa tàu được xây dựng. Chỉ sau 5 năm - năm 1929, các công trình và thiết bị của cảng Sài Gòn đã được hoàn thiện hơn trước rất nhiều để tàu bè đậu và bốc dỡ hàng hóa, trên một chiều dài 6km.

Cảng Sài Gòn là cảng đầu tiên được hưởng quy chế cảng tự quản bởi một sắc lệnh ký ngày 2/1/1914, thiết lập thành một hãng quốc doanh tự do được đầu tư vốn bởi tư nhân và chịu sự quản lý của một Hội đồng quản trị như những điều kiện được quy định đối với hải cảng thương mại của chính quốc vốn không được thực thi ở các nước thuộc địa để có thể sử dụng một cách nhanh chóng và hiệu quả những lợi ích thương mại và các nguồn tài chính để phát triển hạ tầng nhằm đáp ứng nhu cầu giao thương đang tăng lên nhanh chóng.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hồi ức “Những ô cửa gió lộng” - Khi tình yêu ở lại
    Tưởng niệm 38 năm ngày mất của gia đình nhà viết kịch Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh và con trai Lưu Quỳnh Thơ (29/8/1988 - 29/8/2026), sáng 29/8/2026, tại Hà Nội, NXB Kim Đồng tổ chức chương trình “Giới thiệu sách Những ô cửa gió lộng và giao lưu Xuân Quỳnh cùng tình yêu ở lại”. Chương trình có sự tham dự của tác giả Lưu Tuấn Anh, nhà báo Lưu Minh Vũ cùng các văn nghệ sĩ, độc giả yêu mến nhà thơ Xuân Quỳnh.
  • Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Để tạo lập cơ chế huy động hiệu quả nguồn lực xã hội tham gia bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội; HĐND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Nghị quyết số 30/2026/NQ-HĐND quy định chính sách khuyến khích, hỗ trợ cá nhân, tổ chức cải tạo, bảo vệ khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn Hà Nội (thực hiện điểm a, khoản 1 Điều 15 Luật Thủ đô 2026).
  • Hà Nội ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại
    Chiều 26/8, tại 61 Tràng Tiền, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại.
  • Khẳng định vị thế Thủ đô di sản và kết nối tương lai tại Hội chợ Du lịch Quốc tế ITE HCMC 2026
    Từ ngày 27 đến 29/8, đoàn công tác của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch thành phố Hà Nội do Phó Giám đốc Trần Trung Hiếu làm trưởng đoàn cùng các đơn vị, doanh nghiệp của Thủ đô tham gia Hội chợ Du lịch quốc tế Thành phố Hồ Chí Minh năm 2026 (ITE HCMC 2026).
  • Triển lãm “Chủ tịch Hồ Chí Minh với những mốc lịch sử năm 1946”
    Hơn 250 tư liệu, hình ảnh và hiện vật quý đã khắc họa những dấu ấn lịch sử của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong năm 1946 với nhiều quyết sách có ý nghĩa quyết định đối với vận mệnh dân tộc.
Đừng bỏ lỡ
  • Long trọng nghi thức sân khấu hoá Lễ Truyền Lô thể hiện chủ trương "chiêu hiền đãi sĩ" dưới triều Nguyễn
    Ban Tổ chức Festival Huế công bố Sứ giả quảng bá di sản văn hoá và tuyên dương “Học sinh danh dự toàn trường” gắn với Lễ Truyền Lô tại Ngọ Môn Huế.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa, tưng bừng không khí Quốc khánh 2/9
    Hướng tới đại lễ Quốc khánh 2/9, những ngày cuối tháng 8, khắp nẻo đường Thủ đô Hà Nội bừng sáng sắc đỏ cờ hoa rực rỡ, khơi dậy niềm tự hào dân tộc.
  • Khai mạc Triển lãm Mỹ thuật “Mây & Gió”
    Chiều 28/8, tại Nhà triển lãm Mỹ thuật, Hội Mỹ thuật Việt Nam tổ chức lễ khai mạc Triển lãm với chủ đề “Mây & Gió”, giới thiệu các tác phẩm của 10 họa sĩ từng tham dự Trại sáng tác hội họa tại Tam Đảo.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Vòng xoáy yêu thương
    Thành ơi, bố về! Thằng bé lên ba, mũm mĩm trắng trẻo, xinh xắn như một nụ hồng, lẫm chẫm chạy ra đã thấy mẹ nó lọt trong vòng tay của bố...
  • "Rạng rỡ non sông Việt Nam" qua lăng kính nhiếp ảnh
    Sáng 28/8, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức triển lãm ảnh “Rạng rỡ non sông Việt Nam”, giới thiệu 130 tác phẩm giàu giá trị về lịch sử, văn hóa, đất nước và con người Việt Nam, góp phần lan tỏa niềm tự hào dân tộc, khơi dậy tình yêu quê hương, đất nước trong công chúng.
  • [Podcast] Khu tập thể - Nét văn hóa cộng đồng đặc trưng của Hà Nội
    Nhắc đến Hà Nội, người ta thường nghĩ đến những danh thắng lịch sử, hoặc những biểu tượng hiện đại về Thủ đô trong tương lai gần như đại lộ cảnh quanh sông Hồng, Khu đô thị thể thao quốc tế Hà Nội... Nhưng giữa sự đổi thay không ngừng ấy, vẫn còn đó những khu tập thể cũ – nơi lưu giữ những ký ức bình dị, thân thương in dấu một thời đã qua. Những bức tường vàng sậm màu, những vết sơn bong tróc… tại các khu tập thể cũ tạo nên một nét đẹp riêng, một khoảng lặng đầy hoài niệm giữa nhịp sống hối hả.
  • Từ không gian tín ngưỡng ở núi Ngọc Trản đến Di sản văn hóa Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”
    Từ một lễ hội tín ngưỡng truyền thống trong phạm vi điện Hòn Chén, sau đó phổ biến dần ra cộng đồng và trở thành Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”.
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
Cảng Sài Gòn từ thời chúa Nguyễn đến thời Pháp thuộc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO