Ấm áp câu chuyện đời bình dị

Đặng Đình Chấn| 09/12/2021 15:23

Ấm áp câu chuyện đời bình dị

Xuyến là người bạn cùng quê với tôi. Gần đây, nhân có dịp Xuyến về dự lễ hội truyền thống của quê hương, chúng tôi gặp lại nhau sau mấy chục năm bạn ấy sống và làm việc xa quê. Tíu tít thăm hỏi về nhau, Xuyến kể cho tôi nghe chuyện đời, chuyện nghề, trong đó có một câu chuyện bình dị mà cảm động, ấm áp… 

Tốt nghiệp khoa sử Trường Đại học Sư phạm Hà Nội I ngay sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước, Xuyến được phân công lên dạy học ở Mai Châu, tỉnh Hòa Bình. Sau Tết âm lịch năm đó, cô lên đường đi nhận việc. Ngày ấy, miền đất Mai Châu còn xa lạ và heo hút, bị coi là nơi rừng thiêng nước độc; mới nghe cái tên người ta đã cảm thấy... ớn lạnh, chứ nói gì đến việc phải lên đó công tác lâu dài. 

Ngày ấy đi lại còn rất khó khăn. Từ bến xe Hà Đông (cũ) đi Mai Châu mỗi ngày chỉ có hai chuyến xe đi - về. Hôm ấy, do xuất phát muộn nên khi xe đến Mai Châu trời đã tối. Xuống xe tại bến chỉ còn vài người khách vội vàng, tất bật... Để đến ngôi trường mới mở, Xuyến còn phải đi bộ thêm chục cây số trong biết bao nỗi hoang mang, lo sợ. 

Giữa lúc đó, một anh bộ đội (chắc cũng vừa xuống xe cùng chuyến mà Xuyến không để ý) đi đến gần, ngập ngừng hỏi nhẹ:  

- Em... về đâu, đi gần hay xa?

- Dạ, em lên đây nhận công tác, nhưng chưa biết đường ạ.

- Thế em có người quen ở đây không?

- Không ạ. 

- Thế em định thế nào?

- Em cũng chưa biết...

Im lặng một lúc, người lính trẻ mới nói:

- Vậy... nếu em không ngại thì đi theo anh về nhà người quen nghỉ tạm, rồi sáng mai đi tiếp, chứ đêm hôm thế này… em đi sao được.

Như mở cờ trong bụng, Xuyến bước theo người lính trẻ. Trời tối, đường mỗi lúc mỗi khó đi hơn. Anh lính trẻ đi trước, Xuyến lầm lũi theo sau. Con đường hơi lòng vòng, có chỗ men theo sườn đồi, nhìn không được rõ, bước thấp bước cao. Đi được một quãng đường khá dài, Xuyến cũng đã thấm mệt. Như đoán được tâm trạng ấy của Xuyến, người lính ngoảnh lại nói: “Em cố gắng lên, cũng không còn xa lắm đâu… Đưa ba lô anh mang giúp cho đỡ mệt”. Không đợi Xuyến phản ứng thế nào, tay anh đỡ luôn ba lô từ vai cô gái khoác vào vai mình, mặc cho trên lưng anh đã có sẵn một cái ba lô căng phồng. Lúc đầu, Xuyến còn đi theo sát người lính. Về sau, có lẽ sợ lỡ có điều không hay xảy ra nên cô đi chậm dần, giữ khoảng cách. Tâm lý sợ sệt khiến Xuyến không còn duy trì được sự hứng khởi ban đầu nữa. Cô còn lập sẵn trong đầu mình một “phương án” bỏ của chạy lấy người nếu có chuyện không hay xảy ra. Nhưng thật may, ý nghĩ ấy chỉ là điều tưởng tượng. Mải đi, mải nghĩ, trời tối, đường đất khó đi nên bất ngờ cô bị vấp ngã, lăn xuống vệ đường, không thể dậy ngay được. Anh lính trẻ vội quay lại, miệng vừa xuýt xoa, tay vừa lúng túng đỡ cô gái lên. Nhưng, cố mãi Xuyến vẫn không thể đứng lên được. Một bên chân đau nhức cứ như thể bị… gãy. Xuyến không dám kêu, chỉ nhăn mặt chịu đau. Anh bộ đội thật sự lúng túng, chưa biết nên xử lý thế nào… Xuyến cố nói nhỏ với người lính: “Anh… cố… ngồi chờ em… một chút…”. Anh bộ đội chờ khá lâu mà Xuyến chưa thể đi được. Người lính nói nhẹ: “Em hãy bám vào vai anh…, mình cố đi em ạ”. Cũng không còn cách nào khác, Xuyến bám chặt vào vai anh, cà nhắc đi theo. Hai người lầm lũi đi trong đêm.

Đi mãi. Đến lúc lòng kiên nhẫn của Xuyến đã gần “chạm đáy” thì cũng vừa lúc người lính trẻ chậm rãi nói: “Tới nơi rồi… em ạ!”. Lúc này Xuyến mới để ý thấy một căn nhà nhỏ phía trước, cũng ở sát ven đường, vẫn còn thấy ánh đèn dầu qua khe cửa. 

Cùng với người lính trẻ, Xuyến bước vào căn nhà nhỏ nằm ở sườn đồi. Mặc dù đã muộn, nhưng bác chủ nhà vẫn kịp nấu cho mỗi người một bát canh miến dong ăn tạm. Xuyến nói với tôi rằng, đó là bát canh bình thường hơn bất cứ một bát canh nào khác (chỉ nấu với muối), thậm chí bây giờ mà nấu ra thì chắc gì đã có ai ăn, nhưng đó lại thực sự là một bát canh ngon nhất, đáng nhớ nhất trong đời cô. Cái chân đau của cô cũng đỡ hơn nhiều nhờ ông chủ nhà đã rang cám với lá ngải cứu và anh bộ đội trực tiếp chườm cho…

Đi nằm, thao thức một lúc lâu, rồi Xuyến cũng thiếp đi lúc nào không biết. Do mệt nên sáng hôm sau cô dậy muộn hơn thường lệ. Trước mặt, sau lưng, toàn rừng núi, vắng lặng, chỉ có không khí là dễ chịu, cô đã cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng, cũng là lúc Xuyến chợt nhận ra một sự trống vắng đến nao lòng: Anh lính trẻ đã đi về đơn vị, không một lời chào, cũng không để lại thông tin, địa chỉ gì, chỉ gửi lời qua bác chủ nhà: “Chúc cô giáo trẻ sẽ gắn bó được với đất rừng Mai Châu!”. Xuyến bỗng có cảm giác hụt hẫng, thấy mình thật đoảng vị, đến nỗi cái tên của anh cũng không hỏi (hay đúng hơn là e dè không dám hỏi); để rồi lúc này chỉ còn lại một khoảng trống trong lòng cô, cùng với một nỗi buồn canh cánh thật khó định tên. Nỗi buồn ấy còn theo cô mãi về sau…

Thấm thoắt đã 40 năm trôi qua. Giờ đây, Xuyến đã nghỉ hưu theo chế độ sau nhiều năm tháng giảng dạy và đảm nhiệm công tác quản lý tại một số trường phổ thông trung học ở huyện Mai Châu – Hòa Bình. Nhưng với cô, kỷ niệm của ngày đầu tiên bắt đầu sự nghiệp ấy không chút phai mờ trong ký ức. Người lính trẻ mà cô không hề quen biết, không phải là đồng nghiệp, người thân, hoàn toàn xa lạ, nhưng sự quan tâm, giúp đỡ từ con người xa lạ ấy dành cho cô chẳng khác nào của người thân trong gia đình mình. Bao nhiêu gian nan, vui buồn, khó khăn, thử thách trên chặng đường công tác, mỗi khi nghĩ về “kỷ niệm” ấy, về cái ngày đầu đáng nhớ ấy, cô lại cảm thấy ấm lòng, lại có thêm nghị lực để vượt qua. Người lính trẻ tình cờ đến và lặng lẽ đi khỏi cuộc đời cô giáo trẻ ngày nào. Nhưng, những thành quả cô có được trong mấy chục năm phấn đấu vì sự nghiệp “trồng người” trên đất rừng Mai Châu, cũng có một phần động lực từ hành trang “vào đời” vô cùng đáng nhớ ấy.

***
Nghe chuyện Xuyến kể đến đây, tôi ngồi lặng thinh, trong lòng bỗng nghĩ về lòng tốt của con người, về sự may mắn của bạn… Thấy vậy, Xuyến quay sang tôi hỏi nhỏ: “Anh làm sao vậy? Em kể chuyện không hay à, hay là chuyện… lạc hậu quá rồi?”. Tôi như bừng tỉnh, vội nói: “Không, chuyện Xuyến kể khiến mình cảm động… May mà hôm ấy Xuyến gặp được anh bộ đội… Kỷ niệm thật đáng nhớ, nhưng dù sao mình vẫn cảm thấy hơi buồn vì Xuyến đã không có dịp để biết về anh bộ đội ấy?”. Nghe tôi phân trần, Xuyến vội nói: “Không phải vậy, em đã kể hết chuyện đâu anh”. Và, tôi lại giống y như một đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi nghe người lớn kể chuyện cổ tích vậy.   

Ấm áp câu chuyện đời bình dị
Cán bộ, chiến sĩ Ðồn Biên phòng Cửa khẩu quốc tế Tây Trang tuần tra biên giới. Ảnh: Lan Phương

Trước khi chia tay bác chủ nhà tốt bụng, Xuyến cũng cố hỏi về anh bộ đội, vì cứ nghĩ chỗ người nhà (hoặc người quen) thì chắc chắn họ biết nhau. Nhưng một điều rất lạ là cũng chẳng biết thêm được gì. Bác chủ nhà chỉ nói, đại ý là: Chú bộ đội ấy có lần đi làm nhiệm vụ do đơn vị phân công, khi về qua đây thì gặp đúng lúc đứa cháu trai mới 8 tuổi của bác ấy chơi nghịch bị ngã xuống con suối ở gần nhà, dòng nước đang chảy xiết (vì trời vừa mưa lớn). Bác ấy sợ quá kêu la thất thanh trong khi đứa trẻ đang bị dòng nước cuốn đi…

Như từ trên trời xuống, chú bộ đội ấy xuất hiện và lao xuống dòng nước cứu cháu bé, khi cháu đã uống gần no nước… Thật vô cùng may mắn. Chăm sóc cho bé một lúc lâu, khi đã ổn, chú bộ đội vội chào mọi người để về đơn vị. Luống cuống thế nào đó, cũng không ai kịp hỏi tên. Về sau có vài lần nữa chú bộ đội đi công tác qua, ghé nhà hỏi thăm mọi người, uống cốc nước chè xanh, rồi lại lên đường vì công việc… Gia đình cũng chưa có thời gian và có lẽ cũng không để ý đến việc hỏi tên tuổi, thân thế của chú bộ đội ấy nữa; chỉ biết rằng, họ đã coi chú bộ đội ấy là người nhà mình rồi.

Lặng im một lúc, cô bạn tôi kể tiếp với vẻ xúc động: Ngày 22 tháng 12 năm 1984, nhân kỷ niệm 40 năm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam, trường cấp 3 nơi Xuyến giảng dạy có mời cán bộ của Tỉnh đội nói chuyện về truyền thống anh hùng của quân đội ta, trong đó có nhắc đến gương hy sinh của các anh hùng, liệt sĩ quê hương Hòa Bình. Điều hết sức bất ngờ trong buổi nói chuyện ấy có một kỷ vật (cuốn nhật ký) của người chiến sĩ - liệt sĩ đã được kể lại. Đó là đoạn ghi chép ở trang 25 với tựa đề: “Gặp cô giáo trẻ lần đầu đến với đất rừng Mai Châu”. Nội dung đoạn nhật ký tuy chỉ viết ngắn gọn, nhưng thật kỳ lạ lại trùng khớp với câu chuyện của Xuyến lần đầu đến Mai Châu và gặp anh bộ đội cách đó gần chục năm. Trong cuốn nhật ký có cả một tấm ảnh chân dung nhỏ của người chiến sĩ (sau đó Xuyến được nhìn ảnh và nhận ra đúng anh bộ đội đã giúp mình). Cuốn nhật ký đang được đồng đội đưa từ mặt trận biên giới phía Bắc đưa về cho gia đình, nhưng do trong đó có nhắc đến “một cô giáo trẻ” ở Mai Châu, Hòa Bình nên được các đồng chí bên Tỉnh đội cho “dừng chân” tại ngôi trường này, như một minh chứng cho buổi nói chuyện truyền thống quân đội, và sự gắn kết quân dân. 

Hôm đó, vì là “người trong cuộc”, lại được nghe và tận mắt đọc, tận mắt nhìn ảnh anh bộ đội, người mà cô vẫn coi như ân nhân nên Xuyến đã quá xúc động, không chỉ khóc mà còn ngất xỉu mấy lần, khiến mọi người không hiểu tại sao. Mãi đến cuối buổi, mọi người mới được biết về câu chuyện của Xuyến, khi chính cô cũng không thể giữ kín được, đã đưa ra cuốn nhật ký của mình, giở ra trang viết trùng ngày, trùng tháng, trùng năm và cùng nội dung như trong nhật ký của người chiến sĩ đã viết… 

Biết chuyện, mọi người ai cũng cảm động. Không ít người còn nghĩ: Hương hồn anh bộ đội ấy chắc linh thiêng lắm; hy sinh rồi nhưng vẫn nhớ và muốn “dẫn lối đưa đường” để các đồng đội đưa anh về gặp “cô giáo trẻ” ngày nào! 

Cũng từ sau lần ấy, Xuyến mới biết được tên tuổi và quê quán của anh bộ đội, để rồi năm nào cô cũng cùng chồng mình thu xếp đúng dịp giỗ anh, về nhà anh để cùng gia đình thắp nén tâm hương cho anh…
Câu chuyện mà tôi ghi chép lại về người bạn của mình, thật sự cũng không có gì to tát, càng không phải là đặc biệt, độc đáo. Nhưng thiển nghĩ, tình người thật đáng quý làm sao! Nhất là trong những năm tháng đầy khó khăn của đất nước mấy chục năm về trước, cái tâm, cái tình của con người chính là nguồn lực tinh thần không thể thiếu để cả dân tộc vượt qua vô vàn thách thức…Ngày nay cũng vậy, khi biết yêu quý cuộc sống, biết trân trọng tình người, ta sẽ nhận biết được những gì mình nên làm, những gì không nên làm. Cho dù là những điều nhỏ bé, bình thường, nhưng tốt cho con người, cho cuộc đời thì cũng đừng toan tính mà bỏ qua. Vẻ đẹp ấy thật bình dị mà cao quý. 
(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hà Nội phê duyệt quy hoạch bảo tồn, phát triển làng lụa Vạn Phúc
    UBND Thành phố Hà Nội vừa có Quyết định số 63/QĐ-UBND phê duyệt quy hoạch chi tiết bảo tồn, phát triển làng nghề truyền thống kết hợp du lịch tại làng dệt lụa Vạn Phúc, tỷ lệ 1/500.
  • “Những tương lai được đánh thức”: Thức tỉnh để đồng hành cùng con
    Trong nhiều năm trở lại đây, giáo dục và nuôi dạy con trở thành mối quan tâm lớn của xã hội. Sách về phương pháp học tập, kỹ năng nuôi dạy con, mô hình giáo dục hiện đại xuất hiện ngày càng nhiều. Tuy nhiên, giữa vô vàn lời khuyên dành cho trẻ, câu hỏi căn bản nhất đôi khi lại bị bỏ quên: Người lớn đã thực sự hiểu con hay chưa? Người lớn đã sẵn sàng thay đổi chính mình hay chưa?
  • “Việt Nam - Nhìn từ biển”: Bức tranh sinh động về biển đảo Việt Nam
    Biển từ lâu đã trở thành một phần không thể tách rời trong tiến trình hình thành và phát triển của dân tộc Việt Nam. Không chỉ đóng vai trò quan trọng trong phát triển kinh tế, bảo đảm quốc phòng - an ninh, biển còn là không gian văn hóa, lịch sử gắn bó mật thiết với tiến trình hình thành và phát triển của dân tộc. Qua những trang viết giàu hình ảnh và đầy xúc cảm, “Việt Nam - Nhìn từ biển” (NXB Chính trị quốc gia Sự thật) đưa người đọc bước vào một hành trình khám phá bức tranh sinh động, nhiều chiều và đầy sắc màu về biển đảo Việt Nam hôm nay.
  • [Podcast] Đình Tường Phiêu – Di tích gần 600 năm tuổi bằng gỗ lim, đá ong của xứ Đoài
    Xã Phúc Thọ là vùng đất xứ Đoài của Thủ đô Hà Nội, từ lâu đã được biết đến như vùng đất hội tụ nhiều di sản kiến trúc đình làng có giá trị đặc biệt. Giữa hệ thống di tích đó, đình Tường Phiêu (còn gọi là đình Cả) nổi bật như một điểm nhấn tiêu biểu.
  • Phát động Chiến dịch cộng đồng “Tải ứng dụng Hi1 - Trao gạo nghĩa tình”
    Ngày 8/1, tại Hà Nội, Báo Cựu chiến binh Việt Nam phối hợp với Công ty Cổ phần Hi1 Việt Nam tổ chức Lễ ký kết hợp tác truyền thông và phát động Chiến dịch cộng đồng “Tải ứng dụng Hi1 - Trao gạo nghĩa tình”.
Đừng bỏ lỡ
  • Trưng bày "Ngựa về phố" tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám
    Ngày 8/1, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám khai mạc trưng bày chuyên đề "Ngựa về phố" nhân dịp chào đón năm mới Bính Ngọ 2026.
  • 5 di sản văn hóa phi vật thể mới được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công bố
    Năm di sản ở Nghệ An, Ninh Bình, Hưng Yên vừa chính thức được Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ký quyết định công bố trong Danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
  • Liên hoan “Giữa miền di-dịch” quy tụ nhiều nghệ sĩ quốc tế
    Tháng 1 năm nay, Liên hoan nghệ thuật lưu động “Giữa miền di-dịch” sẽ chính thức cập bến tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh, với sự tham gia của các nghệ sĩ nổi tiếng trong nước và Đông Nam Á. Sự kiện hứa hẹn mở ra không gian đối thoại đa chiều, nơi những câu chuyện xuyên biên giới được kể lại bằng ngôn ngữ của hội họa, múa, thơ và âm nhạc.
  • [Podcast] Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng 2026 quy tụ khoảng 900 đại biểu, nghệ sĩ
    Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF) lần thứ Tư dự kiến có khoảng 900 đại biểu, nghệ sĩ, nhà làm phim, chuyên gia tham dự, trong đó khoảng 200 khách mời quốc tế. Liên hoan phim tiếp tục trao các giải thưởng cho phim châu Á, phim Việt Nam xuất sắc, đạo diễn, diễn viên và kịch bản.
  • Nhộn nhịp chợ hoa đêm Quảng An
    Khi phố phường Hà Nội dần chìm vào giấc ngủ, bên bờ hồ Tây, một không gian khác lại tấp nập kẻ mua, người bán. Chợ hoa đêm Quảng An (phường Hồng Hà) bắt đầu nhộn nhịp từ khoảng 23 giờ đêm và kéo dài đến rạng sáng. Đây không chỉ là chợ đầu mối cung cấp hoa lớn nhất Thủ đô mà còn là một “thế giới không ngủ”, nơi sắc hương và nhịp sống hòa quyện trong đêm.
  • Khát vọng thành thực - đường đến thơ
    Có thể coi bài thơ “Tự bạch” là “căn cước thơ” của nhà báo kỳ cựu Đỗ Quảng khi sinh hạ liền ba tập thơ “Thương lắm Sài Gòn ơi”, “Vui buồn tháng Tư”, “Những lời nói thật”, in liền trong mấy năm gần đây (2022 - 2025). Ba tập thơ gối kề với gần 180 bài thơ là một “con số biết nói”.
  • Về Ngôi nhà chung vui Tết bản làng
    Từ ngày 5 đến 31/1/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 1 với chủ đề “Tết bản làng”, giới thiệu các hoạt động đón xuân, nghi lễ, lễ hội và phong tục tập quán truyền thống của các dân tộc Việt Nam.
  • Xã Thường Tín để mùa lễ hội diễn ra an toàn, văn minh, giàu bản sắc
    Nhằm bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa, xây dựng hình ảnh Thủ đô Hà Nội văn minh, thanh lịch, UBND xã Thường Tín đã ban hành kế hoạch triển khai thực hiện “Bộ tiêu chí về môi trường văn hóa trong lễ hội truyền thống” trên địa bàn xã năm 2026.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi giai điệu chào xuân lan tỏa giữa không gian văn hóa Thủ đô
    Chiều Chủ nhật đầu tiên của năm mới 2026, không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ trở nên ấm áp và giàu cảm xúc khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra trong sự quan tâm của đông đảo người dân và du khách.
Ấm áp câu chuyện đời bình dị
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO