8 năm ròng bố tử­ tù Nguyễn Văn Chưởng kêu oan cho con

Bích Yến| 23/12/2014 16:15

NHN Online - Vừa qua, Báo người Hà  Nội nhận được đơn kêu oan của gia đình ông Nguyễn Trường Chinh, 8 năm ròng đi khắc nơi kêu oan cho con mình là  tử­ tù Nguyễn Văn Chưởng (31 tuổi, quê Hải Dương) đang chử thi hà nh án tử­ hình tại trại tạm giam Trần Phú, TP Hải Phòng.

Thời điểm cuối năm đang đến gần, nhiửu người đang rộn rã, mong chử những giây phút đoà n tụ cùng gia đình. Nhưng có một người mẹ, người cha đang sợ hãi đếm từng giử trôi qua. Bởi cuối tháng 12/2014, con họ -  Nguyễn Văn Chưởng sẽ phải chịu án tử­ hình (oan ?!). Trong những ngà y qua báo chí, truyửn thông đã đử cập nhiửu đến vụ trọng án nà y (bên cạnh vụ trọng án của Hồ Duy Hải). Báo chí cũng đã nêu lên các vấn đử cần được là m sáng tử trong hai vụ trọng án nà y. Sau đây, chúng tôi chủ yếu xin đử cập đến câu chuyện vử nỗi lòng của cha mẹ tử­ tù Nguyễn Văn Chưởng, trong những ngà y cuối cùng tiễn biệt con.

Аếm ngà y để... chôn con

Cuối năm, trời rét buốt. Tôi bận túi bụi với công việc nghiên cứu nên không có thời gian quan tâm đến việc khác. Bỗng nhiên, một hôm tôi lướt đọc một lượt các tử báo, các trang web thì thấy hà ng loạt bà i viết vử tử­ tù Nguyễn Văn Chưởng. Mắt tôi cay xè. Tôi bắt đầu quay cuồng với hình ảnh bố mẹ Chưởng, những ngà y giá rét, họ đã tọa thiửn ngoà i vườn hoa, đeo tấm biển to tướng kêu oan cho con mình; những tập đơn kêu oan cao chất ngất của họ; đôi tay nhăn nheo vái lạy trong tiếng nấc của bố Chưởng - một cựu chiến binh (bố tôi cũng là  cựu chiến binh)... Rất chéo ngoe, tôi bắt đầu cảm thấy mình có lỗi. Tôi bắt đầu lục vấn mình. Tôi là m báo. Tại sao tôi im lặng lúc nà y ? Trước đây, tôi đã từng phanh phui nhiửu vụ việc tương tự, tuy chưa có vụ án tử­ hình nhưng có án tù chung thân. Tôi cũng đã từng nhiửu lần gặp nguy hiểm nhưng cuối cùng tôi và  những nạn nhân kia vẫn vượt qua. Bởi vì, chúng tôi có niửm tin và o bản thân, và o lẽ phải, và o một số đồng nghiệp, Tổng biên tập và  một số lãnh đạo cao cấp có lương tri.

Vợ chồng ông Nguyễn Trường Chinh và  con gái của tử­ tù Nguyễn Văn Chưởng - Ảnh: T.L.

Tôi bắt đầu thức trắng đêm. Аêm thứ nhất, đếm thứ hai, đếm thứ ba... Tôi gọi điện đi khắp nơi, nhử người tìm kiếm địa chỉ gia đình nhà  tử­ tù Nguyễn Văn Chưởng. Tôi tìm hiểu hồ sơ vử vụ án và  trao đổi với một số đồng nghiệp, chính trị gia, chuyên gia... có liên quan.

Giữa những đêm rét buốt ngực, tôi ôm con và o lòng và  tự hửi vử... mẹ Chưởng: Liệu tám năm qua bà  ấy có được giấc ngủ nà o yên ổn không ? Hơn hai nghìn đêm qua bà  ấy đã bao lần cầu mong được ôm đứa con tội nghiệp (oan khiên ?!) và o lòng ? Hơn hai nghìn đêm qua bà  ấy đã khóc bao nhiêu lần ?... Và  rồi tôi đã quyết định gọi điện cho bà  ấy. Tôi tự giới thiệu mình rồi, lắng nghe bà  ấy nói. Giọng bà  ấy lúc xót xa, lúc lại xa vắng như người chân đi không chạm đất. Thỉnh thoảng bà  ấy khóc. Giọng ông (bố Chưởng) thì có vẻ còn tỉnh táo, đôi lúc khá quyết liệt, khúc triết. Tôi đã xem tất cả các video mà  các báo đã phửng vấn ông, có những đoạn giọng ông nấc nghẹn không thà nh tiếng. Khuôn mặt ông đen sạm, đau đớn, khô khốc. Trò chuyện một lúc rồi tôi cũng mở lời bằng một câu hửi khá đau xót:

          Cuối năm đang đến gần, mọi người đang chuẩn bị xum họp gia đình, nhưng ông bà  lại đang phải chuẩn bị tiễn biệt con ?

          Bà  Nguyễn Thị Bích (mẹ Chưởng): ``Tám năm qua tôi vẫn còn bà ng hoà ng, lo sợ, bức xúc, vì con tôi không giết người mà  bị án tử­ hình. Trong tim tôi lúc nà o cũng đau nhói, khi trời rét, trời nóng, lúc ăn ngon... lúc nà o cũng nghĩ đến con``.

          Rồi bà  khóc. Có bà  mẹ nà o, ngoà i kia giống nỗi đau của bà  mẹ nà y không ? Có bà  mẹ nà o đang phải đếm từng ngà y để... chôn con mình không ? (àt nhất và o thời điểm nà y tôi được biết có hai bà  mẹ đang phải chịu giông tố như thế).

Bà  đã gặp mẹ của nạn nhân - Thiếu tá Nguyễn Văn Sinh chưa ?

          Bà  run run: ``Tôi chưa. Bởi vì khi họ hiểu lầm mình, mình mà  xuống họ lại nghét...``.

Bà  ấy cũng đang đau đớn vì mất con, thì có thể sẽ thấu hiểu được nỗi đau sắp mất con của bà . Vậy đã có lần nà o bà  có ý định cố gắng gặp họ chưa ?

          Bà  im lặng một lúc: ``Tôi chưa. Bởi vì tôi nghĩ nếu mà  con tôi chẳng may bị như vậy, thì tôi cũng sẽ rất căm thù người ta (à của bà  muốn nói là  do nỗi đau quá lớn như thế, liệu người ta có nghe oan sai của con mình không hay lại thêm căm thù mình``.

          Tôi đã nói với bà  rằng kinh nghiệm tác nghiệp của tôi cho thấy nếu những người đau khổ nà y ngồi lại với nhau thì ít nhiửu sẽ có được sự cảm thông, và  cả những ``phép mà u`` cũng xuất hiện.

          Bà  lại khóc: ``Tôi cầu mong tất cả những người có lương tâm hãy lên tiếng cứu giúp con tôi. Vì con tôi bị oan, chứ nếu như nó là m thì nó chịu chứ tôi cũng không thể kêu được. Nhưng thực tế là  nó bị oan quá. Lúc xảy ra vụ trọng án ở Hải Phòng thì nó đang ở nhà  - ở Hải Dương, có nhiửu người biết. Nó mới 32 tuổi, xin hãy minh oan cho nó, thả nó ra, để nó còn nuôi con, vợ nó bử đi rồi. Chúng tôi thì cũng già  rồi``.

Tôi tin và o sự anh minh của Chủ tịch nước

Mặc dù sự sống của con bà  chỉ còn đếm từng ngà y, nhưng bà  còn hy vọng hay tin tưởng và o ai, và o điửu gì nữa không ?

          Không ai ``ép cung`` nhưng bà  vẫn nói rằng bà  tin và o sự anh minh của Chủ tịch nước, sự công bằng của pháp luật Việt Nam: ``Tôi vẫn tin, tôi nghĩ rằng Chủ tịch nước chưa biết việc của con tôi thôi. Các lá đơn của tôi chưa đến được tay Chủ tịch, chứ nếu Chủ tịch mà  biết thì sẽ xem xét, hoãn thi hà nh án cho con tôi. Chỉ có Chủ tịch mới cứu được con tôi thôi``.

          Bà  nhắc đi nhắc lại hy vọng rằng sẽ gặp được người có tâm, có đức (bà  muốn nói đến các nhà  báo) để có thể đưa được bức thư kêu oan của bà  đến tận tay: Chủ tịch nước, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao, Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao. Bà  tin rằng họ cũng là  những người cha, người mẹ, nên nếu bà  được trình bà y trực tiếp thì họ sẽ thấu hiểu nỗi oan của con bà  mà  cho hoãn án tử­ hình và  xem xét lại vụ trọng án.

          Nỗi đau của ông bà  cứ được nhắc đi nhắc lại bao nhiêu năm nay. Mỗi lần có người hửi, ông bà  lại phải nói, lại cảm thấy đau đớn và  bất lực. Biết thế nhưng tôi không thể không hửi ông vử bức Huyết thư.

Báo chí, truyửn thông hiện đang lan truyửn bức Huyết thư kêu oan của ông gử­i Chủ tịch nước, ông viết bức thư đó như thế nà o ?

          Giọng ông chắc nịch: ``Tôi đã viết bức thư đó ngà y 22/11/2013, sau khi đi kêu oan khắp nơi, theo đúng trình tự pháp luật mà  không ai thấu. Lúc đó con tôi sắp đến ngà y thi hà nh án rồi. Аầu tiên tôi cắt máu ở tay nhưng nó không ra nhiửu, nên tôi phải lấy kim to trích ở ven và  viết bằng ngón tay. Tôi không biết chữ (viết lúng túng) để máu chảy ra rất nhiửu mà  tôi không thấy đau... Nhưng đến nay tôi vẫn chưa được phúc đáp``. 

à”ng vẫn hy vọng và o sự kử³ diệu chứ ?

          ``Tôi vẫn hy vọng. Rất hy vọng sẽ có một cuộc hồi âm gần đây, của một người lãnh đạo có tâm, có trí vì dân, vì nước, giải oan cho con tôi``.

à”ng Nguyễn Trường Chinh (bố của Chưởng) là  một cựu chiến binh. à”ng và  đồng đội cũng đã góp một phần xương máu và o những chiến thắng đó. Tôi ái ngại hửi:

à”ng nghĩ gì trong những ngà y nà y, khi cả nước đang hân hoan kỉ niệm, ghi công những người lính, những người cựu chiến binh thì con ông lại đang phải chịu án tử­ hình (oan?!)?

          à”ng buồn bã: ``Tôi không còn lòng dạ nà o để nghĩ đến ngà y kỉ niệm của riêng mình nữa cô ạ``.

Lúc đó luật sư bà o chữa đã nói gì thưa ông ?

          à”ng nhớ lại: ``Luật sư đã yêu cầu tòa ba lần là  cần phải xem xét lại các bằng chứng mà  con tôi nêu ra, nhưng Tòa không chấp nhận. à”ng ấy (O) đã phải kêu lên rằng: Luật nà y là  luật của các ông chứ không phải là  luật của pháp luật Việt Nam``. 

Lời cuối cùng trong cuộc trò chuyện nà y ông muốn nói là  gì ?

          Giọng ông có vẻ sợ hãi: ``Аừng để người dân chúng tôi sợ. Nếu như không có một phép mà u nà o xuất hiện, giải oan cho con tôi thì xin cho chúng tôi chết thay nó``.  

         Chúng tôi thiển nghĩ, vụ trọng án nà y cần được xem xét lại, tránh để oan sai, bử lọt tội phạm.

(0) Bình luận
  • Dấu ấn nhiệm kỳ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh khóa XII (Bài cuối)
    Nhiệm kỳ khóa XII (2022 - 2026), Đoàn TNCS Hồ Chí Minh các cấp đã thực hiện hiệu quả công tác xây dựng đoàn, mở rộng mặt trận đoàn kết, tập hợp thanh niên tham gia xây dựng, bảo vệ Đảng và hệ thống chính trị; công tác quốc tế thanh niên; tham mưu, phối hợp… Qua đó hoàn thành các mục tiêu nghị quyết Đại hội Đoàn khóa XII đặt ra, hướng tới nhiệm kỳ khóa XIII với hành động cách mạng thống nhất: “Tuổi trẻ Việt Nam tiên phong trong kỷ nguyên mới”.
  • Bố trí các điểm trông giữ xe tại Lễ hội Sen Hà Nội 2026
    Lễ hội Sen Hà Nội 2026 diễn ra từ ngày 26 đến 28/6/2026 tại khu vực hồ Tây, là sự kiện văn hóa - du lịch trọng điểm nhằm tôn vinh nét đẹp hoa sen và quảng bá bản sắc Thăng Long – Hà Nội.
  • Dấu ấn nhiệm kỳ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh khóa XII (Bài 2)
    Giai đoạn 2022 – 2026, triển khai nghị quyết Đại hội Đại biểu toàn quốc Đoàn TNCS Hồ Chí Minh khóa XII, các cấp đoàn đã chuyển hóa những nội dung trong nghị quyết Đại hội thành hành động cụ thể và đạt được nhiều kết quả nổi bật.
  • Ra mắt Liên Chi hội Nhà báo Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội
    Ngày 17/6, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội tổ chức Lễ công bố Quyết định và ra mắt Liên Chi hội Nhà báo Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội và các Chi hội trực thuộc.
  • Các thành phố ASEAN cùng xây dựng cộng đồng ASEAN tự cường, bền vững
    Đó là phát biểu của Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Phạm Gia Túc tại phiên khai mạc Hội nghị lãnh đạo các Thành phố ASEAN diễn ra chiều 8/6 tại Hà Nội. Hội nghị do UBND Thành phố Hà Nội chủ trì.
  • Hà Nội cho thấy quan hệ cấp địa phương là nền tảng vững chắc cho quan hệ cấp quốc gia
    Tại Hội nghị lãnh đạo các Thành phố ASEAN diễn ra chiều 8/6 do UBND Thành phố Hà Nội chủ trì tổ chức, đồng chí Nguyễn Mạnh Cường - Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, chia sẻ: “Hà Nội đã thiết lập mối quan hệ hợp tác với hơn 100 Thủ đô, thành phố trên thế giới, trong đó có nhiều thành phố ASEAN. Hà Nội cho thấy quan hệ cấp địa phương là nền tảng vững chắc cho quan hệ cấp quốc gia”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Phố núi đợi mùa
    Sớm mai thức giấc, cơn gió mang cái lạnh se sắt từ đâu ùa về. Tia nắng mỏng manh không đủ sức tan đi giọt sương khuya còn ướt đầm trên lá, ngược lại, biến chúng thành những viên ngọc lóng lánh cười trong nắng. Mới dăm hôm trước, nắng thu vẫn còn ấm áp cả không gian, mà nay, khí trời bàng bạc như thể mùa đông chạm ngõ. Ngó bên hiên nhà, hoa dã quỳ bừng nở, thay thời gian báo hiệu mùa về.
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Thời sự trong nước và quốc tế: Từ tư duy đúng đến hành động đúng
    Chiều 1/7, Ban Thường trực Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội tổ chức Hội nghị thông tin tình hình thời sự trong nước và quốc tế với chuyên đề “Thông tin thời sự đa chiều: Nhận diện đúng - Hành động đúng”.
  • Huế nằm trong tốp 10 cả nước về kết quả thi tốt nghiệp THPT năm 2026
    Kết quả Kỳ thi tốt nghiệp THPT của TP Huế xếp thứ 8/34 tỉnh, thành phố về phổ điểm và trong đó có 6 môn nằm trong tốp 10 cả nước về điểm trung bình.
Đừng bỏ lỡ
8 năm ròng bố tử­ tù Nguyễn Văn Chưởng kêu oan cho con
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO