Phóng viên chuyên trách lĩnh vực văn nghệ thời nay

PGS.TS Ngô Văn Gía| 20/06/2021 06:47

Có người bảo: đặt vấn đề phóng viên đặc trách mảng văn nghệ có vẻ như là một điều xa xỉ, không có cũng chẳng sao, trừ các báo/đài thật lớn. Họ cho rằng báo chí hiện nay phần lớn phải tự hạch toán, tự chi trả, nên biên chế càng ít người càng tốt, lĩnh vực văn nghệ không quan trọng bằng các lĩnh vực kế quốc dân sinh khác; vả lại lĩnh vực văn nghệ thì... ai làm mà chả được.

Phóng viên chuyên trách lĩnh vực văn nghệ thời nay
Phóng viên văn nghệ cần có một mỹ cảm tốt. Ảnh minh họa

Đó là ý kiến nhìn từ phía tuyển dụng. Trừ những tờ báo/kênh chuyên về lĩnh vực văn học nghệ thuật, còn phần lớn các báo/đài chưa có phóng viên chuyên trách lĩnh vực văn nghệ. Thường thì những người viết/làm về văn nghệ đều được coi là việc kiêm thêm. Những người này, có thể được phân công ở lĩnh vực rộng hơn, thí dụ như mảng văn xã, hoặc gần nhất là mảng văn hóa. Đành rằng văn nghệ là một bộ môn thuộc về văn hóa. Nhưng nói đến văn hóa tức là nói đến một lĩnh vực vô cùng rộng lớn (truyền thống/hiện đại, trong nước/quốc tế, nghiên cứu/thực hành, lý luận/thực tiễn; vĩ mô/vi mô...). Cho nên, một nhà báo giỏi về lĩnh vực văn hóa cũng không có nghĩa là giỏi về tất cả các bộ môn chuyên biệt. Tính đi tính lại, nếu có được phóng viên chuyên văn nghệ là tốt nhất. Nó đảm bảo tính chuyên sâu, chuyên nghiệp, với khả năng “tác chiến” tốt và độ tin cậy cao.

Trước đây đã từng có chuyện: trong một tòa soạn, thường thì các phóng viên báo chí mới ra trường, hoặc bị coi là “chậm chạp”, “kém”... thì được/bị các “sếp” phân công phụ trách mảng văn nghệ. Tình trạng này đến bây giờ chưa hẳn đã hết, tuy có vẻ đỡ hơn...

Do công việc đặc thù (vừa dạy học vừa viết văn), nên đôi khi tôi cũng là đối tượng được một số báo/đài phỏng vấn về các vấn đề liên quan đến lĩnh vực văn hóa, văn nghệ. 

Có lần, một nhà báo của kênh truyền hình nọ gặp tôi để phỏng vấn. Câu đầu tiên, tôi nghe như thể đã bị nhai phải hạt sạn: “Thưa nhà thơ, xin nhà thơ vui lòng cho biết...”. Chưa nghe hết câu tôi đã phải bất nhã chen ngang: “Xin lỗi bạn, tôi chưa bao giờ được gọi là nhà thơ cả. Bởi cả đời tôi có làm câu thơ nào đâu. Tôi chỉ quen được gọi là nhà nghiên cứu phê bình văn học, hoặc quá lắm là nhà văn (bởi đôi khi có viết truyện ngắn, tản văn) thôi”. Thì ra, cô phóng viên này mắc một cái lỗi rất không nên: không hề tìm hiểu trước người mà mình định phỏng vấn. Đây là một khâu rất quan trọng trong tác nghiệp báo chí. Nếu không tìm hiểu trước người định phỏng vấn (qua thông tin trên mạng, qua sách vở mà họ đã xuất bản, qua người trong giới...) thì làm sao có thể có những câu hỏi phỏng vấn đúng, đích đáng và hay được! Trong trường hợp này, bạn phóng viên mắc hai lỗi: kỹ năng tác nghiệp không tốt và sự hiểu biết về người trong giới văn học nghệ thuật cũng không tốt nốt.

Điều mà lâu nay dễ thống nhất trong giới báo chí đều cho rằng một phóng viên văn nghệ cần phải hội đủ ít nhất hai yếu tố: kỹ năng tác nghiệp báo chí thuần thục và tri thức đủ vững về lĩnh vực văn nghệ. Điều này hoàn toàn đúng. Nhưng tôi cho rằng, trong bối cảnh hiện nay, nên nghĩ sâu thêm hai khía cạnh này nữa: Mỹ cảm của phóng viên và khả năng tương tác cao của nhà báo trong bối cảnh 4.0.

Nói về mỹ cảm là nói đến một điều rất khó minh định, mà gần như là sự giác ngộ. Nó là khả năng phát hiện tinh nhạy những vẻ đẹp và giá trị của các tác phẩm, các sự kiện, hoạt động văn nghệ nói chung. Điều này có tính hướng đạo, giúp phóng viên không bị nhầm lẫn, biết tìm đến những vẻ đẹp đích thực, không bị lóa mắt hoặc bị lừa bởi những thứ được có vẻ giống với văn nghệ: sự nhảm nhí, dung tục, vô bổ, phản cảm. Đây là điều rất quan trọng trong bối cảnh thực tiễn và trên mạng xã hội hiện nay. Có không ít phóng viên khi đưa tin đã say sưa ca ngợi những thứ phi thẩm mỹ, ngụy nghệ thuật, thổi phổng những nét dung tục, bệnh hoạn được che đậy bởi cái gọi là “phong cách”, “cá tính sáng tạo”, “style”... Lúc này, mỹ cảm cùng với sự hiểu biết nghệ thuật sẽ mách bảo cho phóng viên biết lựa chọn đúng, khen/chê đúng, đích đáng. Mỹ cảm không thể dạy mà có được, chủ yếu do năng khiếu cộng với việc tiếp xúc nhiều (đọc, nghe, xem) với các nghệ thuật tinh hoa mà thành.

Phóng viên chuyên trách lĩnh vực văn nghệ thời nay
Nếu có niềm đam mê lớn, ý thức tự học cao thì sẽ có những phóng viên giỏi về lĩnh vực văn nghệ. Ảnh minh họa.

Trong bối cảnh công nghệ IT phát triển siêu tốc như ngày hôm nay, nhà báo cũng lại phải có tri thức công nghệ tốt và khả năng tương tác, thích ứng cao mới có thể đáp ứng đòi hỏi của độc giả. Thí dụ như kỹ năng làm video, hình họa, đồ họa, xử lý tiếng động, âm thanh... cho một tác phẩm/sản phẩm báo chí, nhất là báo chí đa phương tiện; khả năng tổ chức sự kiện trực tiếp hoặc trực tuyến (online, offline), khả năng làm các tác phẩm báo chí long form... Nếu một nhà báo nói chung, nhà báo chuyên văn nghệ nói riêng đứng ngoài những yêu cầu này, chắc chắn sẽ bị thực tiễn báo chí bỏ lại phía sau.

Tôi biết đã có một số hội thảo, hội nghị tập huấn bàn về việc nâng cao năng lực làm báo văn nghệ cho các phóng viên, nhưng hiệu quả chưa được là bao. Người được đến trong vai trò thuyết trình có khi lại chủ yếu nghiêng về quản lý/đường lối văn nghệ nói chung, chứ không trực tiếp hoặc không có khả năng làm báo về văn nghệ. Nội dung thuyết giảng sa vào chung chung chứ không đi vào kỹ năng nghiệp vụ cụ thể. Người tham dự có khi cũng lại không thiết tha với việc làm nghề, hoặc tham dự cho lấy lệ... 

Trong các cơ sở đào tạo báo chí - truyền thông hiện nay, bộ môn “Báo chí/truyền thông về văn nghệ” có khi có, có khi không. Ở chỗ tôi, khoa Viết văn, báo chí - Đại học Văn hóa Hà Nội cũng xác định mục tiêu đào tạo là nghiêng về báo chí/truyền thông văn hóa, văn nghệ. Nhưng trên thực tế, nếu quá nhấn mạnh mục tiêu này, e rằng sẽ ảnh hưởng tới… tuyển sinh. Thành ra, trong chương trình đào tạo, chúng tôi vẫn phải đảm bảo mô hình đào tạo nhà báo tổng hợp, tuy có tăng cường một chút về thời lượng cho bộ môn Báo chí/truyền thông văn hóa, văn nghệ.

Nhìn trên thực tiễn báo chí truyền thông hiện nay, số những nhà báo đảm đương tốt nhất vai trò nhà báo chuyên trách lĩnh vực văn nghệ đa số vẫn là những người vừa là nhà báo, vừa là nghệ sĩ. Xuất phát ban đầu của họ có thể là người được đào tạo chuyên môn về một bộ môn nghệ thuật nào đó, hoặc họ đã là những người sáng tác, sau đó họ được/tự đào tạo báo chí mà thành. Đội ngũ này có sự dày dặn kinh nghiệm, tri thức tác nghiệp báo chí, lại vừa có cái tinh tế, mẫn cảm nghệ sĩ. Họ có ưu thế để hoàn thành tốt nhiệm vụ của một phóng viên văn nghệ. Cho nên, có ai đó nói đào tạo phóng viên tốt nhất là theo hình thức văn bằng hai, nghĩa là những người đã có một bằng cử nhân một chuyên ngành nào đó sau rồi đi học hai năm nữa lấy bằng cử nhân báo chí.

Tuy nhiên, vẫn không thể xem thường loại hình đào tạo 4 năm như hiện nay. Có thể sau hai năm có tính đại cương, nên chọn những sinh viên có năng khiếu và niềm yêu thích văn nghệ để đào tạo chuyên biệt. Thiết nghĩ đây là hướng đi cần thiết không chỉ với lĩnh vực văn nghệ mà với các các lĩnh vực chuyên biệt khác.

Cuối cùng, vẫn cứ không thể phủ nhận được một điều: nếu có niềm đam mê lớn, ý thức tự học cao, thì vẫn cứ sẽ có những phóng viên giỏi về lĩnh vực văn nghệ.
(0) Bình luận
  • Triển lãm “Hồ Chí Minh đẹp nhất tên Người” kỷ niệm 135 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh
    Kỷ niệm 135 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2025), Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chỉ đạo Trung tâm Triển lãm văn hóa nghệ thuật Việt Nam chủ trì, phối hợp với Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Nghệ An cùng các đơn vị có liên quan tổ chức Triển lãm “Hồ Chí Minh đẹp nhất tên Người”.
  • Trao 80 di ảnh phục dựng chân dung Anh hùng liệt sĩ tại tỉnh Ninh Bình
    Trong không khí trang nghiêm và xúc động kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2024) và 35 năm Ngày hội Quốc phòng toàn dân (22/12/1989 – 22/12/2025); vừa qua, Hội Cựu Công an Nhân dân (CAND) tỉnh Ninh Bình, phối hợp với “Trái tim người lính Việt Nam,” đã tổ chức Lễ trao Di ảnh Anh hùng - Liệt sĩ CAND và Anh hùng – Liệt sĩ có thân nhân là Công an tỉnh Ninh Bình, như một hành động thiết thực thể hiện lòng tri ân sâu sắc đối với những người đã hi sinh vì Tổ quốc.
  • Trưng bày “Gan vàng dạ sắt”: Thế hệ trẻ thêm vững bước trên con đường bảo vệ và xây dựng Tổ quốc
    Nhân kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2024) và 35 năm Ngày Quốc phòng toàn dân (22/12/1989 - 22/12/2024), Ban Quản lý Di tích Nhà tù Hỏa Lò (TP. Hà Nội) tổ chức trưng bày chuyên đề “Gan vàng dạ sắt”. Đây là sự kiện không chỉ gợi nhắc ký ức hào hùng mà còn lan tỏa niềm tự hào, khơi dậy tinh thần yêu nước cho thế hệ hôm nay.
  • Triển lãm Văn Miếu - Quốc Tử Giám và truyền thống khoa bảng Hải Phòng
    Triển lãm được chắt lọc từ hàng trăm tư liệu nhằm tái hiện lại quá trình hình thành và phát triển của Văn Miếu – Quốc Tử Giám, một trong những di sản quan trọng bậc nhất của Thủ đô Hà Nội, biểu tượng của văn hiến và trí tuệ Việt, đồng thời tôn vinh truyền thống hiếu học cũng như danh nhân văn hóa Hải Phòng.
  • Tổ chức triển lãm tranh cổ động cỡ lớn Kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam
    Thứ trưởng Bộ VH-TT&DL Trịnh Thị Thủy vừa cho biết, cuộc triển lãm tranh cổ động cỡ lớn tuyên truyền kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944 - 22/12/2024) và 35 năm Ngày hội Quốc phòng toàn dân (22/12/1989 - 22/12/2024) sẽ được tổ chức vào tháng 12/2024, dự kiến giới thiệu 150 đến 200 tác phẩm đến công chúng.
  • 29 tác phẩm xuất sắc nhận giải thưởng Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 7
    Sáng ngày 29/11, sự kiện khai mạc Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 7 đã diễn ra tại Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Vincom (VCCA). Các tác phẩm trong festival phản ánh đa dạng thực tế cuộc sống và cho người xem thấy được sự trăn trở của các nghệ sỹ trẻ trước các vấn đề trong cuộc sống, xã hội đương đại.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Hồn Việt” và “dặm đời” trong thơ Lê Cảnh Nhạc
    Nhà báo, nhà thơ Lê Cảnh Nhạc từng đảm nhiệm chức Phó Tổng cục trưởng Tổng cục dân số, Tổng biên tập báo Gia đình và Xã hội, hiện đang là Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội. Anh đã in bốn tập truyện và truyện kí cùng nhiều tập thơ như: “Khúc giao mùa” (2005), “Không bao giờ trăng khuyết” (2010), “Khúc thiên thai” (2015), “Non nước đàn trời” (2015). Tập thơ thứ 5 của anh có tên là “Đi về phía mặt trời”, do cơ duyên mà đến tay tôi. Tôi đọc và không khỏi ngạc nhiên, khâm phục trước sức cảm, sức viết của anh. Nhan đề của tập thơ giàu tính biểu tượng, thể hiện khái quát nội hàm hướng về mặt trời, hướng về ánh sáng.
  • Hương hoa mùa xuân tụ trong chén trà
    Năm nay mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn, Lập Xuân rồi mà vẫn cứ rét ngọt và nắng hanh hao mãi. Phải đến qua Nguyên tiêu mới thấy lác đác mưa phùn cùng gió nồm ẩm thổi vào Giêng hai Bắc bộ. Chiều nay trà thất của tôi đón khách quý từ phương xa ghé thăm.
  • Trao 15 giải thưởng cuộc vận động sáng tác “Bài ca thống nhất”
    Chào mừng kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025), Ban Tổ chức Cuộc vận động sáng tác “Bài ca thống nhất” vừa tổ chức trao 15 giải thưởng cho các tác giả – tác phẩm xuất sắc nhất tham gia cuộc vận động.
  • Khởi động Chương trình truyền thông "Những cống hiến thầm lặng" năm 2025
    Ngày 31/3, Báo Kinh tế và Đô thị phối hợp với Tổ chức ActionAid Quốc tế tại Việt Nam (ActionAid Việt Nam), Quỹ Hỗ trợ chương trình, dự án an sinh xã hội Việt Nam (AFV) tổ chức Lễ khởi động chương trình truyền thông “Những cống hiến thầm lặng” năm 2025 và Tọa đàm “Giải pháp đảm bảo sinh kế cho người lao động sau thiên tai”.
  • Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội ra chỉ thị giao các chỉ tiêu, nhiệm vụ và giải pháp trọng tâm, đột phá để Hà Nội tăng trưởng GRDP 8% trở lên
    Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Trần Sỹ Thanh vừa ký ban hành Chỉ thị số 04/CT-UBND về việc giao các chỉ tiêu, nhiệm vụ và giải pháp trọng tâm, đột phá để quyết tâm đạt mục tiêu tăng trưởng GRDP năm 2025 của Thành phố đạt 8% trở lên.
Đừng bỏ lỡ
Phóng viên chuyên trách lĩnh vực văn nghệ thời nay
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO