PGS Văn Như Cương: Tôi nuôi lợn, tại sao cấm tôi?

ĐVO| 23/01/2013 11:22

(NHN) "Tôi sợ phải ăn gà  thải loại, gà  Trung Quốc, tôi phải nuôi một con lợn, một con gà  thì đã sao? Tôi muốn nuôi để được ăn thịt sạch tại sao lại cấm tôi? Аó là  chuyện quá vô lý", PGS Văn Như Cương chia sẻ.

Vị PGS già  Văn Như Cương với giai thoại một thời "lợn nuôi người" bật cười trước quy định trong dự thảo mà  ông cho là  hà i hước của Cục thú y (Bộ NN&PTNT): Dự thảo nghị định cấm  nuôi lợn, gà  trong nội thà nh, nội thị. Riêng với chó thả rông, Bộ đử xuất mức phạt cao nhất tới 500 ngà n đồng/lần.

Không cho tôi cuộc sống an toà n, lại còn cấm

à”ng cho biết, ông cũng đặc biệt quan tâm tới nội dung nà y không phải vì trước kia ông từng nuôi lợn mà  vì hiện ông vẫn đang nuôi nhiửu chó, mèo, gà  và  chim.

Các cơ quan chức năng không thể đảm bảo cho tôi một cuộc sống sạch, tại sao tôi nuôi lợn, gà  lại cấm tôi?

Các cơ quan chức năng không thể đảm bảo cho tôi một cuộc sống sạch, tại sao tôi nuôi lợn, gà  lại cấm tôi?

Nhưng khác với trước đây, ông nuôi lợn là  vì kiếm sống, vì mưu sinh còn bây giử ông nuôi, chó, gà , mèo là  vì muốn đảm bảo cho mình một cuộc sống sạch.

"Tôi sợ phải ăn gà  thải loại, gà  Trung Quốc, tôi phải nuôi một con lợn, một con gà  thì đã sao? Tôi muốn nuôi để được ăn thịt sạch tại sao lại cấm tôi? Аó là  chuyện quá vô lý", PGS Văn Như Cương chia sẻ.

à”ng cho biết, với bất kử³ quy định nà o cũng cần phải thực tế hơn, phù hợp với điửu kiện kinh tế, hoà n cảnh của nước mình. Dân ta còn nghèo, nếu quy định như vậy, khu vực nội đô được quy định thế nà o, những khu vực giáp ranh ruộng không có, không có việc là m dân không chăn nuôi thì họ lấy gì để sống.

"Những thứ ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của người dân, thì không ai lo giải quyết lại đi cấm đoán, chặn đường mưu sinh của người dân. Аúng là  luật cấm kử³ lạ".

à”ng cũng bà y tử quan điểm, hoà n toà n ủng hộ việc bảo vệ môi trường, giữ gìn lối sống văn mình, sạch đẹp tuy nhiên theo ông nếu cấm nuôi lợn gà  nội đô thì các nhà  chức năng cũng nên quan tâm đến vấn đử rác thải, nước sông ô nhiễm, đường xá bụi bặm, khói mù mịt. Theo ông, cái đó là  ô nhiễm, là  mất vệ sinh môi trường, nếu nó cũng được chỉ đạo sát sao, cũng cấm đoán quyết liệt như cấm nuôi lợn, nuôi gà  thì không có lý gì dân lại phản ứng.

Câu chuyện, thực phẩm bẩn, thực phẩm sạch cũng được nói mãi rồi, bản thân ông ra chợ cũng không biết chọn miếng thịt nà o là  an toà n, mớ rau nà o là  sạch cái đó sao không thấy ai lo, không ngăn chặn.

"Trên thực tế các cơ quan chức năng không thể đảm bảo cho tôi được một cuộc sống an toà n nên tôi phải tự trồng rau, nuôi gà . Tại sao khi người dân tự lo cho mình, tự xoay xở với cuộc sống thì lại cấm"? - PGS Văn Như Cương đặt câu hửi.

à”ng cho rằng, nếu những người có điửu kiện, già u có thì không ai chọn công việc nuôi lợn, gà , trồng rau mà  đa số những người chăn nuôi đửu là  những hộ dân nghèo, thu nhập thấp hoặc không có việc là m. Nếu quy định như vậy, phải chăng họ đang ra sức tận thu, cố nhắm và o người nghèo?

à”ng kể một câu chuyện vui "Trước kia có một chị ở khu Mử¹ Аình thường bán rượu cho tôi, rượu rất ngon. Sau đó, chị bảo chị được đửn bù có nhiửu tiửn không nấu rượu nữa. Nhưng được một thời gian, tôi lại gặp chị bán rượu, chị bảo không có đất là m nghử để sống, không có việc là m, tiửn bao nhiêu cũng hết giử không biết là m gì để sống.

Cuộc sống của người dân nghèo, chỉ trông chử và o sà o ruộng, trồng rau, chăn nuôi nhưng đến giử đất trồng rau không còn mà  lại còn cấm nuôi lợn gà , chó đeo biển thì buồn cười quá".

Theo PGS Cương, đó chỉ là  những quy định giời ơi đất hỡi, cũng giống như quy định cấm hút thuôc lá ra quy định nhưng không ai giám sát, không ai phạt. Cấm họp chợ thì họp ngay dưới biển cấm... Nghĩa là  ở nước ta quy định cứ ra còn không ai thực hiện. Cuối cùng quy định, nghị định cũng trở thà nh vô nghĩa.

Аiửu đó cho thấy, những người hoạch định chính sách, đưa ra những quy định đửu là  những người ngồi trong phòng máy lạnh, không thực tế chỉ nghe hiện tượng để phản ánh mà  không có sự khảo sát thì là m sao quy định đi và o cuộc sống được.

à”ng cho rằng, cần phải tuyên truyửn, giáo dục và  phải có chiến lực trong quản lý mới có thể giải quyết được triệt để chứ không thể ép dân phải chấp hà nh.

Nếu lương tôi cao, tội gì tôi phải nuôi lợn

"PGS nuôi lợn, lợn nuôi PGS" đã trở thà nh giai thoại một thời của vị PGS, nhà  giáo Văn Như Cương. à”ng kể lại rằng, khi đó (năm 1971) ông là  một giáo viên, phó tiến sĩ hà ng ngà y đứng lớp, đi dạy và  được nhà  nước trả lương khoảng 70 đồng/ tháng. Lương một phó tiến sĩ nhưng không đủ sống.  

Chăn nuôi là  nguồn thu nhập chính của những hộ dân vùng giáp ranh

Chăn nuôi là  nguồn thu nhập chính của những hộ dân vùng giáp ranh

à”ng với vợ nuôi thêm lợn để kiếm tiửn, tăng phần thu nhập. Hà ng ngà y vợ ông lo rau, cám chăm nuôi, ông phụ vợ đi lấy bèo vử nấu. Mảnh sân, ông quây lại là m chuồng chấp nhận cảnh "lợn người, người lợn".

"Lợn nuôi tôi" đó là  một giai thoại của ông năm xưa. Аã là  giai thoại thì nó cũng có một phần sự thật, nhưng một phần cũng được thêm bớt. Nhưng câu chuyện ông nuôi lợn là  thật và  lợn nuôi ông cũng là  thật.

Аó là  một câu chuyện nó là  điển hình cho một giai đoạn, một thời kử³ xã hội nà o đó.

à”ng cho biết, mỗi lần bán đi trừ tiửn thức ăn, rau cám vợ chồng ông thu được thêm 70 đồng. Thật chớ trêu, số tiửn bằng đúng tiửn lương của một phó tiến sĩ Nhà  nước trả. "Tôi nói vui, trong nhà  có hai phó tiến sĩ".

Nhưng vị phó tiến sĩ kia không kêu ca nhiửu như ông, không tốn kém nhiửu như ông nó chỉ ăn, rồi lớn.

Nhưng cũng chỉ được một thời gian, vợ chồng ông không nuôi nữa vì tiửn mua cám cũng không có nên ông phải cho lợn "bảo vệ" luận án sớm.

à”ng cho biết, nếu Nhà  nước đảm bảo cho ông một cuộc sống đầy đủ, lương không cao nhưng đủ nuôi bản thân thì ông không phải chọn giải pháp bất đắc dĩ của một anh chăn nuôi chứ không phải công việc của một nhà  giáo. Nhưng ông nuôi lợn vì kiếm tiửn, vì cuộc sống.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Phan Thuận An với Huế”: Kết tinh một đời nghiên cứu về mảnh đất cố đô
    Nhà xuất bản Tri thức phối hợp cùng Tri Thức Trẻ Books vừa ra mắt bạn đọc bộ sách “Phan Thuận An với Huế”. Đây không chỉ là một công trình khảo cứu công phu có giá trị học thuật mà còn là kết tinh của tình yêu bền bỉ mà nhà nghiên cứu Phan Thuận An đã dành cho vùng đất cố đô.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tĩnh lặng
    Bình minh là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày. Sự chuyển động của thiên nhiên vào lúc này vượt qua mọi sự hiểu biết. Đó là một sự đổi mới. Tôi có cảm giác bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Mỗi ngày, tôi thường lê mình ra khỏi chiếc giường êm ái để tận hưởng vẻ đẹp lộng lẫy của bình minh. Nhưng hôm đó, mọi thứ trở nên đặc biệt vì có sự xuất hiện của cô ấy.
  • Du khách vào Đại nội Huế trải nghiệm “Hoàng cung Huyền ảo”
    Đông đảo du khách vào Đại nội Huế trải nghiệm “Hoàng cung Huyền ảo” trong không gian di sản lung linh và tái hiện sinh động không khí triều chính trang nghiêm của triều Nguyễn xưa.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 13
    Từ không gian quen thuộc tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” không chỉ mang đến những buổi biểu diễn giàu cảm xúc, mà còn gợi mở những câu chuyện về Hà Nội nói riêng, đất nước Việt Nam nói chung qua âm nhạc, với những rung động rất riêng và đong đầy cảm xúc.
Đừng bỏ lỡ
PGS Văn Như Cương: Tôi nuôi lợn, tại sao cấm tôi?
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO