Ngẫm về bổn phận phụ nữ

Nguyễn Đình Ánh| 24/10/2017 16:10

Từ thời tôi còn học phổ thông thi thoảng phải nghe một vài thầy và thậm chí có cả cô giáo nói về "bổn phận" của người phụ nữ với những tam tòng tứ đức và còn rất nhiều thước đo vô hình khác treo trước phẩm hạnh của họ. Tôi mở cờ trong bụng vì mình được là thằng đàn ông tự do. Lớn lên vào đại học tôi được học kỹ hơn về hai từ "phụ nữ" đúng theo cả nghĩa đen của chiết tự con chữ này. Nhưng kỹ thực tôi vẫn không sao hiểu nổi ở cái thời xa xưa ấy các cụ bên nước Tàu xa xôi lại nỡ ghép hết thảy những bộ (trong c

Một lần lên cơ quan sớm, mấy đồng nghiệp ngồi phiếm đàm về phụ nữ. Người thì bảo trong cuộc đời này phụ nữ mãi là… phụ bếp, phụ giặt đồ, phụ giúp con cái… Tôi thảng thốt, hóa ra phụ nữ họ là …ô - sin. Chưa hết, người khác chen vào phụ hoạ, ở nước Mỹ văn minh, trong đồng tiền của họ không bao giờ có hình ảnh phụ nữ. Tôi thêm bất ngờ bởi như vậy chỉ có đàn ông là được sở hữu vật chất ư? Vẫn biết chỉ là dăm ba câu chuyện bông đùa cho vui nhưng nghĩ kỹ đó chính là suy nghĩ căn thâm cố đế trong nhiều người đàn ông. Thật buồn, trong thế kỷ văn minh này mà nhiều người đàn ông vẫn suy nghĩ thế và tội nghiệp cho phụ nữ hơn khi những tư duy ấy lại nằm "chủ chốt" ở những người đàn ông có vị trí… chủ chốt hẳn hoi.

Trong thơ ca ngày trước, ta đã bắt gặp một Hồ Xuân Hương phải chung sống trong xã hội phong kiến mà ở đó người phụ nữ bị khinh rẻ, coi thường thì bà đã đĩnh đạc bĩu môi mà rằng: 

Ví đây đổi phận làm trai được
Thì sự anh hùng há bấy nhiêu.

Và ta còn thấy một nàng Kiều đầy mãnh liệt, phá cách quy luật của lẽ thường tình mà "xăm xăm băng lối vườn khuya một mình" để được yêu thương trong kiệt tác cùng tên của đại thi hào Nguyễn Du. Còn ở thời hiện đại này, tôi cảm thấy vui vì hình ảnh phụ nữ trong thơ ca đã là sự bình đẳng tuyệt đối, đôi khi trong mắt họ đàn ông cũng chỉ là sự tẻ nhạt: 

những cuộc tình phù du
những người đàn ông tẻ nhạt
họ đã cho ta đầy ngăn 
kỷ niệm u buồn
họ đã cho ta đầy tay những 
niềm vui không trọn vẹn
lúc đó ta là đàn bà với 
đam mê rất thực
và ta gọi là: hạnh phúc 
(Những giấc mơ pha lê – Đặng Thị Thanh Hương)

Và thật hạnh phúc vì đã có không biết bao nhiêu vần thơ nâng niu, trân trọng, biết ơn với người phụ nữ - những người mẹ, người vợ, người chị đáng kính đến nhường nào. 

Tôi còn nhớ hay đã quên 
Áo nâu mẹ vẫn bạc bên nắng chờ 
Nhuộm tôi hồng những câu thơ 
Tháng năm tạc giữa vết nhơ của trời 
Trở về với mẹ ta thôi 
Lỡ mai chết lại mồ côi dưới mồ.
(Trở về với mẹ ta thôi - Đồng Đức Bốn)

Mái nhà em chỉ giản dị thế thôi 
mà giông gió bão bùng em che hết cả
cả anh nữa, dẫu hoang sơ đến vậy
khi trở về lặng lẽ gã chồng ngoan...
(Vợ - Văn Công Hùng)

Trong thơ ca là vậy nhưng bước ra trong cuộc đời trần trụi này chỉ hai chữ “đàn bà” đã thấy biết bao nỗi truân chuyên tạo hoá trút lên thân phận họ. Sự chịu đựng nỗi đau nhân thế dằng dặc một kiếp người gánh trên đôi vai bé nhỏ đầy những lo toan bầm dập. Đàn bà hiền dịu, đàn bà nhẫn nhục, đàn bà đa đoan, đàn bà mạnh mẽ, đàn bà kiêu sa, đàn bà cam phận, đàn bà nổi loạn, đàn bà hãnh tiến… Hầu hết họ tự bằng lòng, cũng có những người dám vượt qua khuôn phép vô hình, và cũng rất nhiều người không qua khỏi mối ràng buộc tổ tông truyền kiếp…

Trở lại câu chuyện ban đầu ở cơ quan tôi, cánh mày râu lý giải thế và phá lên cười hớn hở. Tôi ngầm đoán trong những nụ cười ấy có sự đắc thắng, đắc ý lắm. Tôi chợt thấy buồn bởi đến tầng lớp tri thức còn nghĩ vậy huống hồ… Và hóa ra chỉ mình tôi đơn điệu trong tiếng cười đó vì tôi mải mê ngắm nhìn những người đàn bà bình đẳng, thông minh… trong thơ. Trong từng giờ lên lớp tôi đã cố tình không nhắc mấy cái cụm từ bổn phận, trách nhiệm và nhiều cảnh huống vây bủa mặc sức tung hoành qua miệng lưỡi thế gian về bao sự ràng buộc người phụ nữ - những bông hoa đẹp, trước các cô cậu học trò. Bởi tôi nghĩ đàn ông và đàn bà có khác gì mấy đâu, có chăng là ở cơ bắp dáng hình thân thể, cái có thể ngắm nhìn, còn tâm hồn, bổn phận, trách nhiệm với gia đình, xã hội phải là sự bình đẳng tuyệt đối. Đã đến lúc đàn ông chúng ta phải nghĩ một cách vô điều kiện như thế. 
(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đền Bạch Mã: Từ huyền tích vó ngựa đến di sản Thăng Long
    Trong lịch sử Thăng Long - Hà Nội, đền Bạch Mã (trấn Đông) cùng với đền Voi Phục (trấn Tây), đền Kim Liên (trấn Nam) và đền Quán Thánh (trấn Bắc) được biết đến là “Thăng Long tứ trấn”, biểu tượng cho đời sống tâm linh chốn Kinh kỳ. Là ngôi đền trấn giữ phía Đông của kinh thành Thăng Long xưa, đền Bạch Mã được định vị ở phía Nam sông Tô Lịch trên bản đồ Hồng Đức thế kỷ XV, gần cửa sông Tô đổ ra sông Nhị (sông Hồng), thuộc phường Giang Khẩu. Đền Bạch Mã thờ thần Long Đỗ, là vị thần Thành hoàng của thành Thăng Long, nay tọa lạc ở địa chỉ số 76 phố Hàng Buồm, phường Hoàn Kiếm, Hà Nội.
  • [Podcast] Tản văn: Nhớ cỗ Tết thời bao cấp
    Bắt đầu là sự nghiệp xếp hàng. Ngày thường xếp hàng đã khổ, giáp Tết còn kinh hoàng hơn. Nhà nào đông con như gia đình tôi thì còn đỡ, phân công người nào việc nấy...
  • Ngựa trong tâm thức dân gian của người Việt
    Trong kho tàng di sản vật thể và phi vật thể của người Việt, ngựa là một trong những con vật mang nhiều giá trị thực dụng nhất là trong trận mạc nhưng cũng là một con vật thiêng gắn bó sâu sắc với tâm thức người Việt.
  • Nâng cao nhận thức về công tác PCCC tại Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng
    Ngày 11/02/2026, Đội CC&CNCH khu vực số 13 - Phòng Cảnh sát PCCC&CNCH - CATP Hà Nội tổ chức lớp tuyên truyền, tập huấn kiến thức, kỹ năng PCCC và CNCH cho toàn thể cán bộ, nhân viên, lực lượng Đội PCCC cơ sở Tòa soạn Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng.
  • Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và SABECO chung tay trao 900 phần quà Tết
    Vừa qua, Tổng Công ty Cổ phần Bia – Rượu – Nước giải khát Sài Gòn (SABECO) đã phối hợp với Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (MTTQVN) và chính quyền địa phương để trao tặng tổng cộng 900 phần quà mang thông điệp “Chung Vị Tết Việt” cho các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn – những con người đại diện cho sự lạc quan và ý chí vươn lên trong cuộc sống.
Đừng bỏ lỡ
Ngẫm về bổn phận phụ nữ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO