Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hương vị mùa hè Hà Nội

Xuân Hiệp 12:53 24/07/2026

Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.

du-lich-mua-he-o-ha-noi-nang-_.jpg
Mùa hè Hà Nội (ảnh minh họa, nguồn: internet)

Giữa cuộc chu du bất tận để ngắm nhìn sắc xanh từ xanh ngọc cho tới xanh lục trong vắt ở những hồ nước khác nhau, người bạn Trung Quốc của tôi lại đột ngột nhắc đến Việt Nam. Bạn tôi rất hào hứng cho rằng nếu trên thế giới thật sự tồn tại mùa hè của sự chữa lành, có lẽ đó chính là khoảng thời gian tươi đẹp bạn đã từng trải qua ở Thủ đô. Mấy lời giản đơn nhưng gợi nhắc trong tôi kí ức về một mùa hè ở Hà Nội dịu dàng trong màu lá sấu non, giữa tiếng ve ngân dài dưới những tán xà cừ cổ thụ, trong cả hương sen thoảng qua mặt hồ mỗi sớm mai, và đương nhiên cả trong những món ăn bình dị đã nuôi lớn tôi suốt khoảng đời tuổi thơ.

Trong kí ức của đứa trẻ ngây ngô như tôi khi ấy, mùa hè Hà Nội không bắt đầu bằng cảm giác oi ả vì ánh nắng gay gắt đầu mùa mà từ những đổi thay rất khẽ của đất trời. Sau những ngày xuân còn vương hơi lạnh, bầu trời bỗng trở nên trong xanh hơn. Đầu hạ, khi những tia nắng như được gạn lọc qua một lớp pha lê vô hình, dịu dàng rót xuống khu tập thể có mái ngói rêu phong cùng những khung cửa gỗ bạc màu thời gian, việc học của chúng tôi cũng dần trở nên nhàn nhã hơn. Ngoài những khoảng thời gian phải ngồi luyện môn tiếng Anh cùng bố, tôi thường dành thời gian đi dạo chơi ngắm nhìn hồ Gươm trong veo dưới những tán xà cừ xanh mướt. và những con phố cổ vẫn trầm mặc đi qua bao mùa thương nhớ.

Nhiều năm sau, khi quay trở lại Thủ đô, tôi vẫn dành thời gian để quay trở lại ngắm nhìn hồ Gươm trong xanh vào đầu hạ. Và lần nào cũng thế, mỗi khi nhìn thấy khung cảnh ấy, bản thân luôn đứng lặng vài giây để xác nhận rằng đây thật sự là khung cảnh mình luôn mong nhớ suốt khoảng đời tuổi thơ. Mặt hồ Gươm xanh ngắt trải dài đến tận chân trời, tháp Rùa ẩn hiện trong mây, những dãy nhà cổ kính nằm nép mình bên hồ và ánh nắng dịu dàng phủ lên tất cả như một lớp filter hoàn hảo mà thiên nhiên tự tay tạo ra.

Người ta vẫn thường mơ về miền Nam nước Pháp với những thị trấn yên bình và nhịp sống chậm rãi. Nhưng Thủ đô Hà Nội lại có cách riêng để khiến trái tim rung động. Không quá phô trương, chẳng ồn ào náo nhiệt, Thủ đô sở hữu vẻ đẹp riêng theo cách rất nhẹ nhàng. Chỉ cần một buổi sáng nhiều mây, chúng ta thong thả dạo quanh là thấy hồ nước lấp lánh trong gió, ngồi bên hiên một quán vỉa hè nhâm nhi một tách trà chanh và ngắm từng dòng xe tấp nập trôi qua, cũng đủ để quên đi những tất bật của đời sống. Là một người quen với việc chu du khắp mọi nơi, đã từng ngắm nhiều cảnh đẹp. Có những nơi đẹp tựa một bức ảnh. Có những nơi lại rực rỡ tựa hồ một thước phim. Nhưng Hà Nội lại rạng rỡ tựa hồ như một bức tranh sơn dầu sống động, nơi ánh sáng, màu sắc và thiên nhiên hòa quyện với nhau đến hoàn hảo. Mỗi góc nhỏ đều khiến người ngắm nhìn phải thốt lên: "Không dám tưởng tượng chụp ảnh ở đây sẽ tươi đẹp đến mức nào”. Tuy nhiên, điều khiến mỗi người lưu luyến nhất không phải là những bức hình đẹp mang về. Mà là cảm giác được sống chậm lại giữa khung cảnh ấy. Được đạp xe chầm chậm ven hồ Gươm, ngắm hoàng hôn nhuộm vàng mặt nước, nghe tiếng gió khẽ lướt qua phố phường tấp nập và cảm nhận một cuộc sống bình yên mà bấy lâu nay mình vẫn luôn kiếm tìm.

Thi thoảng, khi đi dạo giữa hàng sấu trên phố bắt đầu đơm trái, ngẩn ngơ ngắm nhìn mấy quả sấu xanh bé nhỏ ẩn mình giữa tầng lá biếc, như những viên ngọc non của mùa hạ, tôi lại miên man nhớ đến khoảng đời tuổi thơ của chính mình. Đó là những buổi trưa nắng trải vàng khắp sân gạch. Cái nắng Hà Nội có lúc oi ả đến độ khiến ngõ nhỏ vắng lặng, chỉ còn tiếng ve râm ran và tiếng quạt nan phành phạch trong những ngôi nhà đang khép hờ cánh cửa. Thế nhưng, giữa cái oi nồng ấy, căn bếp của bà ngoại tôi lúc nào cũng đầy ắp những hương thơm khiến lòng người thấy dịu lại.

Mỗi độ hè sang cũng là lúc mùa sấu về. Người Hà Nội từ lâu đã dành cho quả sấu một tình cảm đặc biệt. Dường như chẳng có loại quả nào mang đậm dấu ấn của mùa hè đất Bắc đến thế. Sấu hiện diện trong những hàng cây ven phố, len lỏi giữa những gánh hàng rong đầu chợ và trong biết bao món ăn dân dã của người Hà Nội. Tôi vẫn nhớ hình ảnh bà ngoại thong thả ngồi nơi hiên nhà vào những buổi sáng mùa hạ. Trước mặt bà là chiếc rổ tre đựng đầy những quả sấu xanh mướt vừa mua ở chợ Đồng Xuân từ tinh mơ. Đôi bàn tay gầy gầy, đã hằn những vết thời gian, thoăn thoắt cạo lớp vỏ xanh bên ngoài. Từng quả sấu hiện ra trắng ngà ẩn chút xanh trong như mang theo cả hơi thở của những hàng cây đang phủ bóng trên phố. Bà thường nấu sườn om sấu vào những ngày trời oi ả nhất. Nồi nước dùng trong veo được hầm từ sáng sớm. Những miếng sườn non mềm dần trong hơi lửa nhỏ. Đến khi nước đã ngọt tự nhiên từ xương, bà mới nhẹ nhàng thả những quả sấu vào nồi.

Cho đến tận ngày nay, khi đã là một người trưởng thành, tôi vẫn nhớ thứ hương thơm thanh tao ấy. Không đậm đà như món kho, không béo ngậy như những món xào nhiều mỡ, hương sườn om sấu thanh khiết và dịu mát như chính mùa hè Hà Nội. Vị bùi béo của thịt quyện với hương thơm thanh tao, trong trẻo của sấu tạo nên một cảm giác rất riêng, chỉ cần ngửi thấy thôi cũng đủ khiến người ta cảm nhận được sự dễ chịu lan dần trong lòng giữa một ngày nóng bức.

Bữa cơm trưa mùa hè ngày ấy ở nhà tôi thường rất giản đơn. Một đĩa rau muống luộc xanh mướt, bát cà muối giòn tan và nồi sườn om sấu nghi ngút khói. Bà khẽ dùng đũa dầm quả sấu trong bát canh. Lớp thịt sấu mềm tan vào nước dùng, để lại vị chua thanh nhè nhẹ nơi đầu lưỡi. Miếng sườn mềm ngọt, thấm đẫm hương vị của mùa hạ. Chỉ cần chan một ít nước canh lên bát cơm trắng nóng hổi là đã thấy ngon lành biết bao.

Nhiều năm sau, đi qua bao vùng đất, thưởng thức biết bao món ăn cầu kỳ, tôi vẫn không tìm thấy hương vị nào có thể thay thế được nồi sườn om sấu của bà. Có lẽ bởi trong đó không chỉ có vị chua dịu của sấu, vị ngọt của thịt, mà còn có bóng dáng của những bữa cơm sum vầy, có tiếng cười của cả gia đình và có tuổi thơ nằm yên trong ký ức.

Nếu sườn om sấu là hương vị của những bữa cơm gia đình thì tào phớ lại là món quà của những buổi chiều mùa hạ. Chiều Hà Nội của những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong thời kỳ bao cấp thường dịu lại sau một ngày nắng gắt. Ánh nắng cuối ngày trải nghiêng trên những bức tường vàng cũ kỹ. Gió từ mặt hồ xa xa mang theo chút hơi nước mát lành. Và từ đầu ngõ, tiếng rao quen thuộc lại ngân lên giữa không gian yên ả.

“Ai tào phớ đây…”

Tiếng rao ấy mềm như một câu hát, chậm rãi đi qua tuổi thơ của biết bao thế hệ người Hà Nội. Mỗi lần nghe thấy, lũ trẻ chúng tôi lại chạy ùa ra cổng. Chiếc xe đẩy nhỏ của người bán hàng hiện ra dưới bóng cây. Trong chiếc thùng gỗ được đậy kín là những lớp tào phớ trắng ngần, mềm mại như những áng mây mùa hạ. Bà lão bán hàng có mái tóc hoa râm được vấn lên bởi một cây trâm bạc thường khéo léo đưa chiếc thìa mỏng lướt trên mặt đậu. Từng lát tào phớ rung rinh, mịn màng được đặt vào bát. Sau đó là nước đường hoa nhài trong veo được chan lên nhẹ nhàng. Cái mềm mượt của đậu nành như tan ngay khi vừa chạm đầu lưỡi. Vị ngọt chỉ vừa đủ để nâng đỡ hương thơm tinh khiết của hoa nhài. Tất cả đều nhẹ nhàng, kín đáo, không phô trương, giống như nét thanh lịch vốn có của người Hà Nội xưa. Mỗi bát tào phớ chỉ là một thức quà nhỏ cho bữa xế chiều, nhưng lại đủ sức làm dịu đi cái nắng mùa hè và lưu giữ cả một khoảng trời tuổi thơ trong tâm trí người thưởng thức.

Và có lẽ vì thế mà mùa hè Hà Nội chưa bao giờ chỉ là một mùa trong năm. Đó là miền ký ức xanh trong được ướp bằng hương sen, bằng vị sấu thanh lành, bằng bát tào phớ thơm hương hoa nhài và bằng những yêu thương bình dị của gia đình. Để rồi dù đi xa đến đâu, chỉ cần một lần bắt gặp những hương vị ấy, ta lại thấy mình như đang trở về với Hà Nội của tuổi thơ, nơi có những mùa hè đẹp như một giấc mơ chưa bao giờ khép lại./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Xuân Hiệp. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Kiến tạo hệ sinh thái công nghiệp văn hóa Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” (từ 11 - 20/9) mở rộng cả về nội dung, không gian và phương thức tổ chức, là sự khẳng định tầm nhìn, hành động thiết thực thúc đẩy quá trình phát triển của công nghiệp văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Từ những trang sách đến không gian văn hóa tri thức của Thủ đô
    Thành ủy Hà Nội ban hành Chương trình hành động số 16-CTr/TU ngày 24/8/2026 thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Đây không chỉ là định hướng phát triển một lĩnh vực thuộc đời sống tư tưởng, văn hóa, mà còn đặt ra yêu cầu xây dựng hệ sinh thái xuất bản, thư viện và văn hóa đọc hiện đại, qua đó bồi đắp đời sống tinh thần, khơi mở tri thức và góp phần làm sâu sắc thêm bản sắc văn hóa Thăng Long – Hà Nội.
  • Bảo tàng Hà Nội hòa dòng chảy sáng tạo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Là thiết chế văn hóa quan trọng của Thủ đô, cùng với việc lưu giữ và phát huy giá trị di sản, Bảo tàng Hà Nội đã, đang trở thành điểm đến của các sự kiện văn hóa nghệ thuật góp phần phát triển công nghiệp văn hóa Hà Nội trong thời kỳ mới. Đáng chú ý, Bảo tàng Hà Nội sẽ là nơi gặp gỡ giữa di sản, nghệ thuật, sáng tạo và cộng đồng, đưa những giá trị văn hóa của Thủ đô đến gần hơn với công chúng qua các hoạt động thuộc Festival Thăng Long – Hà Nội lần thứ II năm 2026 vào tháng 9 này.
  • Khi những giai điệu truyền thống hoà quyện cùng tinh hoa jazz thế giới
    Chiều 6/9, tại Nhà Bát giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” với sự tham gia của NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club đã đem đến cho công chúng một cuộc gặp gỡ đặc biệt giữa những giai điệu quen thuộc của Việt Nam hoà quyện với tinh hoa jazz thế giới. Từ “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” đến “Hà Nội 12 mùa hoa”, hình ảnh Thủ đô được tiếp nối bằng ngôn ngữ âm nhạc giàu sức sáng tạo.
  • “Âm nhạc cộng đồng” góp thêm sắc màu truyền thống cho đời sống văn hóa Hà Nội
    Tối 6/9, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội) chương trình “Âm nhạc cộng đồng” do Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội thực hiện đã đưa khán giả đi qua nhiều miền ký ức và sắc màu văn hóa bằng ngôn ngữ chung của âm nhạc. Từ những giai điệu mang âm hưởng Tây Bắc đến các ca khúc viết về Tổ quốc, về Thủ đô ngàn năm văn hiến đến khát vọng của thế hệ trẻ, đêm diễn mang đến một dòng chảy âm nhạc kết nối quá khứ với hiện tại, truyền thống với hơi thở đương đại.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội: Khi văn hóa trở thành nguồn lực kiến tạo tương lai
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 100-KH/TU ngày 28/8/2026 về chỉ đạo triển khai “Ngày Văn hóa Việt Nam” trên địa bàn thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Không chỉ là một hoạt động văn hóa thường niên, Kế hoạch đặt “Ngày Văn hóa Việt Nam” trong một tầm nhìn rộng hơn: trở thành điểm hội tụ để tôn vinh, lan tỏa các giá trị văn hóa, khơi dậy sức sáng tạo và từng bước đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Thủ đô.
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Hà Nội chuẩn bị lấy ý kiến người dân, chuyên gia và các cơ quan liên quan về điều chỉnh tổng thể quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.
  • Nhà thơ Cao Ngọc Thắng: Cần mẫn cày ải trên cánh đồng chữ…
    Tôi biết Cao Ngọc Thắng khá sớm, quãng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Lần đầu tôi gặp ông tại 58 Quán Sứ, Hà Nội, trụ sở của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV). Khi ấy, ông mới vào cuộc đời làm báo, còn tôi cũng vậy. Cao Ngọc Thắng nguyên là giảng viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, đóng chân ở Xuân Hòa (Vĩnh Phú cũ), còn tôi thì nguyên là kỹ sư canh nông ở mãi vùng biên giới Tây Nam, Bảy Núi, An Giang. Vì những duyên do khác nhau, cả hai đều bỏ nghề chuyên môn, chọn Thủ đô để theo nghề báo chuyên nghiệp.
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
  • Trao giải cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”
    Vào 19h30, ngày 4/9 tại Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Đêm Chung kết và Lễ trao giải Cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”.
  • Chương trình nghệ thuật “Giai điệu Tổ quốc” lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước
    Tối 31/8, tại xã Bát Tràng, Nhà hát Cải lương Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Giai điệu Tổ Quốc", chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).
  • Cận cảnh lăng mộ vị vua thứ 6 triều Nguyễn trị vì 130 ngày
    Trị vì được 130 ngày thì mất, vị vua thứ 6 triều Nguyễn có lăng mộ nằm giữa rừng thông khá khiêm tốn nhưng vẫn đảm bảo tính uy nghiêm về khu lăng mộ của một bậc hoàng đế.
  • Người dân thích thú với "bữa tiệc" ánh sáng quanh hồ Hoàn Kiếm
    Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, hồ Gươm là một trong những điểm đến thu hút đông đảo người dân và du khách với không gian cảnh quan được chỉnh trang, khoác lên diện mạo mới cùng hệ thống chiếu sáng nghệ thuật hiện đại, giàu tính thẩm mỹ.
Hương vị mùa hè Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO