Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh

Tăng Hoàng Phi 17/07/2026 16:32

Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.

91577825_3739544002753733_1256523245432078336_n.jpg
Ảnh minh họa: Họa sĩ Phạm Ánh

Cái tên ấy vừa cất lên, cả một vùng ký ức nghèo khó mà ấm áp của mười năm trước bỗng chốc dội về, vẹn nguyên như vừa mới hôm qua.

Ngày ấy, hai đứa chúng tôi vừa cầm tấm bằng tốt nghiệp ra trường, ngơ ngác giữa Thủ đô và ôm cái túi rỗng tuếch của những đứa con nhà nghèo. Rời khỏi ký túc xá, chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình tìm phòng trọ để dung thân. Sau một ngày ròng rã tìm đỏ mắt, ngược xuôi hết mọi ngõ ngách lớn nhỏ, cuối cùng hai đứa cũng “chốt hạ” được một căn phòng be bé rộng chừng mười hai mét vuông áp mái ở phố Khương Trung. Chú chủ nhà là người trực tiếp dẫn hai đứa lên xem phòng. Mặt chú lạnh như tiền, kiệm lời và không một chút cảm xúc. “Chủ nhà khó tính rồi đây”, suy nghĩ đó hiện lên trong đầu cả hai chúng tôi.

Căn phòng có giá một triệu tư, chưa tính điện nước và các khoản phụ phí. Đối với hai gã trai thất nghiệp lúc bấy giờ, tổng chi phí gần hai triệu một tháng là một áp lực khủng khiếp. Tôi cố lấy hết can đảm kì kèo, mong chú bớt cho vài chục nghìn lẻ. Nhưng chú vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh, dứt khoát quay lưng đi xuống cầu thang.

Hai đứa đang băn khoăn nửa muốn ở nửa muốn đi thì gặp cô chủ nhà đi chợ về. Cô giới thiệu tên là Oanh. Thú thật, cái chạm mặt đầu tiên ấy khiến hai đứa tôi có phần run sợ. Gương mặt cô vốn nghiêm nghị, lại thêm hàng chân mày kẻ sắc lẹm và lối trang điểm đậm sắc sảo có phần kịch nghệ - một phong cách rất riêng chẳng giống ai. Cảm giác ban đầu về cô là một người phụ nữ cực kỳ ghê gớm và khó tính.

Nhưng chúng tôi đã lầm hoàn toàn. Vừa thấy hai đứa mặt mũi bơ phờ, cô đã lởi xởi, cười nói nhiệt tình. Khi biết giá phòng chú vừa báo, cô ghé tai hai đứa nói nhỏ: “Các con cứ ở lại đi. Hàng tháng cô sẽ giấu chú gửi lại cho một trăm nghìn làm vốn”. Một trăm nghìn đồng của mười năm trước, đối với người khác có thể chỉ là một bữa ăn, nhưng với hai kẻ vừa ra trường đang đứng bên lề thành phố, nó là cả một phao cứu sinh, là tiền mì tôm của cả tuần lễ.

Giữ đúng lời hứa, cứ đến ngày thu tiền phòng, sau khi chúng tôi nộp đủ cho chú, cô lại lén tìm gặp riêng để dúi vào tay hai đứa tờ một trăm nghìn. Biết chúng tôi chưa có việc làm ổn định, thi thoảng đi chợ về, cô lại xách lên khi thì quả đu đủ chín cây, lúc thì túi ổi, túi bánh. Có những buổi chiều mưa gió ảm đạm, cô mang lên hẳn một bát thịt nấu giả cầy thơm nức, đầy đặn còn nghi ngút khói. Sự hào sảng và tình thương của người phụ nữ Hà Nội ấy đã sưởi ấm căn gác trọ lộng gió, giúp hai đứa tôi bớt đi cảm giác chênh vênh giữa phố thị bon chen.

Kỷ niệm sâu sắc nhất là một ngày mùa hè oi ả, P. phải đi giao hàng thuê cho một cửa hàng thức ăn nhanh, còn tôi ở nhà lên cơn sốt hầm hập. Nghĩ là cảm cúm qua loa, tôi nằm triền miên trên chiếu, không buồn gọi cho P. hay bạn bè. May sao chiều đó cô Oanh đi kiểm tra sân thượng, thấy cửa khép hờ nên đẩy cửa bước vào. Thấy tôi nằm co quắp, mặt mũi đỏ gay vì sốt, cô hốt hoảng kêu lên một tiếng rồi chạy vội xuống nhà. Lát sau, cô trở lên với chiếc khăn ướt đắp trán cho tôi, rồi lại tất tả chạy ra tiệm thuốc tây. Không quên, cô còn nấu cho tôi một tô cháo thịt nóng hổi, đầy ắp hành và tía tô. Nhận bát cháo ấm nóng từ tay cô, nước mắt tôi cứ thế rơm rớm, hòa lẫn vào vị cháo mặn chát. Những năm tháng bươn chải ở trọ, gặp không biết bao nhiêu người xa lạ, nhưng chưa có ai chăm sóc tôi bằng thứ tình cảm gia đình ruột thịt như thế.

Rồi chúng tôi cũng tìm được công việc chính thức, thu nhập dần khá lên. Đến tháng đóng tiền, tôi chủ động nói với cô không cần bớt một trăm nghìn nữa vì chúng con đã tự lo được rồi. Ấy vậy mà cô xua tay, nghiêm nét mặt: “Không được! Chữ tín cô phải giữ, đã hứa là cô làm”. Tôi và P. nhìn cô, lòng tràn ngập sự kính trọng trước đức tính kiên định và sòng phẳng của người phụ nữ ấy.

Sáu năm gắn bó với căn nhà trọ Khương Trung cũng đến ngày khép lại khi P. được công ty điều chuyển vào Nam, còn tôi cũng thay đổi công việc đến một nơi xa hơn. Ngày thu dọn đồ đạc ra đi, cô Oanh luyến tiếc ôm chặt lấy hai đứa chúng tôi, viền mắt cô đỏ hoe: “Có dịp về lại Hà Nội nhớ tới thăm cô nghe không!”. Nhất định rồi, bởi từ lâu, chúng tôi đã coi cô như người mẹ thứ hai của mình ở mảnh đất kinh kỳ này. Và có một bí mật mà mãi đến ngày rời đi chúng tôi mới biết từ lời kể của người hàng xóm: thực ra chú chủ nhà “mặt lạnh như tiền” kia đã biết chuyện cô bớt tiền cho chúng tôi ngay từ tháng đầu tiên. Chú biết hai đứa nghèo nên chỉ giả vờ làm ngơ để vợ đứng ra làm việc thiện. Người Hà Nội là thế, lòng tốt của họ đôi khi cứ giấu nhẹm sau vẻ ngoài có phần lạnh lùng, nghiêm khắc.

Bên ly cà phê chiều nay, P. nhìn tôi, giọng chùng xuống: “Anh biết tin gì chưa? Phố Khương Trung vừa nằm trong diện giải tỏa quy hoạch để mở đường lớn rồi. Nhà cô chú... không còn nữa anh ạ”.

Lời P. nói như một cú chạm mạnh vào lòng tôi. Tôi lặng đi, lồng ngực thắt lại một nhịp. Hà Nội đang thay da đổi thịt từng ngày, những con ngõ nhỏ chật hẹp, ngoằn ngoèo ngày nào đang nhường chỗ cho những đại lộ thênh thang, những tòa nhà cao tầng lộng lẫy. Bản đồ đô thị thay đổi, và ngôi nhà trọ sáu năm chở che thanh xuân của chúng tôi giờ chỉ còn là một khoảng đất trống trống, lẫn vào bụi đường và gạch vụn của đại công trường. Nhà của cô chú đã mất, ngõ phố quen đã không còn hình hài cũ.

Thế nhưng, tôi chợt nhận ra, những chiếc máy xúc, máy ủi của đô thị hóa có thể san phẳng những bức tường gạch, nhưng vĩnh viễn không thể “giải tỏa” được ký ức và tình người đã kết tinh ở đó. Nhà không còn, nhưng phố Khương Trung vẫn sống mãi trong lòng hai đứa tôi, bởi ở nơi đó, có bóng dáng một người mẹ trang điểm đậm, có bát cháo hành tía tô sực nức những ngày giông bão, và có một trăm nghìn đồng tiền “vốn” nuôi nấng giấc mơ của những đứa trẻ nghèo xa quê.

Hà Nội trong mắt người ta có thể là sự hào nhoáng, bon chen hay lạnh lùng. Nhưng với tôi và P., Hà Nội rộng lớn ấy thực ra lại thu nhỏ vừa bằng một góc ngõ Khương Trung - nơi có lòng bao dung của một người mẹ thứ hai, ấm áp, vẹn nguyên và không bao giờ mất dấu./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Tăng Hoàng Phi. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Kiến tạo hệ sinh thái công nghiệp văn hóa Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” (từ 11 - 20/9) mở rộng cả về nội dung, không gian và phương thức tổ chức, là sự khẳng định tầm nhìn, hành động thiết thực thúc đẩy quá trình phát triển của công nghiệp văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Từ những trang sách đến không gian văn hóa tri thức của Thủ đô
    Thành ủy Hà Nội ban hành Chương trình hành động số 16-CTr/TU ngày 24/8/2026 thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Đây không chỉ là định hướng phát triển một lĩnh vực thuộc đời sống tư tưởng, văn hóa, mà còn đặt ra yêu cầu xây dựng hệ sinh thái xuất bản, thư viện và văn hóa đọc hiện đại, qua đó bồi đắp đời sống tinh thần, khơi mở tri thức và góp phần làm sâu sắc thêm bản sắc văn hóa Thăng Long – Hà Nội.
  • Bảo tàng Hà Nội hòa dòng chảy sáng tạo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Là thiết chế văn hóa quan trọng của Thủ đô, cùng với việc lưu giữ và phát huy giá trị di sản, Bảo tàng Hà Nội đã, đang trở thành điểm đến của các sự kiện văn hóa nghệ thuật góp phần phát triển công nghiệp văn hóa Hà Nội trong thời kỳ mới. Đáng chú ý, Bảo tàng Hà Nội sẽ là nơi gặp gỡ giữa di sản, nghệ thuật, sáng tạo và cộng đồng, đưa những giá trị văn hóa của Thủ đô đến gần hơn với công chúng qua các hoạt động thuộc Festival Thăng Long – Hà Nội lần thứ II năm 2026 vào tháng 9 này.
  • Tây Hồ lấy ý kiến người dân về quy hoạch tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây
    Ngày 7/9, UBND phường Tây Hồ phối hợp với Viện Quy hoạch và Kiến trúc đô thị - Trường Đại học Xây dựng cùng Công ty TNHH Thành phố Mặt Trời tổ chức Hội nghị báo cáo, xin ý kiến cộng đồng dân cư đối với Quy hoạch phương án tuyến, vị trí công trình theo tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây và Quy hoạch chi tiết tỷ lệ 1/500 Dự án đầu tư, cải tạo phát huy giá trị khu vực hồ Tây và tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ theo phương thức đối tác công tư (PPP), loại hợp đồng xây dựng - chuyển giao (BT).
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh quy hoạch khu vực hồ Hoàn Kiếm và phụ cận
    Từ ngày 7/9 đến hết ngày 26/9/2026, UBND phường Hoàn Kiếm chủ trì phối hợp UBND phường Cửa Nam tổ chức lấy ý kiến cộng đồng dân cư về Điều chỉnh cục bộ Quy hoạch phân khu đô thị H1-1B (khu vực hồ Hoàn Kiếm và phụ cận), tỷ lệ 1/2.000 và một phần Quy hoạch phân khu đô thị H1-1C, tỷ lệ 1/2.000 kết hợp giải pháp Quy hoạch chi tiết, tỷ lệ 1/500 cải tạo, chỉnh trang, tái thiết, tái cấu trúc không gian khu vực hồ Hoàn Kiếm và vùng phụ cận.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội: Khi văn hóa trở thành nguồn lực kiến tạo tương lai
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 100-KH/TU ngày 28/8/2026 về chỉ đạo triển khai “Ngày Văn hóa Việt Nam” trên địa bàn thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Không chỉ là một hoạt động văn hóa thường niên, Kế hoạch đặt “Ngày Văn hóa Việt Nam” trong một tầm nhìn rộng hơn: trở thành điểm hội tụ để tôn vinh, lan tỏa các giá trị văn hóa, khơi dậy sức sáng tạo và từng bước đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Thủ đô.
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Hà Nội chuẩn bị lấy ý kiến người dân, chuyên gia và các cơ quan liên quan về điều chỉnh tổng thể quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.
  • Nhà thơ Cao Ngọc Thắng: Cần mẫn cày ải trên cánh đồng chữ…
    Tôi biết Cao Ngọc Thắng khá sớm, quãng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Lần đầu tôi gặp ông tại 58 Quán Sứ, Hà Nội, trụ sở của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV). Khi ấy, ông mới vào cuộc đời làm báo, còn tôi cũng vậy. Cao Ngọc Thắng nguyên là giảng viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, đóng chân ở Xuân Hòa (Vĩnh Phú cũ), còn tôi thì nguyên là kỹ sư canh nông ở mãi vùng biên giới Tây Nam, Bảy Núi, An Giang. Vì những duyên do khác nhau, cả hai đều bỏ nghề chuyên môn, chọn Thủ đô để theo nghề báo chuyên nghiệp.
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
  • Trao giải cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”
    Vào 19h30, ngày 4/9 tại Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Đêm Chung kết và Lễ trao giải Cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”.
  • Chương trình nghệ thuật “Giai điệu Tổ quốc” lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước
    Tối 31/8, tại xã Bát Tràng, Nhà hát Cải lương Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Giai điệu Tổ Quốc", chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).
  • Cận cảnh lăng mộ vị vua thứ 6 triều Nguyễn trị vì 130 ngày
    Trị vì được 130 ngày thì mất, vị vua thứ 6 triều Nguyễn có lăng mộ nằm giữa rừng thông khá khiêm tốn nhưng vẫn đảm bảo tính uy nghiêm về khu lăng mộ của một bậc hoàng đế.
  • Hà Nội cấp gần 55 tấn gạo hỗ trợ học sinh dân tộc nội trú năm học 2026- 2027
    Thành phố Hà Nội đã phê duyệt cấp 54.960 kg gạo từ nguồn dự trữ quốc gia hỗ trợ cho 916 học sinh Trường Phổ thông Dân tộc nội trú trong học kỳ I năm học 2026-2027 (bao gồm cả bổ sung học kỳ trước). Chính sách đảm bảo mức 15 kg/học sinh/tháng trong 4 tháng, nhằm chia sẻ khó khăn và chăm lo cho học sinh vùng dân tộc thiểu số.
Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO