Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung

Mai Hoàng 16/07/2026 11:56

Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.

nucuoi.jpg
Dẫu vui, dẫu buồn, Hà Nội vẫn ở đó - nghiêm khắc nhưng đầy lòng trắc ẩn, im lặng và bao dung tôi. (ảnh minh họa)

Hà Nội gọi tôi từ một miền xa thẳm - vùng quê nghèo xứ Nghệ gió lào cát trắng. Ngày ấy, tôi từ giã xóm làng theo tiếng gọi của ước mơ. Tôi mang cái nắng gió cằn cỗi của miền Trung và một trái tim tuổi mười tám tràn đầy khát khao ra đất kinh kỳ. Cổng trường Hanu (Đại học Hà Nội) đón chào tôi bằng những nhiệt thành, bằng thành quả ngọt ngào mà tôi và bố mẹ đã chắt chiu suốt cả những năm tháng học trò. Tôi vẫn nhớ như in một chiều thu tháng chín loang lổ nắng, mẹ dắt tôi đi suốt cả buổi chiều. Dấu giày, dấu dép của hai mẹ con in không biết bao nhiêu lần trên những con ngõ dọc ngang của phố Triều Khúc mới tìm được một căn phòng trọ như ý để dung thân.

Hà Nội trong mắt một đứa trẻ lần đầu ra tỉnh thật đẹp, hoành tráng và lộng lẫy. Đó là những dãy nhà tầng cao chót vót, những con đường tấp nập xe cộ và ánh đèn lung linh sáng suốt đêm thâu. Tôi mang niềm háo hức của “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” mà say mê thành phố này, như say mối tình đầu ngây ngô, trong sáng đến thánh thiện.

“Mối tình” với Hà Nội dắt tôi đi qua những năm tháng sinh viên đầy ắp kỷ niệm. Là góc chợ Triều Khúc thân thuộc như cái chợ quê mình. Là những con hẻm nhỏ trước cổng trường Hanu với quán bún đậu mẹt, chè thập cẩm, cơm bình dân cùng không biết bao nhiêu món ăn vặt mà mỗi “Hanuer” đều từng một đôi lần thưởng thức. Là con đường Kim Mã rợp bóng bằng lăng tím, nơi tôi mòn dấu xe đi dạy thêm tiếng Anh cho cậu học trò nhỏ. Và là những chiều tan học sớm, tôi rảo bước trên cầu Long Biên cổ kính, nhìn dòng sông Hồng cuộn đỏ dưới chân để tìm lại cho mình một cảm giác bình yên…

Cứ tưởng những niềm vui nhỏ bé ấy sẽ khỏa lấp hoàn toàn tâm hồn đứa con xa quê. Ấy vậy mà, có những lúc Hà Nội làm tôi buồn thật nhiều. Nỗi buồn cứ thế hóa thành dòng nước mắt, chực trào nhòe đi cả manh áo trắng học trò.

Đó là một ngày năm hai đại học, tôi đứng trên chuyến xe buýt chật ních người và bị kẻ xấu móc mất chiếc laptop. Đó không chỉ là một thiết bị, mà là gia tài lớn nhất của tôi, được đổi bằng những năm tháng còng lưng đạp xe đi gia sư bất kể mưa nắng. Giữa trạm trung chuyển Nguyễn Trãi hối hả, dòng người cứ lạnh lùng lướt qua nhau, còn tôi đứng lại, khóc không biết ngại ngùng giữa bao người xa lạ. Khóc cho sự bất cẩn của mình, và khóc cho cái khắc nghiệt đầu đời mà thành phố dội vào tôi.

Tôi ra trường, chọn ở lại mảnh đất này để lập nghiệp. Những tưởng cuộc sống bắt đầu nuôi nấng những quả ngọt, thì năm hai mươi lăm tuổi, Hà Nội lại giáng xuống đầu tôi một thử thách chí mạng. Đó là ngày tôi dẫn mẹ đi khám ở bệnh viện K3 Tân Triều. Khi bác sĩ gọi vào phòng riêng, buông một câu nhẹ bẫng mà nặng tựa ngàn cân: “Mẹ cháu bị K rồi”.

Mọi thứ trước mắt tôi sụp đổ hoàn toàn. Tinh thần hoảng loạn tột độ, tôi cố hỏi đi hỏi lại hòng vớt vát một chút hy vọng nhỏ nhoi, vô vọng. Vị bác sĩ thương cảm chỉ biết xoa đầu và vỗ về tôi: “Cố gắng làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ nhé! Mạnh mẽ lên chàng trai”. Thằng con trai hai mươi lăm tuổi đầu, sức dài vai rộng, vốn tưởng mình đã vững vàng, bỗng trở nên yếu đuối và bé nhỏ hơn bao giờ hết. Giọt nước mắt mặn chát lăn dài. Tôi dặn lòng lúc ra gặp mẹ phải thật bình tĩnh, nhưng vừa nhìn thấy dáng mẹ gầy gò ngồi chờ ở hành lang, tôi lại khóc như mưa. Hai mẹ con ôm nhau khóc rưng rức ngay giữa cổng bệnh viện, mặc cho cái rét mướt của mùa đông Hà Nội bủa vây xung quanh.

Là chuỗi ngày sau đó, tôi xin nghỉ việc để đưa mẹ đi về giữa các buồng bệnh. Nhìn mẹ trải qua không biết bao nhiêu ca mổ đớn đau, những đợt truyền hóa chất, xạ trị khiến tóc rụng từng trảng mà lòng tôi đau như cắt. Thèm được gánh bớt nỗi đau cho mẹ nhưng lực bất tòng tâm. Hà Nội những ngày ấy trong mắt tôi chỉ có màu xám ngắt của bầu trời và mùi cồn sát trùng nồng nặc.

Trong một chiều xếp hàng chờ mẹ ngoài phòng mổ, tôi gặp một cậu em quê Yên Bái gầy gò, nhỏ thó. Cậu ngồi co ro chờ đến lượt trị xạ, quay sang tâm sự với tôi bằng giọng nghẹn ngào: “Mỗi lần em ra Hà Nội đều để đi viện”. Câu nói ấy khiến lồng ngực tôi nhói đau. Tôi chỉ biết nắm chặt bàn tay khô gầy của em, động viên em kiên cường. Những lần vào viện sau đó, tôi bàng hoàng nghe tin cậu em nhỏ ấy đã ra đi về một thế giới khác. Giữa buổi chiều thu Hà Nội lộng gió, tôi đứng ở khuôn viên viện, cổ họng nghẹn đắng, muốn khóc mà không thể khóc thành lời. Cuộc đời sao vô thường quá. Cầu mong ở một thế giới khác, em không còn đớn đau. Và nếu có một kiếp sau để trở lại, mong em sẽ được gặp một Hà Nội lộng lẫy tiếng cười, đầy hoa và nắng ấm...

Thú thực, sau những giông bão ấy, đã đôi bận tôi muốn dứt áo rời xa Hà Nội như bao người đến rồi đi. Tôi từng trách thành phố này sao quá ngột ngạt và mang lại cho mình nhiều tổn thương đến thế. Nhưng rốt cuộc, sau những ngày về quê sưởi ấm bên gia đình, duyên nợ lại níu chân tôi trở về với mảnh đất này. Tôi nhận ra, Hà Nội không chỉ có những vết thương, Hà Nội còn có cả sự chữa lành. Thành phố nuôi tôi lớn bằng kỷ niệm, thử thách tôi bằng nỗi đau, và dung dưỡng tôi bằng sự tĩnh lặng nhẫn nại. Hà Nội đón tôi trở lại không bằng những lời dỗ dành, mà bằng một góc quán quen bảng lảng khói trà mộc mạc, bằng mùi hoa sữa nồng nàn góc phố đêm, và bằng những con người lao động lam lũ nhưng sẵn sàng nghiêng chiếc ô che cho tôi một ngày mưa gió.

Mười năm, Hà Nội đã nhào nặn tôi từ một cậu học trò ngơ ngác xứ Nghệ thành một người đàn ông biết chấp nhận, biết đi qua nghịch cảnh để trưởng thành. Đi qua những ngày bão giông mới biết trân quý những khoảng lặng bình yên. Thanh xuân của tôi nằm lại nơi đây, gắn bó với từng hơi thở của mảnh đất này. Dẫu vui, dẫu buồn, Hà Nội vẫn ở đó - nghiêm khắc nhưng đầy lòng trắc ẩn, im lặng và bao dung tôi…/.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Mai Hoàng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
(0) Bình luận
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
  • Sông Tô và những câu chuyện nơi cuối dòng
    Trải qua hơn hai nghìn năm tồn tại, dòng Tô Lịch từng là mạch nước của những làng quê, là hào nước tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long và là nơi lưu dấu biết bao lớp trầm tích văn hóa.
  • Một lần gặp nhạc sĩ trọn đời tâm huyết yêu Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một vùng quê ven thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, qua những câu chuyện của người lớn, qua những lần nghe đài phát thanh, hình ảnh Thủ đô nghìn năm văn hiến đã in sâu trong tâm trí tôi. Tôi yêu những con phố cổ hai bên hàng cây rợp bóng, yêu vẻ yên bình của Hồ Gươm, Hồ Tây trong sương sớm, yêu nét thanh lịch, dịu dàng mà kiên cường của người dân nơi đây. Có lẽ chính vì tình cảm ấy, khi trưởng thành, tôi đã chọn nghề báo - mong được viết, được ghi chép, được lưu giữ những câu chuyện, những ký ứ
  • Lan man Viện Văn học – Ưu tư một chút văn chương Hà thành…
    Sau lần đi thăm viện Văn, tôi đến tòa nhà Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Ở đây có một đặc khu nhỏ dành cho Văn học, có thể xem như một triển lãm của viện Văn. Tòa Viện mới, khang trang và nhiều phần hiện đại. Tức là sẽ không có lý gì để chê bai về sự cũ kỹ như trước nữa.
  • Có một ngôi làng như thế
    Cách đây chừng 700 năm vùng đất có 72 gò đất sét trắng ở ngoài đê bãi sông Hồng sinh ra một ngôi làng mà chẳng giống làng. Bởi đã không có lũy tre ấm cúng bao quanh như các làng Việt khác, lại không có rặng trúc, ô rô, duối hoặc mồng tơi làm rào, giậu ngăn các nhà, các ngõ như trong thơ Nguyễn Bính:
  • Quy hoạch Hà Nội và khát vọng 100 năm
    Ngày 29/6/2026, UBND thành phố Hà Nội đã tổ chức sự kiện Hội nghị công bố Quy hoạch tổng thể thủ đô và khai mạc triển lãm quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện được quan tâm không chỉ trong giới nghề mà còn là của những người Hà Nội và cả xã hội. Quy hoạch Thủ đô với tầm nhìn 100 năm không chỉ là câu chuyện mở rộng không gian hay xây dựng những công trình hiện đại. Với Hà Nội – đô thị duy nhất của Việt Nam mang chiều sâu hơn một nghìn năm lịch sử – mỗi quyết sách hôm nay còn là lời cam kết với các thế hệ mai sau.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ra mắt tác phẩm văn học thiếu nhi kinh điển “Khu vườn bí mật”
    Crabit Kidbooks liên kết với NXB Hà Nội vừa ra mắt ấn bản “Khu vườn bí mật” của nhà văn người Anh - Frances Hodgson Burnett, với phần minh họa của họa sĩ Inga Moore và bản dịch của Ngô Hà Thu.
  • Hồi ức “Những ô cửa gió lộng” - Khi tình yêu ở lại
    Tưởng niệm 38 năm ngày mất của gia đình nhà viết kịch Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh và con trai Lưu Quỳnh Thơ (29/8/1988 - 29/8/2026), sáng 29/8/2026, tại Hà Nội, NXB Kim Đồng tổ chức chương trình “Giới thiệu sách Những ô cửa gió lộng và giao lưu Xuân Quỳnh cùng tình yêu ở lại”. Chương trình có sự tham dự của tác giả Lưu Tuấn Anh, nhà báo Lưu Minh Vũ cùng các văn nghệ sĩ, độc giả yêu mến nhà thơ Xuân Quỳnh.
  • Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Để tạo lập cơ chế huy động hiệu quả nguồn lực xã hội tham gia bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội; HĐND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Nghị quyết số 30/2026/NQ-HĐND quy định chính sách khuyến khích, hỗ trợ cá nhân, tổ chức cải tạo, bảo vệ khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn Hà Nội (thực hiện điểm a, khoản 1 Điều 15 Luật Thủ đô 2026).
  • “Cùng Việt Nam tiến bước”: Hành trình nối dài mục tiêu 10 tỷ bước xanh
    Sáng 30/8, sự kiện đi bộ toàn quốc “Cùng Việt Nam tiến bước” lần thứ hai năm 2026 diễn ra đồng loạt tại 34 tỉnh, thành phố hướng tới mục tiêu “10 tỷ bước xanh - Vì Việt Nam vững bền”.
  • Chủ động “lá chắn” sức khỏe cho học sinh trước năm học mới
    Trước thềm năm học 2026–2027, gần 1.600 học sinh Trường Tiểu học và THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) được khám sức khỏe miễn phí. Cùng với đó, nhà trường chủ động vệ sinh trường lớp, diệt bọ gậy, phối hợp phun thuốc diệt muỗi, phòng chống dịch bệnh trước ngày đón học sinh trở lại trường.
Đừng bỏ lỡ
Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO