Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6

Phạm Thị Yến 17:11 17/07/2026

Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…

hoa-sen-khoe-sac-noi-ho-tay-thang-6.jpg
Hoa sen khoe sắc nơi Hồ Tây tháng 6

Mà hình như năm nào tôi cũng trở lại thăm Hà Nội vào dịp tháng 6. Nghe như là sự vô tình nhưng thật ra không phải bởi đó là sự cố ý. Hà Nội đón tôi bằng thứ ánh sáng dịu dàng điểm xuyến vài tia nắng yếu ớt của buổi sớm mai tiết trời còn chút phảng phất hơi lạnh. Trái tim tôi rung lên từng nhịp như mình đang gặp lại người thân sau nhiều ngày xa cách. Trong sắc vàng tươi dịu dàng màu nắng ấy Hà Nội vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp của mình. Đầu hạ cái nắng của Thủ đô không còn nhẹ như mùa xuân nhưng cũng chưa gắt gỏng như màu nắng tháng 7.

Hà Nội không vội vã, không ồn ào tấp nập buổi sớm mai tạo sự chấm phá thật riêng để lấy lòng du khách. Còn tôi, tôi vẫn biết “người bạn” ấy bao năm vẫn vậy. Vẫn thói quen ấy, vẫn sự nhấn nhá nhẹ nhàng để bước vào trái tim những ai có dịp ghé thăm mình. Để rồi khi ra về lại mang sự ưu tư, niềm tiếc nuối chẳng muốn rời xa.

Tôi bắt gặp hương sen Hà Nội trên gánh hàng hoa của bác bán hàng rong đứng tuổi ngay trên con đường quen thuộc của con phố Tràng Thi. Chiếc xe taxi chở tôi đậu ngay cạnh gánh hàng của bác. Chẳng chần chừ, tôi sà vào gánh hàng của bác để tự thưởng cho mình một bó sen. Bác cười, nụ cười hiền hậu cùng đôi tay thoăn thoắt bó sen trong lớp lá cẩn trọng mà nhẹ nhàng như sợ làm đau loài Quốc hoa của dân tộc: “Sen vừa được cắt lúc sáng sớm đó con. Tươi và thơm lắm”. Lời bác vừa dứt cũng là lúc chiếc lạt mỏng giản dị đã được quấn nhẹ quanh lớp lá. Nếu ta nhìn mắt thường vẫn cứ ngỡ lá sen trơn láng nhưng thực chất nó nhám nhẹ giống như đang tự bảo vệ chính mình bằng một lớp sương khô. Chẳng cần cầu kì gói ghém hoa sen trong những tớ giấy bóng gói hoa, cũng chẳng cần những sợi duy băng lấp lánh sắc màu. Dường như chính bác bán hoa cũng mong muốn giữ lại cái vẻ đẹp nhẹ nhàng mộc mạc nhưng không kém phần thanh tao ấy. Từng bông sen chúm chím căng mọng tỏa hương dịu nhẹ, phô phang màu sắc hồng tươi thật đẹp như chính sự gần gũi, thân thương của người dân Hà thành.

mot-net-van-hoa-lau-doi-noi-ganh-hang-rong-giua-long-ha-noi.jpg
Một nét văn hóa lâu đời nơi gánh hàng rong giữa lòng Hà Nội

“ Ai xôi sen cốm đi…đi…”, thanh âm của tiếng rao vừa lạ lại có cảm giác thân thương trìu mến. Thứ thanh âm dịu dàng nhưng lại là dấu ấn của thời gian. Lời rao của cô bán hàng xôi cốm thật gần đánh thức những ký ức xa xăm của thủa ấu thơ tôi được bố cho về Thủ đô chơi. Cái ngày thơ bé ấy, phải hiếm hoi và vinh dự lắm tôi mới được đặt chân tới Thủ đô bên đấng sinh thành. Tiếng rao của cô bán hàng rong giữa dòng đời hối hả lại được cất lên trong lòng của “trái tim” đầy yêu thương như một nét văn hóa rất Hà Nội. Đưa tay nhón lấy một chiếc bánh cốm nhỏ xinh được nghệ nhân bọc đơn giản trong lớp túi bóng kính mỏng tôi như chạm phải hương xưa ký ức. Tôi nhớ lắm cái ngày xưa ấy khi được bố mua quà Hà Nội và cũng phải là: “những đứa trẻ ngoan mới được nhận quà”, lời của bố tôi khi xưa vang vọng nơi tâm khảm. Mùi thơm của cốm mới, vị dẻo của những hạt cốm xanh non ấp ôm lớp nhân đậu vàng ươm mời gọi khiến miền nhớ tuổi thơ ào ạt ùa về, chất chứa bao nỗi niềm rưng rưng.

Tôi tham lam ghé mắt sang gói xôi sen cốm để rồi thêm một lần tôi được cầm gói xôi cốm hạt sen trên tay tự mình nhấn nhá, cẩn trọng và nhẹ nhàng tận hưởng hương vị tinh túy của trời đất tạo nên những hạt cốm dẻo thơm khẽ khàng ôm những nhân sen vàng non tròn mẩy vào lòng. Cái vị bở bùi của sen hòa quện vị dẻo thơm dai mềm của cốm tất cả tổng hòa tạo nên vị xôi cốm vừa thanh tao điểm xuyến thêm cái hương thơm vương vấn người qua chạm tới trái tim người thưởng thức, neo đậu mãi cùng thời gian. Và bất chợt tôi tự hỏi chính mình phải chăng cái ngày thơ bé ngày xưa ấy bố muôn gieo mầm yêu thương Thủ đô cho con gái nhỏ bằng những chuyến đi hiếm hoi, những câu chuyện kể để sau này dẫu chẳng có bố ở bên cô con gái trưởng thành là tôi vẫn son sắt, thủy chung tình yêu với Hà Nội. Và để lưu giữ khoảnh khắc của Hà Nội trong lòng vì biết sang ngày mai thôi thì hôm nay đã trở thành ký ức tôi xin cô bán hàng rong một kiểu ảnh làm kỷ niệm. Nụ cười thân thiện cùng câu thúc giục: “Con chụp bao nhiêu cũng được. Mấy chục kiểu vào. Mấy khi cô được chụp ảnh gánh hàng của mình.”,…

vi-yeu-san-vat-ha-noi-nhat-la-huong-com-goi-trong-la-sen-noi-ganh-hang-rong-than-thuong-toi-xin-co-ban-hang-kieu-anh-luu-giu-ky-niem-chuyen-di-1-(1).jpg
Vì yêu sản vật Hà Nội nhất là hương cốm gói trong lá sen nơi gánh hàng rong thân thương - Tôi xin cô bán hàng kiểu ảnh lưu giữ kỷ niệm chuyến đi

Dạo bước quanh hồ Tây lộng gió. Tôi lặng mình ngắm viên ngọc xinh đẹp nơi Thủ đô hoa lệ, kiều diễm. Thật chẳng quá lời khi cho rằng hồ Tây đẹp khác nhau qua các mùa nhưng với sự thiên vị của mình tôi tự cho rằng “viên ngọc” ấy đẹp nhất vào mùa hạ bởi sự tô điểm của sắc sen khoe mình dưới ánh nắng chứa chan ánh vàng lấp lánh. Những bông sen hồng lặng lẽ vươn mình bung cánh như chẳng quan tâm có ai đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mình. Sự lặng lẽ ấy của loài hoa vươn lên từ đầm lầy khiến tôi liên tưởng tới vẻ đẹp kín đáo, nhẹ nhàng đầy sâu lắng của đất Tràng An. Và rồi dưới khung cảnh chiều tà lộng gió, mặt hồ khẽ lăn tăn từng đợt sóng nhỏ phản chiếu ánh hoàng hôn một màu quạnh thẫm buồn man mác tôi lại bắt gặp vẻ đẹp của loài Muồng Hoàng Yến với sắc vàng tươi tắn nhẹ nhàng buông lơi, đung đưa trong gió thoảng. Muồng Hoàng Yến trở nên long lanh làm sáng bừng cả một góc phố dẫu khi ấy hồ Tây đã bước vào cảnh chiều tà trong ngày,...

Trước khi chia tay Hà Nội tôi muốn mượn một câu nói mà tôi rất thích: “Cảm ơn vì đã để tôi bước vào trái tim bạn!”. Tôi yêu Hà Nội như tình yêu của bất kì ai đã từng đặt chân tới thành phố này. Và có lẽ, cũng bởi tình yêu lớn lao nơi trái tim bé nhỏ của mình với Thủ đô ngàn năm tuổi tôi càng thêm yêu những mùa sen Hà Nội, thêm thương thành phố này thật lâu. Chuyến đi này không chỉ là một cuộc viếng thăm bình thường, mà còn là một cuộc sống lại những ký ức của ngày xưa để tôi càng thêm trân trọng những điều tốt đẹp của hiện tại./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Thị Yến. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Từ những trang sách đến không gian văn hóa tri thức của Thủ đô
    Thành ủy Hà Nội ban hành Chương trình hành động số 16-CTr/TU ngày 24/8/2026 thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Đây không chỉ là định hướng phát triển một lĩnh vực thuộc đời sống tư tưởng, văn hóa, mà còn đặt ra yêu cầu xây dựng hệ sinh thái xuất bản, thư viện và văn hóa đọc hiện đại, qua đó bồi đắp đời sống tinh thần, khơi mở tri thức và góp phần làm sâu sắc thêm bản sắc văn hóa Thăng Long – Hà Nội.
  • Bảo tàng Hà Nội hòa dòng chảy sáng tạo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Là thiết chế văn hóa quan trọng của Thủ đô, cùng với việc lưu giữ và phát huy giá trị di sản, Bảo tàng Hà Nội đã, đang trở thành điểm đến của các sự kiện văn hóa nghệ thuật góp phần phát triển công nghiệp văn hóa Hà Nội trong thời kỳ mới. Đáng chú ý, Bảo tàng Hà Nội sẽ là nơi gặp gỡ giữa di sản, nghệ thuật, sáng tạo và cộng đồng, đưa những giá trị văn hóa của Thủ đô đến gần hơn với công chúng qua các hoạt động thuộc Festival Thăng Long – Hà Nội lần thứ II năm 2026 vào tháng 9 này.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Vòng xoáy yêu thương (Kỳ 2)
    Thành ơi, bố về! Thằng bé lên ba, mũm mĩm trắng trẻo, xinh xắn như một nụ hồng, lẫm chẫm chạy ra đã thấy mẹ nó lọt trong vòng tay của bố...
  • Tọa đàm phân loại rác tại nguồn: Phụ nữ Phú Lương biến rác thải thành tài nguyên
    Nhằm đưa việc phân loại rác tại nguồn trở thành một thói quen thường xuyên trong từng gia đình, mới đây, Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) đã phối hợp cùng Phòng Kinh tế, Hạ tầng và Đô thị tổ chức thành công chương trình Tọa đàm với chủ đề "Vai trò của phụ nữ trong bảo vệ môi trường - phân loại rác tại nguồn". Sự kiện không chỉ thu hút đông đảo cán bộ, hội viên tham gia mà còn mang đến những nội dung vô cùng thiết thực, gần gũi, gắn kết trực tiếp với đời sống sinh hoạt hằng ngày của người dân.
  • Trường Tiểu học và THCS Chương Dương: Gắn kết gia đình – Nhà trường ngay từ ngày đầu năm học mới
    Ngay sau Lễ khai giảng năm học 2026–2027, Trường Tiểu học và THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) đã tổ chức Hội nghị cha mẹ học sinh toàn trường. Đây là Hội nghị cha mẹ học sinh đầu tiên trong năm học mới, đồng thời cũng đánh dấu năm học đầu tiên nhà trường chính thức đi vào hoạt động theo mô hình trường liên cấp sau khi thực hiện sắp xếp, tinh gọn tổ chức.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO