Hà Nội trong tôi

Đặng Nhã| 07/01/2023 16:32

Từ nhỏ tôi đã được nghe các cụ, ông bà, bố mẹ tôi kể về Hà Nội. Hà Nội với những mốc son của lịch sử và tôi cũng được nghe về một Hà Nội thật trìu mến thân thương, với những con người thanh lịch dịu dàng, tôi nghe Hà Nội với những địa danh lịch sử được khắc ghi trong những bài thơ những bài viết trong sách giáo khoa cô giáo thường đọc truyền cảm cho chúng tôi nghe với giọng nhẹ nhàng cô kể về sự tích Hồ Gươm linh thiêng huyền bí...

bang-tang-e1506264028494.jpg
Bảo tàng Hồ Chí Minh (nguồn: internet)

Tôi được các anh chị sinh viên học ở Hà Nội về thường kể cho nghe những món ăn nổi tiếng của Hà Nội như món kem tràng tiền, món cốm mùa thu thơm phức, món ô mai ngọt mát thanh, làm tôi như đang cảm giác nếm được hương vị các món ăn của Hà Nội và Hà Nội qua lời kể còn đâu đây thơm nức của những con đường hoa sữa vào mùa thu khi đi dạo quanh những cung đường của Hà Nội bằng những chiếc xe đạp. Bà tôi bảo hồi nhỏ được theo chân ông cố ra Hà Nội chơi mà đi đâu cũng chẳng muốn rời bước vì người Hà Nội nói giọng nói thật nhẹ nhàng và ngọt ngào, ngồi nghe mãi ngẩn ngơ, rồi được đi xem nhà hát lớn rộng và đẹp lắm, bà tôi còn nhận xét người Hà Nội ăn mặc lịch thiệp không cầu kỳ nhưng cũng không kém phần sang trọng, họ đi đứng nói năng nhẹ nhàng vì thế mà trên đường đi bộ dẫu vẫn đông người họ vẫn thong dong không chen lấn, bước đi không vội vàng... Còn ông tôi và bố tôi kể cho tôi nghe về một Hà Nội hào hùng với những chiến công, ông tôi nói Hà Nội với bom đạn bắn phá rất ác liệt, hy sinh của quân ta cũng mất mát nhiều, thời đó chiến tranh khổ cực vất vả lắm, pháo đạn bom nổ sáng lóe khắp nơi, nhất là các chiến sĩ tay luôn mang súng canh gác thâu đêm vật lộn với kẻ thù giành từng thước đất, từng phút từng giây và Hà Nội hiên ngang vượt qua bom đạn với những chiến công hào hùng đi vào lịch sử trong trận chiến Điện Biên Phủ trên không với thắng lợi thật vẻ vang!

Rồi tôi nằm miêm man nghĩ về một Hà Nội vừa xa xăm vừa mơ màng, Hà Nội lúc đó hiện lên trong đầu cô bé học tiểu học như tôi với ngàn năm văn hiến lịch sử với bao chiến công và những con người xinh đẹp bước ra trong từng trang cổ tích với hương thơm mơ màng thoang thoảng của mùi hoa sữa, mùi hoa ngọc lan rơi từng cánh nhẹ nhàng như níu chân người đi qua như gửi gắm hương thơm của Hà Nội, tôi mơ màng sẽ được bước chân vui vẻ lon ton đến Hà Nội trong bài hát đến thăm lăng Bác Hồ của em nhỏ vùng cao “Đi từ bản làng xa xôi, chân em bước qua bao núi….Hôm nay em được về Thủ đô thân yêu, đến thăm lăng Bác Hồ…”.

Tình yêu đối với Hà Nội trong tôi như có ấp ủ từ bao giờ, như một nỗi niềm riêng cũng giống như một tình yêu thầm lặng luôn nhớ mong khắc khoải, lớn lên một chút tôi lại được biết về Hà Nội sâu đậm hơn qua những bài học lịch sử, qua những trang thơ trang văn Hà Nội hiện lên yêu kiều xinh đẹp, Hà Nội trầm tư qua những nét rêu phong của những bức ảnh những ngôi nhà cổ và những kiến trúc tinh xảo nghệ thuật của những ngôi chùa và những công trình mang phong cách hài hòa cổ điển và hiện đại.

Và tôi đã được đến Hà Nội trong một chuyến đi học tập thực tế tại Hà Nội khi tôi là cô sinh viên năm thứ hai trong hành trình điểm đến lịch sử ở phía Bắc, tôi thật sự vui mừng đêm niềm vui về kể cho mẹ, đêm đó tôi bồi hồi không ngủ được vì niềm vui sẽ được đến Hà Nội dấu yêu.

Khi soạn hành lý và xe buýt khởi hành từ mờ sớm, tại cổng trường đại học, chúng tôi háo hức lên xe và được các thầy cô hướng dẫn qua những điểm đến thăm ở Hà Nội, cả lớp vui vẻ hò reo vui vẻ hát những khúc ca về Hà Nội. Tôi thì không chớp mắt ngồi nhìn qua khung cửa xe buýt để ngắm những cung đường sẽ đến Hà Nội.

Và tôi đã đặt chân đến Hà Nội vào chiều muộn, tôi ghé vào tiệm gọi điện báo tin cho mẹ đã đến nơi, mẹ tôi không quên dặn tôi đi đứng nói năng nhẹ nhàng và cẩn thận khi tham quan, mẹ tôi bao giờ cũng lo lắng như vậy như thể tôi vẫn là cô bé lên ba vừa đi xa vòng tay bố mẹ.

Đêm đó lũ bạn đi chơi tung tăng các điểm gần Hà Nội còn tôi vẫn lặng lẽ một mình ngắm nhìn thanh phố từ nơi nhà nghỉ, tôi trầm tĩnh ngắm nhìn những ánh đèn xanh đỏ mơ màng. Ôi Hà Nội thật tĩnh lặng và cổ kính với khung trời về chiều tối như trong bầu trời của Liên và An khi ngắm nhìn bầu trời với những ước mơ xa xăm về tương lai cuộc sống, ta nghe làn gió nhẹ như ru của nhà văn Thạch Lam đâu đây trong truyện “hai đứa trẻ” vừa gần gũi vừa thân thương…

Các thầy cô đưa đi tham quan các di tích lịch sử như bảo tàng Hồ Chí Minh, với những hiện vật cổ xưa vừa dung dị vừa là cả những hiện vật linh thiêng của cha ông ghi lại qua những mốc son, tôi được xem lại phim lịch sử và Bác Hồ, những thước phim ghi lại những cảnh quay khói lửa đạn bom, trước đây tôi thường đọc qua sách viết nhưng giờ được chứng kiến những cảnh quay rất thật, trong tôi lắng lại những cảm xúc nước rơi rơi, tôi biết ơn đến Bác Hồ những anh hùng chiến sĩ đã ngã xuống và dâng hiến tuổi thanh xuân cho bình yên đất nước ngày hôm nay.

Chúng tôi được tham quan chùa Một Cột một ngôi chùa nhỏ chỉ có một cột nằm nhỏ bé nhưng rất xinh đẹp và cổ kính, với những điêu khắc tỉ mỉ nét chạm khắc tinh xảo của các nghệ nhân, chúng tôi còn được thăm Lăng Bác với bao nỗi niềm kính trọng biết ơn, Người đã đi về cõi thiên thu nhưng vẫn đâu đây bóng Bác đọc tuyên ngôn hào hung trong nắng mùa thu Ba Đình rực rỡ với những hình ảnh búa liềm bay bay trong gió khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa với bao nhiêu niềm tự hào cùng sánh vai với cường quốc năm châu.

Tôi được đặt chân đến Hồ Gươm, Hồ Gươm đúng là đẹp hùng vĩ, xanh trong như lời kể của cô giáo, những làn nước trong veo soi bóng hàng cây bên đường, cảnh như một bức tranh thủy mặc, thỉnh thoảng tiếng cười nói và những bước chân nhẹ nhàng của dòng người đi bộ ngắm cảnh Hồ Gươm, tôi gặp những ông cụ râu tóc bạc phơ, đôi mắt hiền hậu và nụ cười trìu mến đẹp như những ông bụt, ông tiên, mặc bộ đồ ghi thanh lịch bên chiếc gậy như một người bạn thân thương, cụ kể cho tôi nghe về ký ức Hà Nội những năm tháng không thể nào quên của thời chiến và giọng trầm lắng như nốt lặng buồn khi nhớ đến những người bạn đồng đội đã hy sinh.

Đi dọc con đường Hà Nội với những hàng cây đẹp tỏa bóng mát hình ảnh những cô bán hoa với những bó hoa tươi thắm chào mời chúng tôi mua hoa, những bó hoa họ nâng niu chăm chút như tình yêu của mình với Hà Nội, những gánh hoa đủ màu sắc xinh đẹp thoang thoảng hương thơm khiến ta cũng xiêu long không thể không mua.

Rồi tôi bước nhẹ nhàng qua Ngã Tư Sở để mua một vài đôi bông tai hạt cườm, mấy chiếc kẹp xinh, lắng nghe giọng nói ngọt ngào và cầm gương nâng niu của cô bán hàng, ôi mình thấy được chăm sóc nâng niu như những nàng công chúa, thật dịu dàng và ân cần bởi cô vui vẻ nhiệt tình và gần gũi như người thân. Ghé qua chợ ăn món bún chả nướng thơm lừng, ôi sao ngon và thơm vậy! Hay vì hương vị rất đặc trưng của Hà Nội, một hương vị của tình yêu của những con người lao động cần mẫn gửi vào Hà Nội, họ gửi vào Hà nội bao tình yêu lắng đọng tiếp nối của miền đất sầm uất buôn bán tấp nập ba sáu phố phường của Hoàng Thành Thăng Long xưa.

Hà Nội vẫn hiện lên trong tôi với một Hà Nội cổ kính rêu phong và trầm tư yêu dấu và một Hà Nội rực rỡ ánh đèn hào quang của những tòa nhà cao chọc trời của một Hà Nội sầm uất phát triển như những con rồng tương lai của châu Á. Tôi đến Hà Nội với bước chân của một lữ khách du lịch nhưng Hà Nội vẫn gần gũi trong từng hơi thở bước chân, một Hà Nội đẹp mơ màng trong mát của mùa thu và huyền bí bởi những hồn thiêng sông núi của ngàn năm Thăng Long, nơi hùng thiêng sông núi đất trời để tạo nên một Hà nội với những sắc màu mới của tương lai, Hà Nội không phải là nơi tôi sinh ra nhưng tôi vẫn dành cho Hà Nội một tình yêu và nỗi nhớ dịu êm, tôi bước đi xa Hà Nội nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn theo như bao nỗi niềm lưu luyến, như vẫn nghe tiếng còi tàu leng keng trong hoài niệm nhớ nhung sâu thẳm. Hẹn gặp lại nhé Hà Nội dấu yêu của tôi!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đặng Nhã. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Yêu Hồ Tây
    Có ai đến Hồ Tây mà không yêu Hồ Tây? Yêu Hồ Tây, tìm hiểu về Hồ Tây, ta càng yêu, càng quý, càng trân trọng và hạnh phúc biết nhường nào!
(0) Bình luận
  • Hồ Gươm chiều hạ
    Lang thang trong một ngày bình yên. Ngồi trên ghế đá ven hồ cầm trên tay cốc Americano nước dừa nhấp từng ngụm. Vị café hoà lẫn với vị dừa thanh mát khiến đầu óc tôi tỉnh táo và sảng khoái. Lật từng trang đầu tiên của cuốn sách mà tôi mua đã lâu chưa có dịp đọc. Tôi miên man chìm đắm trong từng dòng của cuốn sách. Thi thoảng nhấp ngụm café hơi mát qua khoang miệng chảy xuống cổ họng. Cảm nhận từng chút từng chút của vị café yêu thích.
  • Hồn cây, tình người
    Chiều tắt nắng. Tôi vừa kịp đặt chân đến Thủ đô trong chuyến công tác dài ngày. Sau một ngày tỏa nhiệt bức bối của tiết Hạ Chí thì mây đen ùn ùn kéo đến, kèm theo mưa bay rào rạt. Cơn dông bất chợt khiến quán nước nhỏ ven đường Đinh Lễ phải gồng mình chống đỡ. Một vài cành cây non bị cuốn phăng bởi đợt gió mạnh rơi ngay trước mặt tôi. Những ký ức về trận cuồng phong năm Giáp Thìn ngót 2 năm trước, lại ùa về trong tâm hồn của kẻ lữ thứ...
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giải thưởng Victor Tardieu 2026: Tôn vinh và tiếp sức cho những tài năng mỹ thuật trẻ
    Chiều 25/7, Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam tổ chức Lễ trao Giải thưởng Victor Tardieu 2026, vinh danh những sinh viên có tác phẩm tốt nghiệp xuất sắc. Ở mùa giải thứ hai, giải thưởng tiếp tục khẳng định vai trò là bệ phóng cho các tài năng mỹ thuật trẻ.
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • Hà Nội thắp nến tri ân các Anh hùng liệt sĩ nhân 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    HNP - Tối 25/7, tại Nghĩa trang Mai Dịch, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố Hà Nội phối hợp với Thành đoàn Hà Nội tổ chức Lễ thắp nến tri ân các Anh hùng liệt sĩ nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh-Liệt sĩ Việt Nam (27/7/1947-27/7/2026).
  • Hà Nội: Tổng duyệt cầu truyền hình "Sao sáng dẫn đường"
    Tối 25/7, chương trình tổng duyệt cầu truyền hình "Sao sáng dẫn đường" kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026) đã diễn ra tại Đài tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ trên đường Bắc Sơn (Hà Nội).
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO