Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, vừa xa đã nhớ

Trần Minh 11:26 26/04/2024

Tôi muốn xa Hà Nội thực hiện một chuyến đi dài ngày ngoài dải đất hình chữ S để khám phá những miền đất mới. Điều mong ước cháy bỏng đó đã trở thành hiện thực sau khi tôi xin được visa thăm người thân tại châu Âu.

2-hoabinhbus.jpg
Hà Nội, vừa xa đã nhớ (ảnh: intenet).

Tôi vỡ òa cảm xúc sung sướng! Trời Âu luôn là những gì đẹp đẽ nhất, văn minh nhất trong trí tưởng tượng của tôi.

Hà Nội những ngày hè nóng và oi bức quá. Tôi muốn thời gian trôi đi thật nhanh để được lên máy bay. Rồi ngày ấy cuối cùng đã tới. Tôi xách va li và lên đường với tâm trạng háo hức, bỏ lại một Hà Nội ồn ã, náo nhiệt, bỏ lại cả những cái vẫy tay của người thân đầy quyến luyến.

Châu Âu đón tôi bằng bầu trời trong xanh biếc, thời tiết mát mẻ, không khí trong lành. Cuộc sống của con người ở lục địa già này thật yên bình, êm ả.

Thành phố nào ở Châu Âu cũng mang nét kiến trúc vừa cổ kính, vừa hiện đại. Tôi choáng ngợp trước lâu đài Burg Eltz huyền bí ở Đức, tôi say đắm trước vẻ đẹp cổ kính và lãng mạn của cây cầu tình yêu ở thủ đô Praha, Cộng hòa Séc. Tôi vui mừng khi được chạm tay vào tòa tháp nghiêng Pisa huyền thoại ở Ý... Tôi chụp rất nhiều ảnh ở những vùng đất mà tôi đã đi qua để khoe với bạn bè trên Facebook.

anh-1-1-.jpg
Thành phố nào ở Châu Âu cũng mang nét kiến trúc vừa cổ kính, vừa hiện đại.

Nhưng sang tuần thứ ba, tôi bắt đầu có cảm giác nhớ nhà, nhớ Hà Nội da diết, không còn hào hứng tiếp tục đi khám phá những điểm thăm quan du lịch ở Châu Âu nữa. Buổi sáng thức giấc, nhìn qua ô cửa sổ, con đường chạy qua tòa chung cư tôi đang ở sạch sẽ, lưa thưa người qua lại. Tôi nhớ sự náo nhiệt trên từng con phố ở Hà Nội. Bỗng nhiên, tôi thèm hương vị của một bát phở bò quen thuộc trên phố Quang Trung nơi tôi làm việc.

Trưa nay, tôi muốn được thưởng thức cái mùi thơm thanh của dấm bỗng, với những con ốc béo ngậy tại quán bún ốc trên phố Mai Hắc Đế. Tôi nhớ những con đường nhỏ đầy hoa sen bên Hồ Tây, nhớ những buổi sáng cuối tuần thong dong đạp xe xung quanh hồ Hoàn Kiếm. Nhớ những buổi tối được ngồi túm năm tụm ba "chém gió" với những người hàng xóm ở quán nước vỉa hè đầu phố... Tôi nhìn tờ lịch treo tường, Hà Nội mùa này đã sang thu, cây dâu da xoan đầu phố tôi chắc đã nở những bông hoa li ti trắng muốt. Mỗi buổi sáng đi làm qua đó, tôi vẫn cố lán lại để hít hà cái mùi thơm dịu nhẹ tỏa ra từ những bông hoa thanh khiết ấy. Sống mũi tôi bắt đầu cay cay, tôi muốn được nhìn thấy những khuôn mặt của người thân; muốn được nghe những lời mắng mỏ của cha mỗi buổi sáng ngủ dậy vội vã vì muộn giờ đi làm; muốn được ôm trầm để ngửi hương thơm bồ kết lan tỏa trên mái đầu hoa râm của mẹ... Tôi muốn được về nhà. Nhưng đâu phải cứ muốn là được, vì máy bay đã đặt khứ hồi từ trước.

Cái cảm giác mong ngóng được rời xa Hà Nội lúc trước thế nào, thì lần chờ đợi được trở về cũng thế. Tôi bắt đầu đếm ngược thời gian để trở về cái nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Cái nơi, mà mỗi góc phố, mỗi con đường, mỗi hàng cây đã trở nên quá đỗi thân thuộc.

Rồi cái ngày đó đã đến. Hà Nội đón tôi bằng cái nóng oi bức y như cái ngày tôi tạm rời xa nó. Bố mẹ tôi ra tận sân bay để đón tôi trở về. Nghe bố hỏi: "Đi chơi có vui không con?" mà cổ họng tôi như tắc nghẹn, nước mắt trực ứa ra chẳng nói lên lời.

Hà Nội của tôi vẫn vậy. Vẫn ồn ào, náo nhiệt, vẫn đông đúc và thi thoảng lại tắc đường như vốn có. Nhưng tâm thế tôi ngày trở về đã khác, tôi không thấy khó chịu về những điều thường nhật đó. Có lẽ, bởi con người tôi, trái tim tôi vẫn và sẽ luôn thuộc về nơi này. Tôi không thể rời xa Hà Nội!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Khoảng lặng với sen Hồ Tây
    Sáng sớm mùa hè, tôi đi bộ dọc bờ Hồ Tây để thuê một chiếc xe đạp dạo quanh hồ như lời hẹn của chuyến đi trước. Tôi lạc bước đến đầm sen Hồ Tây. Ngay khoảnh khắc ấy, sen gieo một nốt lặng thương nhớ vào lòng tôi.
(0) Bình luận
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • [Podcast] Tản văn: Phố núi đợi mùa
    Sớm mai thức giấc, cơn gió mang cái lạnh se sắt từ đâu ùa về. Tia nắng mỏng manh không đủ sức tan đi giọt sương khuya còn ướt đầm trên lá, ngược lại, biến chúng thành những viên ngọc lóng lánh cười trong nắng. Mới dăm hôm trước, nắng thu vẫn còn ấm áp cả không gian, mà nay, khí trời bàng bạc như thể mùa đông chạm ngõ. Ngó bên hiên nhà, hoa dã quỳ bừng nở, thay thời gian báo hiệu mùa về.
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Xã Thường Tín triển khai kế hoạch GPMB Dự án trục không gian Quốc lộ 1A
    Chiều 2/7, UBND xã Thường Tín tổ chức triển khai kế hoạch giải phóng mặt bằng (GPMB) Dự án trục không gian Quốc lộ 1A gắn với chỉnh trang và tái thiết đô thị đi qua địa bàn xã theo phương thức PPP, đoạn từ đường Vành đai 1 đến nút giao Cầu Giẽ.
  • Chiêm ngưỡng tác phẩm đậm dấu ấn đời thực tại triển lãm sáng tạo của sinh viên
    Thế hệ Gen Z thường được phác họa qua lăng kính của lối sống nhanh, gắn với những trải nghiệm trực tuyến ngắn hạn. Thế nhưng, Triển lãm sáng tạo thường niên Summer Show năm 2026 do Khoa Truyền thông & Sáng tạo của Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV) tổ chức mang đến một góc nhìn hoàn toàn khác về chiều sâu tư duy và bản lĩnh của thế hệ trẻ.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, vừa xa đã nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO