Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Khoảng lặng với sen Hồ Tây

Phan Thị Ngọc Thắng 11:02 24/04/2024

Sáng sớm mùa hè, tôi đi bộ dọc bờ Hồ Tây để thuê một chiếc xe đạp dạo quanh hồ như lời hẹn của chuyến đi trước. Tôi lạc bước đến đầm sen Hồ Tây. Ngay khoảnh khắc ấy, sen gieo một nốt lặng thương nhớ vào lòng tôi.

1562231433_sen_ho_tay.jpg
Mỗi bông hoa dấu vào mình hình ảnh người đàn ông dậy sớm cẩn thận lựa từng đóa hoa... (ảnh: internet)

Chưa bao giờ tôi được ngắm một hồ sen có nhiều hoa như thế. Người đàn ông đang chèo thuyền khéo léo di chuyển giữa hồ sen khiến ánh mắt tôi dừng lại. Anh đang thử hái sen. Cây sào dài trong tay anh được luân chuyển và đổi hướng liên tục để lèo lái con thuyền nhỏ đi giữa lòng hồ ken kín sen. Góc hồ đằng kia, người đàn ông khác đang vác một bó sen rất to trên vai. Tưởng như người đàn ông đã ra đây từ rất sớm mới đủ thời gian chọn hái chừng đó hoa vào lúc mặt trời vừa ló rạng.

Tôi cứ quẩn quanh mãi với ý nghĩ những đóa sen xuống phố xinh tươi như đi trẩy hội. Mỗi bông hoa dấu vào mình hình ảnh người đàn ông dậy sớm cẩn thận lựa từng đóa hoa đủ tiêu chuẩn để bán theo một cách nào đó. Trong lòng tôi chợt vương những búp trà sen được bạn mời vào một ngày gặp mặt ở phương Nam đượm nắng.

Lòng vương vấn với hồ sen, tôi quay lại vào lúc trời đứng bóng. Mọi mệt mỏi của một buổi sáng đạp xe, mồ hôi nhễ nhại giữa trưa hè trong tôi tan biến. Những bông sen bung nở, tỏa hương. Tôi không còn thấy ai đứng quanh đây, cũng không thấy người thu hái hoa. Chỉ có mình tôi. Hương sen như dành riêng cho tôi, hào phóng đãi người lữ khách từ phương Nam giữa trưa hè oi bức đến độ con đường tịnh không một bóng người. Tôi đứng ngắm nhìn hồ sen, tắm mình trong nắng, trong hương sen ngan ngát. Chẳng cần có một bông sen nào trên tay, tôi cũng có thể cảm nhận được hương sen quấn quýt quanh cơ thể mình. Tóc, môi, mắt, vai, tay, thân thể tôi đang được ướp hương sen tươi thanh khiết. Nhắm mắt lại và cảm nhận hương sen đang vây lấy mình như ve vuốt, trò chuyện, lưu luyến, vấn vương, quyến rũ… Hương sen thanh tao như rửa hết mọi buồn phiền, nóng bức trong lòng.

Một lần khác tôi trở lại Hồ Tây. Trời sang đông. Mưa. Lành lạnh. Tôi trốn cơn mưa trong một quán cà phê. Tình cờ sen lại quấn lấy tôi. Tôi không phải là tín đồ của trà nhưng chẳng hiểu sao, ngay lúc nhìn thực đơn, tôi chọn món trà sen như là một lời nhắn gọi thẳm sâu từ bên trong.

Ngồi trong quán, tôi ngắm người qua phố vội vàng trong cơn mưa trắng trời qua cửa kính. Đôi bàn tay tôi xoa vào nhau cho ấm sau một lúc bị ướp lạnh khi đi ngoài trời mưa lất phất. Tôi thấy mình may mắn được ngồi trong không gian ấm cúng ngay lúc này. Rót ly trà sen, tôi dừng lại vài nhịp thở. Mùi sen tỏa ra, làm cho căn phòng như thu nhỏ lại, gần gũi thân thương. Mùi trà và sen đậm, quện vào nhau khắc ghi một trải nghiệm đặc sắc lần đầu. Dường như trời mưa càng làm cho mùi hương quấn quýt hơn, đông đặc lại và ngại bay ra ngoài trời.

Tôi rót ly trà, màu trà xanh ngắt, làn khói mỏng bay lên trong không gian đậm đặc hơi nước. Tôi mời mẹ. Mẹ nâng ly trà, hít hà mùi hương ấm nóng đang tỏa ra. Ánh mắt mẹ hài lòng khi nhấp ngụm trà đầu tiên. Đôi tay đồi mồi của mẹ ôm trọn chén trà màu đất nung già lửa bé xinh. Tôi thấy lòng mình chùng xuống. Cả đời mẹ vất vả, chẳng được mấy lần thư thả sống. Suốt cả đời mẹ tất tả lặn lội thân cò nuôi con, bán buôn xoay trở đủ nghề. Các con trưởng thành, ai cũng bị cuốn vào cuộc sống của mình mà bẵng quên thời gian đang âm thầm đưa mẹ dần xa. Bao nhiêu lần tôi hứa dẫn mẹ đi chơi dài ngày nhưng đều không thực hiện được. Chuyến đi nào tôi cũng vội vàng, tận dụng vài ngày nghỉ cuối tuần. Bỗng dưng mẹ bị cuốn luôn cả vào cuộc sống vội vã của tôi. Hôm nay, tôi đã kịp tặng mẹ một ly trà sen đậm hương vị sen Hồ Tây trong một ngày đông bên bờ Hồ Tây. Nhìn mẹ nhẩn nha uống ly trà trên tay, tôi như kịp níu chút thời gian dừng lại để không mang mẹ trôi theo. Tôi cũng đang hiện diện bình an, thong thả với mẹ ngay lúc này và suốt cả tuần qua. Khoảnh khắc tôi ngắm mẹ buông thư thưởng trà như xoa dịu từng nhịp đập trong tim.

Nhấp ngụm trà, tôi cảm nhận vị chát, đắng đầu lưỡi và ngọt hậu trong cổ họng. Hương sen quện với hương trà như lắng hơn, đằm thắm hơn. Tôi thoáng nhớ hương sen mùa hè. Sen hôm nay không quấn quýt, quyến rũ, mơn trớn, đa tình như cô gái trẻ trưa mùa hạ năm đó. Hương sen hôm nay như người phụ nữ chín muồi, sâu lắng, luồn sâu, thấm đẫm vào từng tế bào trong cơ thể tôi theo từng phân tử nước.

Mẹ và tôi chỉ cho nhau cách cảm nhận vị trà sao cho ngon hơn, sâu hơn theo cách mỗi người cảm nhận sau ly trà đầu tiên. Tôi không nhớ bao lâu rồi, không cùng mẹ trò chuyện với nhau sâu như thế. Hôm nay có ly trà sen làm cầu nối tâm tình. Chúng tôi nói về cuộc sống hiện tại, những mong muốn trong tương lai của mình. Tôi nói đùa: “sau này mẹ về với ông bà, con không dâng trà”. Mẹ cười: “lúc đó mẹ có uống được nữa đâu”. Tôi lấy máy chụp hình, chụp từng khoảng lặng trên gương mặt mẹ. Những sợi tóc trắng cước của mẹ phất phơ ngược nắng trong ống kính làm tôi xúc động, có cái gì đó trào dâng cay cay khóe mắt. Tôi thích khung hình ấy. Thích mẹ khoảnh khắc ấy. Buông thư. Một mai mẹ có về trời cũng mong nhẹ nhõm tựa như sợi tóc ấy. Chỉ là ý nghĩ thoáng qua cơ mà sao lòng tôi nằng nặng. Tôi xua nhanh ý nghĩ mẹ về trời vừa chợt đến, dắt mình về lại thực tại.

Tôi đang cùng mẹ chắt lọc cho mình những giọt lặng của cuộc đời, những khoảnh khắc hiếm hoi giữa dòng đời tấp nập.

Tôi tự cho mình gác lại mọi lo toan trên chặng đường sắp tới.

Tôi hài lòng, an yên với những gì mình lựa chọn và ngay trong giây phút này.

Tôi chọn dừng lại những thứ ồn ào và chạy đua ngoài kia.

Tôi chọn những khoảng lặng bên mẹ, với chính bản thân mình như thế này để khắc sâu rằng, cuộc đời cần những nốt lặng để kết nối với chính mình, kết nối với những người yêu thương trong từng thời khắc.

Chị chủ quán châm nước vào bình trà, kể cho chúng tôi câu chuyện về ấm trà sen. Trà được bỏ vào từng cánh sen chưa nở từ đêm hôm trước rồi buộc kín lại. Sáng hôm sau, người ta sẽ hái bông hoa chứa trà ngậm hương sen, hơi ẩm từ cánh và nhụy sen, nhựa sống từ cây sen, sương đêm…

Hình ảnh người đàn ông trên hồ sen lướt qua trong đầu tôi. Phải chăng trên vai anh có những búp trà sen? Hình ảnh mẹ nhấp ngụm trà thư thái ngay lúc này. Hương sen trong nắng trưa, hương trà sen một ngày mưa… mọi thứ quyện hòa vào nhau. Cuộc sống đang cựa mình nhè nhẹ trong tôi. Tôi an yên, hạnh phúc vì có mẹ và có sen. Hà Nội à, trong tôi một khoảng lặng nhớ thương…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phan Thị Ngọc Thắng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • "Giấc mơ Hà Nội" của những đứa trẻ miền quê
    Năm lớp 2, lần đầu tiên mình được ra Hà Nội một tuần dịp nghỉ hè, được người nhà dẫn đi thăm Lăng Bác, thăm Chùa Một Cột, công viên Thủ Lệ, ăn kem Tràng Tiền... tất cả đều là trải nghiệm mới lạ đầy thích thú. Từ đó, mình luôn ao ước lớn thật nhanh để “đi Hà Nội”, để trải nghiệm tất cả những điều thú vị ở Thủ đô.
(0) Bình luận
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • 3 ấn phẩm giúp người trẻ hiểu đúng và làm chủ AI
    Chào mừng Ngày Khoa học, Công nghệ và Đổi mới sáng tạo Việt Nam 18/5, Nhà xuất bản Kim Đồng ra mắt bạn đọc 3 ấn phẩm về trí tuệ nhân tạo, khoa học và tâm lí học hiện đại, gồm: “Lược sử trí khôn - Từ giun biển đến ChatGPT”, “Sống thư thái trong thời đại AI” và “Trí tuệ nhân tạo dưới lăng kính tâm lí học”.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 2)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Triển lãm 80 năm Ngày Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến
    Trong khuôn khổ Lễ hội Làng Sen năm 2026, Triển lãm chuyên đề “80 năm Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến” (19/12/1946 - 19/12/2026) sẽ diễn ra từ ngày 19/5 đến 23/5/2026 tại Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh. Lễ khai mạc được tổ chức lúc 8h ngày 19/5/2026.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 14
    Để hiện thực hóa mục tiêu “Hạnh phúc” được đặt ra trong Nghị quyết Đại hội XVIII Đảng bộ Thành phố Hà Nội, thời gian gần đây, Hà Nội đã mở rộng những không gian văn hóa công cộng, nơi nghệ thuật hiện diện gần hơn với đời sống thường nhật, góp phần tăng chiều sâu cho diện mạo một thành phố sáng tạo và giàu bản sắc. Trong dòng chảy ấy, “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ không chỉ là một chương trình biểu diễn định kỳ, mà còn là nơi những giai điệu đã đi cùng năm tháng tìm lại sự đồng điệu với công chúng hôm nay.
  • Tiếp tục phát động cuộc thi Samsung Solve for Tomorrow 2026 tới học sinh THCS, THPT tại khu vực miền Trung
    Ngày 15/5/2026 tại Đà Nẵng, Sam Sung Việt Nam phối hợp cùng Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia (NIC) tổ chức Lễ phát động cuộc thi Samsung Solve for Tomorrow 2026 tại khu vực miền Trung với mục tiêu thúc đẩy việc ứng dụng giáo dục STEM vào nghiên cứu và xây dựng các giải pháp nhằm giải quyết các vấn đề thực tiễn của xã hội và địa phương.
Đừng bỏ lỡ
Khoảng lặng với sen Hồ Tây
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO