Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hồ Gươm chiều hạ

Đông Phong 13:50 25/07/2026

Lang thang trong một ngày bình yên. Ngồi trên ghế đá ven hồ cầm trên tay cốc Americano nước dừa nhấp từng ngụm. Vị café hoà lẫn với vị dừa thanh mát khiến đầu óc tôi tỉnh táo và sảng khoái. Lật từng trang đầu tiên của cuốn sách mà tôi mua đã lâu chưa có dịp đọc. Tôi miên man chìm đắm trong từng dòng của cuốn sách. Thi thoảng nhấp ngụm café hơi mát qua khoang miệng chảy xuống cổ họng. Cảm nhận từng chút từng chút của vị café yêu thích.

img_4322.jpg
Bầu trời hôm nay trong xanh với làn mây trắng gần như bao phủ kín, vài con chim bay lượn qua khiến tôi có cảm giác thật bình yên...

Ngồi bên hồ cảm nhận nhịp sống xung quanh dường như chậm lại. Từng bước chân đi qua nhưng lại chẳng thấy ồn ào mà chỉ làm cho nơi ấy có thêm chút hơi ấm. Hôm nay cái nắng không quá gay gắt nhưng không khí lại oi bức đem lại cảm giác có chút ngột ngạt. Gấp cuốn sách trên tay lại tôi nhìn ngắm mọi chuyển động xung quanh. Chỉ hy vọng có thể cảm nhận được chút gì đó hay nhìn thấy một cách rõ ràng hơn nhịp sống đang chậm lại. Chậm lại để thấy rõ hơn, chậm lại để biết trân trọng hiện tại và nhìn lại quá khứ một cách nhẹ nhàng hơn.

Ngước nhìn mặt hồ đang lăn tăn sóng nhẹ nhàng lấp lánh ánh bạc. Những tia nắng chiếu xuống như đang nhảy múa trên mặt nước. Thi thoảng có làn gió thổi qua xoa dịu đôi chút cái nóng khiến mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Những chiếc lá đang reo vui soi mình xuống mặt nước. Dưới mặt hồ từng đàn cá nổi lên ngắm nhìn bầu trời, từng đàn chim cũng quanh quẩn bên hồ kiếm chút gì đó. Ngay chỗ tôi ngồi có hai con chim bồ câu đang ngày càng tiến sát lại gần tôi, rồi hai chiếc mỏ va chạm vào nhau đan xen vào nhau có lẽ chúng đang sẻ chia thức ăn cho nhau. Chúng chẳng sợ con người chắc vì có lẽ đã quen với sự hiện diện của những con người ở nơi đây.

Bầu trời hôm nay trong xanh với làn mây trắng gần như bao phủ kín, vài con chim bay lượn qua khiến tôi có cảm giác thật bình yên. Có lẽ sự bình yên ấy đã hiện diện từ bên trong chính bản thân mình nên với tôi mọi thứ cứ nhẹ nhàng như thế. Chẳng ồn ào náo nhiệt, chẳng hối hả hay vội vã mà chỉ chầm chậm trôi như chiếc kim đồng hồ đang nhích từng chút từng chút theo quy luật của nó. Những đám mây như dải lụa trắng vắt ngang trên nền trời xanh thắm tô điểm thêm nét dịu dàng như nàng thiếu nữ đang ở độ tuổi đôi mươi.

Ánh chiều dần buông, khi những tia nắng chỉ còn lại thấp thoáng thì nhịp sống nơi đây cũng thêm phần trở nên nhộn nhịp hơn. Mọi âm thanh bỗng trở nên rõ ràng hơn. Khi ánh nắng chỉ còn là nét chấm phá chút ánh sáng nhẹ nhàng mà thay vào đó là bóng mát rộng khắp được bao phủ bởi cây xanh quanh hồ. Nhịp sống càng trở nên hối hả hơn. Âm thanh của sự sôi động lan toả ngày càng rộng khắp. Sự tĩnh mịch dần thay thế bởi hơi thở của chốn phồn hoa đô hội. Nắng chiều càng tắt thì từng cơn gió cứ ào ào thổi tới xua tan đi cái oi bức của ngày hè. Mặt hồ cũng sống động hơn mà dập dìu sóng nước. Từng đàn cá cũng đua nhau nổi lên mặt nước. Mặt trời chìm dần xuống ánh nắng chỉ còn là những tia sáng le lói trên nền trời thì có lẽ cũng là lúc báo hiệu bóng tối sắp bao trùm khung cảnh nơi đây. Bỗng lúc này tôi lại rất chờ đợi cảnh tượng khi Hà Nội lên đèn. Chẳng biết sẽ như thế nào nhỉ? Bởi đã lâu lắm rồi tôi không được chiêm ngưỡng cảnh tượng ấy.

img_4331.jpg
Dường như nơi đây trở thành nơi hội tụ của đất trời vậy. Ai cũng muốn đến đây, mọi hoạt động cũng được tô vẽ một cách phong phú...

Ánh sáng từ các biển hiệu quảng cáo của các cửa hàng xung quanh hồ được thắp sáng đầu tiên và ngày càng rộng khắp. Ban đầu chỉ vài cửa hàng đơn lẻ sau đó là được thắp sáng toàn bộ. Những chiếc đèn đường cũng đua nhau sáng khiến cảnh tượng quanh hồ thêm phần rực rỡ. Sự rực rỡ đa sắc màu của chốn thành thị, của chốn vui chơi giải trí.

Không khí quanh hồ lúc này đã ồn ào náo nhiệt hơn rất nhiều. Dù tôi có muốn tìm một chút bình yên cũng chẳng thể nữa rồi. Dường như nơi đây trở thành nơi hội tụ của đất trời vậy. Ai cũng muốn đến đây, mọi hoạt động cũng được tô vẽ một cách phong phú và thu hút khán giả. Tiếng cười nói, tiếng nhạc cụ và cả những giọng hát được cất lên khiến cho nơi đây thêm phần sôi động. Chút bình yên còn sót lại chắc chỉ còn ở trong tâm trí tôi mà thôi. Trời dần tối thì cũng là lúc tôi nên trở về ngôi nhà của mình rồi. Bởi tôi muốn giữ lại chút bình yên đó cho riêng mình.

Bình yên trong một buổi chiều ngày hạ mà tôi gom nhặt được khiến tôi thấy cuộc sống cũng tươi đẹp lắm. Với tôi những lúc như vậy là tôi được trở về với chính mình. Tận hưởng những gì mà tôi thấy yêu, thấy thích. Và đó cũng là cách tôi cảm nhận cuộc sống quanh mình như nó vốn có. Chút bình yên bên hồ trong một buổi chiều hạ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đông Phong. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
(0) Bình luận
  • Hồn cây, tình người
    Chiều tắt nắng. Tôi vừa kịp đặt chân đến Thủ đô trong chuyến công tác dài ngày. Sau một ngày tỏa nhiệt bức bối của tiết Hạ Chí thì mây đen ùn ùn kéo đến, kèm theo mưa bay rào rạt. Cơn dông bất chợt khiến quán nước nhỏ ven đường Đinh Lễ phải gồng mình chống đỡ. Một vài cành cây non bị cuốn phăng bởi đợt gió mạnh rơi ngay trước mặt tôi. Những ký ức về trận cuồng phong năm Giáp Thìn ngót 2 năm trước, lại ùa về trong tâm hồn của kẻ lữ thứ...
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Hồn cây, tình người
    Chiều tắt nắng. Tôi vừa kịp đặt chân đến Thủ đô trong chuyến công tác dài ngày. Sau một ngày tỏa nhiệt bức bối của tiết Hạ Chí thì mây đen ùn ùn kéo đến, kèm theo mưa bay rào rạt. Cơn dông bất chợt khiến quán nước nhỏ ven đường Đinh Lễ phải gồng mình chống đỡ. Một vài cành cây non bị cuốn phăng bởi đợt gió mạnh rơi ngay trước mặt tôi. Những ký ức về trận cuồng phong năm Giáp Thìn ngót 2 năm trước, lại ùa về trong tâm hồn của kẻ lữ thứ...
  • Trường THCS Chương Dương rộn rã tổ chức chương trình “Chào tân CDers 2026”
    Sáng 25/7, không khí tại Trường THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) trở nên vô cùng nhộn nhịp và ấm áp khi nhà trường tổ chức chương trình “Chào tân CDers 2026”. Sự kiện được chuẩn bị chu đáo nhằm đón chào các em học sinh khối 6 cùng quý phụ huynh, những thành viên mới chính thức gia nhập đại gia đình Trường THCS Chương Dương trong năm học mới.
Đừng bỏ lỡ
Hồ Gươm chiều hạ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO