Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội - những kỷ niệm trong tim!

Trung Hiếu 28/08/2023 19:29

Một hôm vào cuối chiều thu, tôi đang ngồi nghe nhạc. Như mọi khi tôi vẫn ngồi chiếc ghế mây ngoài ban công ngắm nhìn những bông hoa lan khoe sắc. Tự thưởng cho mình những giây phút thư giãn sau một ngày làm việc. Tôi thường mở list nhạc ngẫu nhiên, nhạc cứ chuyển từ bài này sang bài khác… Vừa kết thúc bài hát đầu tiên, cũng là lúc lời bài hát tiếp theo được cất lên bằng giọng nam cao, “Nơi tôi sinh Hà Nội, ngày tôi sinh một ngày bỏng cháy…”.

1(1).jpg
Quả thật Hà Nội ngoài đời còn đẹp hơn cả trong sách vở...

Đó là lời bài hát “Hà Nội và tôi”, khi bài hát cất lên cũng là lúc tôi bắt đầu chìm vào âm nhạc, say đắm giai điệu và những ca từ ngọt ngào làm tôi như đang lạc vào một giấc mơ. Những ký ức ngày xưa trong tôi bắt đầu ùa về, tôi nhớ những ngày cuối năm cấp 3 chuẩn bị thi đại học. Ngày đấy tôi chỉ được biết đến Hà Nội qua sách báo, đài, ti vi và qua lời kể của bà… ở cái tuổi đầy khát vọng ấy, ai cũng thế, đều có ước mơ của riêng mình. Tôi cũng không ngoại lệ, ước mơ được ra Thủ đô học và được tai nghe mắt thấy, cảm nhận về Hà Nội. Lúc ấy, tuy chưa một lần được đến Hà Nội nhưng tôi cảm nhận Hà Nội qua sách báo… và cả những lời kể của bà nữa, Hà Nội lãng mạn, mộc mạc và bình dị đến lạ, làm cho con người ta mỗi khi đến Hà Nội có cảm giác ấm áp, yên bình. Cái cảm giác như của người con đi xa trở về bên mẹ hiền. Có lần tôi đọc đâu đó cuốn sách viết về Hà Nội; rất nhiều người sài gòn ra Hà Nội chơi khi trở về cũng đã từng nói “Hà Nội đẹp, đẹp dữ lắm, mà không biết tả sao nữa, nó có cái gì đó lạ, là chất riêng của Hà Nội đúng là Thủ đô nó vẫn khác.”

Sau lần thi đại học may mắn đã đến với tôi, cuối cùng Hà Nội cũng đón nhận tôi. Vẫn còn nhớ như in những ngày đầu ra Hà Nội khi xuống xe tại bến xe Gia Lâm. Trời đã nhá nhem tối, tôi một cậu bé lạ hoắc lạ huơ đang ngơ ngác như gà lạc mẹ, chưa biết đi đâu về đâu. Thấy tôi cứ ngó nghiêng tìm người hỏi đường sang trường nhập học tất nhiên là ngày mai mới là ngày bắt đầu. Cuối cùng tôi cũng hỏi được đường ra điểm dừng đón trả khách xe bus để bắt xe sang trường, một em bé chỉ tôi. Lên xe trời đã tối xe bus cũng thưa người hơn chỉ còn lác đác ghế ngồi, tôi tìm đến chiếc ghế gần cửa giữa của xe. Ở đó có một ngươi phụ nữ ngồi ghế bên trạc tuổi mẹ tôi. Trời càng tối, tôi càng lo lắng vì chưa biết mình sẽ ngủ ở đâu, tìm trọ ở đâu, vì giờ này chẳng thể vào trường để đăng ký ở ký túc xá được nữa rồi. Tôi định quay sang hỏi chuyện bác thì bác cũng hỏi tôi cháu đi về đâu, ở quê mới ra hả cháu, có biết đường không? Tôi lễ phép đáp dạ cháu ở quê ra Hà Nội nhập học ạ! Cháu học trường nào? “Cháu học khoa báo trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, nhưng cháu chưa biết đường xuống trường, mà bây giờ cũng muộn rồi, chắc cháu phải hỏi thuê trọ mai mới vào trường xin nhập học ạ, cháu cũng chưa biết đi tìm nhà trọ ở đâu, cháu lần đầu ra Hà Nội”. Thấy vậy bác bảo nếu cháu không ngại thì về nhà bác ngủ với con bác mai xuống trường con trai bác cũng học trường đấy, anh năm nay học năm thứ 2. Tuy tôi với bác chỉ gặp nhau lần đầu mà nói chuyện như đã quen từ lâu. Tôi còn e dè chứ bác thì thân thiện, cởi mở và gần gũi, giọng nói nhẹ nhàng, lịch sự.

Tuy vậy tôi vẫn ngại… rụt rè vì mới gặp bác… càng nói chuyện tôi càng thấy bác gần gũi chân thành giọng thanh thoát dễ nghe đúng giọng nói của người Hà thành. Thấy tôi còn ngại bác bảo: “Cháu đừng ngại bác có 2 người con, anh lớn vừa học xong đại học, còn anh bé học trên cháu 2 khóa, cùng trường của cháu đấy, tối muộn rồi về nhà bác nghỉ tạm mai bác bảo anh đưa xuống trường, anh hướng dẫn cháu nhập học luôn”. Tôi cũng đang lo lắng chưa biết mình ngủ ở đâu, bác lại quá thân thiện và gần gũi… xe cũng đã dừng lại ở điểm xuống gần nhà bác, tôi theo bác xuống xe về nhà bác ngủ. Bác còn cẩn thận hỏi tôi, “Quê cháu có điện thoại bàn không? Cháu có nhớ số không bác gọi điện cho bố mẹ nói chuyện cho yên tâm, ngủ nhà bác yên tâm đi, vào đây cháu”. Bác trấn an tôi thêm lần nữa, quê cháu cả làng chỉ có 1 nhà bán tạp hóa ở giữa làng là có máy điện thoại bàn. Cả làng, hễ ai có việc gì, hay ở xa điện về thì nhà cô ấy đi gọi người nhà cho. Tôi đưa số điện thoại mà mẹ tôi đã ghi sẵn trong quyển sách cho bác gọi về báo với bố mẹ, bấy giờ tôi mới yên tâm ngủ lại nhà bác. Hôm sau, tôi được con trai thứ hai của bác đưa đi bắt xe bus xuống trường nhập học, anh là người đã từng học tại trường nên công việc nhập học của tôi chỉ một lúc là xong mọi thủ tục.

2(1).jpg
Phố đi bộ Tràng Tiền những ngày cuối tuần.

Chia tay anh, tôi xin anh địa chỉ nhà và số máy bàn nhà bác. Từ đó về sau, mỗi khi rảnh rỗi tôi vẫn bắt xe bus lên thăm bác. Sau này tôi mới biết nhà bác chính là ở phố Hàng Ngang, Hoàn Kiếm, Hà Nội, bác là người gốc Hà Nội. Tôi chỉ biết người Hà Nội thanh lịch, nhã nhặn nhẹ nhàng, lịch sự, chu đáo qua sách báo, chứ chưa được gặp bao giờ, nay chính mắt tôi, chứng kiến và cảm nhận điều đó ngay khi bước chân vào Thủ đô.

Sau này, mỗi lần lên thăm bác tôi đều ghé qua Hồ Gươm, ngồi ngắm hồ mà nhớ lại những hình ảnh các nhà văn viết về Hà Nội, quả thật Hà Nội ngoài đời còn đẹp hơn cả trong sách, với góc nhìn của tôi Hà Nội tuyệt mỹ, không phải tự nhiên tôi nói thế bởi tôi cảm nhận Hà Nội bằng nhiều khía cạnh khác nhau; về phong cảnh, hình ảnh, Tháp Rùa, cầu Thê Húc, hàng liễu rủ hay những dãy phố cổ, những con đường với hàng cây xanh mát, đến Hồ Tây mênh mông huyền bí đều rất đẹp và thơ mộng. Nơi đây đã làm lay động biết bao nhà văn nhà thơ, nhưng không chỉ có vậy Hà Nội đẹp còn có nét đẹp tâm hồn của con người Hà Nội. Và cứ thế mỗi khi rảnh tôi lại lên thăm bác cho đến tận bây giờ tôi đã có gia đình riêng. Giờ đây Hà nội đã phát triển, văn minh, hiện đại, các tòa nhà cao tầng, những cây cầu trên không, rồi tàu cao tốc… Hà Nội chuyển mình để hội nhập sánh ngang với các nước phát triển trong khu vực và trên thế giới. Tuy có nhiều thay đổi nhưng vẫn giữ lại những nét cổ kính, thơ mộng của Hà Nội xưa. Đây cũng là nét văn hóa độc đáo của Hà Nội - Thủ đô ngàn năm văn hiến, với tôi Hà Nội mãi trong tim.

“Hà Nội ơi, khát vọng trong tôi, tình yêu trong tôi” đoạn điệp khúc kết của bài hát “Hà Nội và tôi” trở lại cũng là lúc tôi giật mình tỉnh giấc. Mặt trời cũng đã dần khuất sau triền núi phía tây, chỉ còn vài vệt nắng ửng hồng rực rỡ nơi cuối chiều xuyên vào những cánh hoa Lan. Thỉnh thoảng cơn gió thổi qua ban công nhà tôi làm những giỏ lan nhỏ đung đưa, hương hoa tỏa ra ngào ngạt thơm mát ngày cuối chiều thu./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trung Hiếu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Sài Gòn nhớ Hà Nội
    “Heo may về rồi, em có nhớ Hà Nội không?”. Sáng vừa thức giấc ở Sài Gòn, nhận được tin nhắn của người bạn thân ở Thủ đô qua điện thoại làm lòng tôi thấy nao nao nhớ biết bao kỉ niệm về Hà Nội.
(0) Bình luận
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • 3 ấn phẩm giúp người trẻ hiểu đúng và làm chủ AI
    Chào mừng Ngày Khoa học, Công nghệ và Đổi mới sáng tạo Việt Nam 18/5, Nhà xuất bản Kim Đồng ra mắt bạn đọc 3 ấn phẩm về trí tuệ nhân tạo, khoa học và tâm lí học hiện đại, gồm: “Lược sử trí khôn - Từ giun biển đến ChatGPT”, “Sống thư thái trong thời đại AI” và “Trí tuệ nhân tạo dưới lăng kính tâm lí học”.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 2)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Triển lãm 80 năm Ngày Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến
    Trong khuôn khổ Lễ hội Làng Sen năm 2026, Triển lãm chuyên đề “80 năm Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến” (19/12/1946 - 19/12/2026) sẽ diễn ra từ ngày 19/5 đến 23/5/2026 tại Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh. Lễ khai mạc được tổ chức lúc 8h ngày 19/5/2026.
  • Tiếp tục phát động cuộc thi Samsung Solve for Tomorrow 2026 tới học sinh THCS, THPT tại khu vực miền Trung
    Ngày 15/5/2026 tại Đà Nẵng, Sam Sung Việt Nam phối hợp cùng Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia (NIC) tổ chức Lễ phát động cuộc thi Samsung Solve for Tomorrow 2026 tại khu vực miền Trung với mục tiêu thúc đẩy việc ứng dụng giáo dục STEM vào nghiên cứu và xây dựng các giải pháp nhằm giải quyết các vấn đề thực tiễn của xã hội và địa phương.
  • Phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Lễ kỷ niệm 120 năm Ngày truyền thống Đại học Quốc gia Hà Nội
    Ngày 16/5, tại Hà Nội, Đại học Quốc gia Hà Nội long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 120 năm Ngày truyền thống Đại học Quốc gia Hà Nội (16/5/1906 - 16/5/2026) và đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhất. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm dự và phát biểu tại Lễ kỷ niệm.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội - những kỷ niệm trong tim!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO