Truyện

Câu chuyện một giờ

Hoàng Nguyệt Anh dịch và giới thiệu 05/03/2024 14:12

Kate Chopin (1850 - 1904) là nhà văn người Mỹ và là một trong những tác giả nữ quyền đầu tiên của thế kỷ 20. Vốn là một người nội trợ, nhưng cuộc đời bà đã thay đổi kể từ sau cái chết yểu của người chồng. Bà trở thành nhà văn viết truyện ngắn đầy tài năng và giàu năng lượng. Kate Chopin được biết đến nhiều nhất qua tiểu thuyết “The Awakening” (1899) - câu chuyện tiên tri đầy ám ảnh về một người phụ nữ.

kate-chopin.jpg

Biết rằng Mallard đang bị bệnh tim, người ta đã hết sức cẩn thận để báo tin cho cô về cái chết của người chồng một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

Chính Josephine, chị gái của cô đã nói với cô bằng những câu nửa vời, những gợi ý nửa che giấu nửa tiết lộ sự thật. Richards, bạn của chồng cô, cũng ở đó, gần cô. Chính anh ta là người đã có mặt tại tòa soạn báo khi nhận được tin tức riêng về thảm họa đường sắt, trong đó cái tên Brently Mallard ở hàng đầu danh sách những người “thiệt mạng”. Richards đã phải đợi bức điện thứ hai để xác nhận sự thật, và anh ta cũng đã vội vàng ngăn chặn bất cứ ai thiếu cẩn thận, dịu dàng và tinh tế khi gửi đi tin buồn.

Mallard không giống như nhiều phụ nữ khác khi nghe câu chuyện tương tự, hoàn toàn sững sờ không chấp nhận nổi sự thật. Ngay lập tức, cô bật khóc nức nở và buông mình trong vòng tay của chị gái. Khi cơn bão đau buồn vơi đi, cô một mình trở về phòng. Cô muốn không một ai đi theo mình.

Đối diện với cửa sổ đang mở là chiếc ghế bành rộng rãi, thoải mái. Cô chìm vào đó, cơn kiệt sức về thể chất kéo cô xuống sâu hơn, kèm theo sự kiệt quệ về tinh thần, nhấm sâu vào cõi hồn cô.

Cô có thể nhìn thấy sự trống trải của quảng trường trước nhà và những ngọn cây đang run rẩy vì sức sống của mùa xuân mới. Hơi thở thơm tho của mưa tràn ngập trong không khí. Dưới phố, một người bán rong đang rao hàng. Những nốt nhạc của một bài hát xa xôi mà ai đó đang hát vang đến cô một cách yếu ớt, và vô số con chim sẻ đang hót líu lo trên mái hiên.

Có những khoảng trời xanh hiện ra đây đó qua những đám mây gặp nhau và xếp chồng lên nhau ở phía Tây đối diện với cửa sổ phòng cô.

Cô ngồi tựa đầu vào đệm ghế, hoàn toàn bất động, ngoại trừ mỗi khi tiếng nức nở dâng lên trong cổ họng khiến cô run khẽ, như một đứa trẻ đã khóc trước khi ngủ và vẫn tiếp tục nức nở trong giấc mơ.

Cô còn trẻ, khuôn mặt xinh đẹp và điềm tĩnh, những đường nét thể hiện sự kiên định và thậm chí là một sức mạnh nhất định. Nhưng bây giờ trong mắt cô là ánh nhìn đờ đẫn, ánh nhìn đang dán chặt vào một trong những mảng trời xanh kia. Đó không phải là kiểu nhìn xa xăm đầy suy ngẫm mà đúng hơn là sự chủ động tạm dừng suy nghĩ một cách thông minh.

Có điều gì đó đang đến với cô và cô đang chờ đợi nó, đầy sợ hãi. Nó là cái gì vậy? Cô không biết; nó quá tinh tế và khó nắm bắt để gọi tên. Nhưng cô cảm nhận được nó, nó bò ra khỏi bầu trời, vươn về phía cô qua âm thanh, mùi hương, màu sắc tràn ngập không khí.

Lúc này, ngực cô phập phồng lên xuống hỗn loạn. Cô bắt đầu nhận ra thứ này đang tiến đến chiếm hữu cô, và cô đang cố gắng chống trả nó bằng ý chí của mình - bất lực như hai bàn tay mảnh khảnh trắng trẻo của cô. Khi cô từ bỏ sự chống trả và buông lỏng bản thân, một lời thì thầm nho nhỏ thoát ra khỏi đôi môi hơi hé mở của cô. Cô nói đi nói lại trong hơi thở: “Tự do, tự do, tự do!” Ánh nhìn trống rỗng và vẻ kinh hoàng theo sau đó biến mất khỏi mắt cô. Nó trở nên sắc sảo và tươi sáng. Mạch cô đập nhanh, dòng máu chảy làm ấm và thư giãn từng centimet trên cơ thể cô.

Cô không tự hỏi liệu đó có phải là một niềm vui khủng khiếp đang níu giữ cô hay không. Một nhận thức rõ ràng và cao cả đã giúp cô gạt bỏ ý nghĩ đó như gạt bỏ một điều tầm thường. Cô biết rằng cô sẽ lại khóc khi nhìn thấy đôi bàn tay dịu dàng, nhân hậu đang ngưng đọng vì cái chết; khuôn mặt chưa bao giờ trông có vẻ ngoài tình yêu dành cho cô, cố định, xám xịt và chết chóc. Nhưng cô nhìn thấy ngoài khoảnh khắc cay đắng đó, một chặng đường dài nhiều năm sắp tới sẽ hoàn toàn thuộc về cô. Và cô mở rộng vòng tay chào đón chuỗi tháng ngày đó.

Cô sẽ không phải sống vì ai khác trong những năm sắp tới nữa, cô sẽ sống cho chính mình. Sẽ không ai có thể khuất phục được cô để tiếp tục kiên trì mù quáng vào điều mà cả đàn ông và phụ nữ đều tin rằng họ có quyền áp đặt ý chí riêng tư lên đồng loại. Dù xuất phát từ một ý định tử tế hay độc ác thì đối với cô, trong một khoảnh khắc được soi sáng ngắn ngủi, việc đó không kém phần gây ra một tội ác.

Ai đó đang mở cửa trước bằng chìa khóa chốt. Brently Mallard bước vào, điềm tĩnh, trang phục hơi bẩn sau chuyến đi, anh cầm theo chiếc túi và ô. Anh đã ở rất xa hiện trường vụ tai nạn và thậm chí còn không biết đã có một vụ tai nạn xảy ra. Anh đã kinh ngạc trước tiếng kêu chói tai của Josephine; trước sự chuyển động nhanh chóng của Richards vô tình chắn ngang, che khuất anh khỏi tầm nhìn của vợ.

Khi các bác sĩ tới, họ nói rằng cô đã chết vì bệnh tim - niềm vui đã giết chết cô./.

Truyện ngắn của Kate Chopin (Mỹ)

Bài liên quan
  • Tin vào nắng
    Cuối giờ chiều, Diệp gọi cho cô về số máy cơ quan, vừa kịp “Alô” đã nghe đầu kia choe chóe: “Mày còn chết gí ở đấy à? Tuần sau tao cưới rồi, đang túi bụi đưa thiếp mời đây. Mày phải về từ hai hôm trước còn giúp các cụ tiếp khách ở nhà.” Diệp lúc nào cũng thế, cứ ào ào như đi đánh trận. Cầm tấm thiệp được thiết kế khá cầu kỳ, tên chú rể là Biền - không nằm trong số những người quen cũ.
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Bảo vệ và phát huy giá trị di sản “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” và “Dân ca Quan họ Bắc Ninh”
    Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch đã ban hành Công văn số 65/BVHTTDL-DSVH gửi UBND tỉnh Bắc Ninh về việc bảo vệ và phát huy giá trị di sản “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” và “Dân ca Quan họ Bắc Ninh”.
  • Phát động Cuộc thi sáng tác truyện ngắn “Cây Bút Xanh” lần thứ I
    Ngày 12/1/2026, tại Hà Nội, Thời báo Văn học Nghệ thuật phối hợp cùng Quỹ Hỗ trợ Sáng tạo Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Công ty Cổ phần BOOKAS và Công ty Cổ phần Tập đoàn Truyền thông Tri Thức Số (TTS) tổ chức phát động Cuộc thi sáng tác truyện ngắn “Cây Bút Xanh” lần thứ I - năm 2026.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa chào mừng Đại hội XIV của Đảng
    Những ngày này, Hà Nội rực rỡ cờ hoa, pano, áp phích chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Không khí trang trọng lan tỏa trên khắp các tuyến phố, thể hiện niềm tin, kỳ vọng của nhân dân Thủ đô hướng về đại hội.
  • Đón xuân mới cùng “Hà Nội – Niềm tin và hy vọng” trong chương trình "Âm nhạc cuối tuần"
    Vào đúng 15h30 chiều Chủ nhật hàng tuần, không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục trở thành điểm hẹn văn hóa quen thuộc của người dân Thủ đô khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra trong sự quan tâm của đông đảo khán giả.
  • Chiêm ngưỡng vẻ đẹp các tỉnh thành qua triển lãm “Chất Địa Phương”
    Trong khuôn khổ chương trình "Tụ hội Sáng tạo" - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, triển lãm “Chất Địa Phương” trưng bày 89 tác phẩm xuất sắc nhất của 98 nghệ sĩ trong cuộc thi vẽ minh họa cùng tên được phát động vào tháng 5/2025.
  • Khởi động Đề án khảo sát tiềm năng phát triển không gian sáng tạo và trung tâm công nghiệp văn hóa Hà Nội
    Ngày 10/1, trong khuôn khổ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, Tọa đàm “Giới thiệu Đề án Khảo sát các không gian tiềm năng trở thành Không gian Sáng tạo và Trung tâm Công nghiệp Văn hóa trong Thành phố” đã được tổ chức tại Nhà Bát Giác và không gian Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội). Sự kiện là một trong những hoạt động trọng điểm, mở đầu cho tiến trình xây dựng hạ tầng sáng tạo đô thị của Thủ đô theo định hướng dài hạn.
  • “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” - Mở hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam
    Vào ngày 30/1/2026, bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” chính thức khởi chiếu tại các cụm rạp trên toàn quốc. Được ấp ủ suốt một thập kỷ, bộ phim hành động - võ thuật - phá án này đã mở ra hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam khi lần đầu tiên đưa môn phái Votado lên màn ảnh rộng.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 1
    “Âm nhạc cuối tuần” là chương trình nghệ thuật đặc biệt do Sở Văn hóa – Thể thao Hà Nội tổ chức thường niên vào Chủ nhật hàng tuần tại Nhà Kèn Bát Giác. Podcast “Âm nhạc cuối tuần” của Tạp chí Người Hà Nội sẽ tuyển chọn, giới thiệu lại những giai điệu, những bản nhạc đặc sắc của chương trình trên nền tảng của Tạp chí điện tử.
  • 950 năm thành lập Quốc Tử Giám - Tôn vinh giá trị của Đạo học Việt Nam
    Tối 9/1, tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, chương trình nghệ thuật “Đạo học” đã diễn ra, trở thành điểm nhấn đặc biệt trong chuỗi hoạt động chào mừng 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076–2026) – Trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam, đồng thời mở đầu cho một năm mới đầy ý nghĩa.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tiếng “tút tút” cuối cùng (Kỳ 1)
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Câu chuyện một giờ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO